CHÚA NHẬT 14 THƯỜNG NIÊN C: NIỀM VUI KITÔ GIÁO

CHÚA NHẬT 14 THƯỜNG NIÊN, NĂM C

Suy niệm Tin Mừng Lc 10:1-12, 17-20

Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty SDB

Nguyên nhân của niềm vui Ki-tô hữu

 Không ai mừng vui vì thất bại! Người ta vui mừng khi thành công, nhất là thành công trong các công việc đầy gian nan thử thách (cứ xem bóng đá hay bất cứ môn thể thao nào là tất biết: người người, từ cầu thủ đến cổ động viên, đều nhẩy mừng hân hoan sau mỗi bàn thắng vất vả). Chẳng lạ gì mà Nhóm Mười Hai, sau một chuyến hành trình truyền giáo đầy khó khăn, đã trở về hớn hở mừng vui vì: “Đến cả ma quỉ cũng phải khuất phục chúng con!” Công tác mà các ông đã chu toàn quả là cực kỳ khó khăn đối với từng cá nhân, khó như ‘chiên con đi vào giữa bầy sói’, như hình ảnh Đức Giê-su sử dụng. Đã thế trước đó, Người còn cho huấn dụ đòi các ông phải ra đi trong tình trạng thiếu thốn mọi phương tiện hỗ trợ, không chỉ vì miễn cưỡng nhưng có chủ đích rõ ràng… Thế mà các ông – những con người tầm thường lại đã hoàn thành công tác được trao cách xuất sắc; không mừng sao được!

Thế nhưng, phản ứng của Đức Giê-su trước điều này mới thật bất ngờ tới độ gây sốc: có vẻ như Người không tán đồng với niềm phấn khởi vì thành công rất đáng biểu dương đó. Người không chỉ khôn ngoan cảnh giác các ông rằng thành công có thể tiềm ẩn một cạm bẫy đầy nguy hiểm: “Thầy đã thấy Xa-tan như một tia chớp từ trời sa xuống…Anh em chớ mừng vì quỷ thần phải khuất phục anh em”, mà còn chỉ cho thấy niềm vui và tự hào chân thực của người môn đệ phải dựa trên một cơ sở khác. Câu xác quyết của Người về vấn đề này thật khó hiểu, chứa đựng nhiều uẩn khúc: “Nhưng hãy mừng vì tên anh em đã được ghi trên trời!” Thiết tưởng chúng ta cần dành chút thời giờ để tìm hiểu hậu ý Đức Giê-su muốn nói gì qua lời phát biểu lạ đời trên; bởi vì nếu hiểu được điều này ta mới có cơ may nghiệm ra điều gì đích thị là mục tiêu của những nỗ lực xây dựng niềm tin Ki-tô hữu hay sống Tin Mừng của chúng ta.

‘Cảnh giác khi thành công’… điều này đã được nhiều nhà hiền triết nhắc nhở; thành công có thể dẫn đến tự mãn, tự kiêu… và làm cho mờ mắt để không nhận ra, hoặc quên mất vai trò của Thiên Chúa trong đời sống mình; “Thầy đã ban cho anh em quyền năng”. Bình thường thì, nếu tránh được khuyết điểm này, thành công chân chính cũng rất đáng vui mừng chúc tụng lắm chứ! Không ai ngăn cấm diễn tả một niềm vui chính đáng, hẳn Đức Giê-su cũng không! Thế nhưng hình như Người vừa nhắc tới một niềm vui còn quan trọng và lớn lao hơn cả thành công, điều mà rất thường khi các môn đệ (và cả chúng ta nữa) đã quên mất: “Vui vì tên anh em đã được ghi trên trời”. Niềm vui này có vẻ quá thụ động, chẳng có gì đáng tự hào, chẳng có gì là thành tích vẻ vang, nó giống như niềm vui bỗng dưng trúng số vậy!

