CHÚA GIÊSU CHỊU PHÉP RỬA: GIỮ TRỌN ĐỨC CÔNG CHÍNH

CHÚA GIÊ-SU CHỊU PHÉP RỬA Năm A

Suy niệm Tin Mừng Mt 3:13-17

Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty SDB

Giữ trọn đức công chính…

 Bây giờ cứ thế đã; vì chúng ta nên làm như vậy để giữ trọn đức công chính”, Đức Giê-su đã trả lời Gio-an như thế, khi ông từ chối thực hiện nghi thức thanh tẩy cho Người! Gio-an từ chối là đúng thôi; nhưng tại sao Đức Giê-su lại muốn thực hiện nghi thức đó? Nghi thức này đâu phải là điều luật pháp qui định! Như vậy khi nói: “chúng ta nên làm như vậy để giữ trọn đức công chính”, thực ra Đức Giê-su đang muốn ám chỉ điều gì?

Mọi người Do Thái đều hiểu: đã là người, thì đức công chính là điều cơ bản nhất; công chính đối với họ còn mang nội dung rất cụ thể, đó là căn kẽ nắm giữ trọn lề luật. Và luật pháp là cần thiết, như thánh Phao-lô trong thư gửi tín hữu Rô-ma (xem chương 7) cho biết, chính là vì sự yếu đuối và tội lỗi của con người. Đối với con người tự bản chất là tội lỗi và yếu đuối thì cách duy nhất để trở nên công chính là chu toàn lề luật. Luật Mô-sê qui định mọi người mẹ mới sinh con, nhất là đứa con nối giòng (= con trai đầu lòng), đều phải được thanh tẩy.

Khi Đức Giê-su đòi giữ trọn đức công chính, Người đã trọn vẹn tự đặt mình vào tư thế một con người nhân loại: tội lỗi và yếu đuối. Truyền thống Giáo Hội vẫn luôn coi việc Đức Giê-su bước xuống sông Gióc-đan để biểu lộ tâm trạng sám hối qua việc thực hiện nghi thức thanh tẩy là một cuộc nhập thể lần thứ hai hay nhập thể theo chiều sâu. Nếu nhờ cuộc giáng sinh thứ nhất tại Bê-lem, Giê-su đã mặc lấy hình hài hèn yếu của một hài nhi, thì qua việc lãnh nhận phép rửa sám hối tại sông Gióc-đan, Giê-su đã mặc lấy trọn thân phận tội lỗi yếu hèn của con người nhân loại. Chính lúc đó, Người công khai biểu lộ tình trạng trở nên giống chúng ta mọi đàng, cả về thể lý lẫn tinh thần!

Thế nhưng ta cần tìm hiểu: Người làm việc này với mục đích gì?                

Gio-an và nhóm Ê-sê-ni của ông, cũng như nhiều tôn giáo khác, có truyền thống coi việc sám hối tội lỗi như khởi điểm của quyết tâm cải tà qui chính, hoán cải đời sống, sửa mình và vươn lên; do đó ông kêu gọi dân chúng chịu phép rửa là để thi hành các điều này. Nhưng kể từ lúc Đức Giê-su làm cùng một hành vi đó, phép rửa sám hối bắt đầu mang một nội dung và mục tiêu hoàn toàn mới: chân nhận thân phận hèn yếu tội lỗi của mình để mở lòng đón nhận Tin Mừng cứu độ mà Thiên Chúa ban cho cách nhưng không vô điều kiện: “Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng” (Mc 1:15), “Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần” (Mt 4:17). Trong ý nghĩa đó, khi Giê-su khiêm hạ hòa mình vào giữa đám đông sám hối, bước xuống dòng nước Gióc-đan và dìm mình, thì đó cũng chính là lúc Người, trong thân phận một con người hèn yếu và tội lỗi, đang mở rộng để đón lấy hồng ân cứu độ đầy xót thương của Thiên Chúa là Cha nhân ái.

Điểm tiếp giáp giữa Cựu Ước và Tân Ước chính là ở đây: một mẫu công chính mới đã xuất hiện! Vì là A-đam mới nên Đức Giê-su cũng khai mở một nhân loại mới, trong đó con người, dầu tự bản chất vẫn hèn yếu, đã có thể trở nên công chính và thánh thiện, không phải vì nắm giữ luật pháp hay sống luân lý lành mạnh, nhưng trong sức mạnh của Thần Khí và tình yêu nhân ái của Thiên Chúa. Chính lúc chịu phép rửa, Giê-su trong tư cách A-đam mới, đã được tuyên dương là con yêu dấu làm Thiên Chúa hài lòng; “Thần khí Thiên Chúa đáp xuống như chim bồ câu và ngự trên Người. Và có tiếng từ trời phán: “đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người”.

Câu tuyên bố long trọng trong Mt 3:16-17 nói lên nội dung bí tích Rửa Tội đang trở thành một hiện thực đối với mọi tín hữu. Có lẽ vì hiểu được điều này mà thánh Phao-lô, trong thư thứ nhất gửi tín hữu Cô-rin-tô, cho dầu biết rất rõ các tội lỗi còn tồn tại nơi cộng đoàn này như loạn luân (xem 1 Cr 5), tranh chấp, tà dâm (xem 1 Cr 6), cúng bái bụt thần (xem 1 Cr 8; 10), chia rẽ (xem 1 Cr 11), vẫn không ngần ngại gọi họ là ‘những người đã được hiến thánh trong đức Ki-tô Giêsu’. Ông quả quyết mình “hằng cảm tạ Thiên Chúa … về ân huệ Người đã ban cho anh em…” vì họ đã “trở nên phong phú về mọi phương diện… khiến anh em không thiếu một ân huệ nào…” (1 Cr 1:2.5.7) Có hợp lý lắm không, khi ông khảng định: nhóm tín hữu Cô-rin-tô hiến thánh và phong phú về mọi phương diện trước cả khi họ có thời gian sửa chữa các lỗi lầm sai phạm? Phao-lô sẽ là hoàn toàn phi lý nếu ta không chấp nhận khái niệm và nội dung công chính mới: công chính là tiếp nhận Tin Mừng qua việc sám hối tội lỗi.

Bí tích Rửa Tội ‘đã’ làm cho ta nên công chính, chứ không phải ‘sẽ’ làm…, và do đó Ki-tô hữu chân chính phải là người liên tục sống Bí tích Rửa Tội của mình, ngay giữa những yếu đuối và sa ngã của cuộc sống thường ngày. Ki-tô hữu chúng ta có lý do để thực sự hãnh diện về ơn Rửa Tội mình đã lãnh nhận!

Lạy Chúa, cảm tạ Chúa đã cho phép con lãnh nhận Bí tích Rửa tội, và cùng với bí tích này, lãnh nhận một sự công chính hoàn toàn mới mẻ và phong phú. Xin cho con biết không ngừng sống nền công chính mới, bất chấp mức độ con có tiến triển được nhiều hay ít trong việc sửa chữa các khuyết điểm của mình hay tập tành các nhân đức. Vì chỉ một khi sở đắc được công chính mới này, con mới có thể mở lòng ca ngợi cảm tạ hồng ân cứu độ của Chúa suốt đời con. A-men

Từ khoá:

Bài viết liên quan Các Mùa