Đúng vậy, trong đời sống đạo hàng ngày, rất nhiều người chúng ta dễ dàng quên đi mất niềm vui đặc biệt này, nhất là những ai tỏ ra quá quan tâm tới phần rỗi linh hồn mình, người ta vẫn thường quan niệm: việc giữ đạo là một cuộc chiến đấu trường kỳ, đầy cam go thử thách; với ơn Chúa đỡ nâng, ta phải ra công chiến đấu sao cho có thể chiến thắng được ba thù. Ta mừng vui mỗi khi vượt thắng được một cơn cám đỗ, và rất đau buồn khi không may sa ngã vì yếu đuối; thế nhưng, có lẽ chính vì cuộc chiến thiêng liêng này được thực hiện với quá nhiều quyết tâm mà việc giữ đạo của ta trở thành một nỗi lo nhiều hơn là nỗi mừng. Trong dịp mừng kim khánh khấn dòng, nhiều anh em đã nhắc khéo tôi là: phải đợi tới sau khi tắt thở, ta mới có thể yên tâm được rằng mình có bền đỗ hay không. Phải chăng họ có lý! Tuy nhiên qua câu gợi ý ấy, tôi thấy phảng phất đâu đó một mối lo, lo rằng mình không vững mạnh đủ để bền đỗ, rằng kiếp sống con người quá mỏng dòn. Theo lối suy nghĩ thông thường thì: mối lo sợ này rất là chính đáng và có nền tảng dựa trên kinh nghiệm hiện sinh hằng ngày; tuy nhiên đứng trước Tin Mừng thì hình như nó trở thành khập khiễng và hụt hẫng sao đó: đức tin Ki-tô hữu đâu có mục đích đặt tôi đối diện với một Thiên Chúa xét xử nghiêm minh, nhưng đối diện với một Giê-su Ki-tô đến không phải để luận phạt nhưng để cứu vớt (Ga 12:44-50). Đức Giê-su là người duy nhất đã mạc khải về một Thiên Chúa nhân ái và hay thương xót, Đấng tự ngàn xưa đã ghi tên tôi trong sổ hằng sống, trước cả khi tôi lập được công nghiệp. Như vậy thì chỉ niềm tin vào Đức Ki-tô mới là gia tài quí giá nhất mà tôi cần lưu giữ, là niềm hy vọng vững vàng nhất mà tôi phải nuôi dưỡng, chứ đâu phải quyết tâm thủ đắc được các nhân đức hay đạt tới mức trọn lành qua dày công tu luyện. Trên con đường thiêng liêng của Tin Mừng, tôi không được phép đánh giá mức tiến bộ dựa trên các thành quả nhân đức hay thánh thiện mình đạt được. Mục tiêu đời sống tu sĩ của tôi đâu có phải là đạt tới chế ngự bản thân tới cấp độ thượng thừa có khả năng khuất phục được cả quỷ thần hay các dục vọng lăng loàn. Chính Tin Mừng dạy cho tôi biết: tự bản chất con người luôn là yếu đuối, nhưng chỉ cần đặt niềm tin tuyệt đối nơi Đức Ki-tô Giê-su để nhận biết Thiên Chúa xót thương và cứu độ, thế là tôi có thể bảo đảm ‘tên mình đã được ghi trên trời’. Mọi Ki-tô hữu đều biết rằng: chính khi cảm thấy thấp hèn và tội lỗi nhất, nhưng với lòng chân thành sám hối, họ nghiệm ra lòng Chúa xót thương là lớn hơn tất cả mọi sự, rằng tên mình đã bảo đảm được Đức Ki-tô ghi sâu trong trái tim nhân ái của Người, và như thế là phần rỗi linh hồn của họ chắc chắn được đảm bảo. Lúc đó, vâng chỉ lúc đó, họ mới nếm cảm được niềm vui thuần khiết, niềm vui chiến thắng, niềm vui mà Đức Giê-su vừa trang trọng nhắc nhở các môn đệ của mình: niềm vui trọn vẹn nhất.

Phần tôi thì thế nào: tôi có thường xuyên cảm thấy niềm vui sâu xa nhất này trong thẳm sâu cõi lòng mình hay không? phải chăng đón nhận Tin Mừng cứu độ mới thực sự là cứu cánh duy nhất của đời tôi?

Lạy Chúa, xin cất khỏi lòng con mối lo sợ âm ỷ do các yếu đuối và sa ngã hàng ngày tạo nên trong con; xin đổ đầy tâm hồn con niềm vui được lòng nhân ái Chúa ghi tên vào sổ hằng sống, bất chấp tất cả những giới hạn tội lỗi của bản thân. Trong đời sống thiêng liêng, con thà đánh mất tất cả các nhân đức đã dày công tu luyện trong nhiều năm tháng, nhưng xin Chúa giữ gìn con để không bao giờ… vâng, không khi nào đánh mất niềm tin vững chắc vào lòng Chúa xót thương sẽ cứu độ con. A-men

Từ khoá:

Bài viết liên quan Mùa Thường Niên