CHÚA NHẬT 16 THƯỜNG NIÊN C: CHỌN PHẦN TỐT NHẤT

CHÚA NHẬT 16 THƯỜNG NIÊN Năm C

Suy niệm Tin Mừng Lc 10:38-42

Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty SDB

Chọn phần tốt nhất là chiêm ngắm Thập Giá

 

Cô Mác-ta đón Thầy Giê-su như khách quí vào nhà mình, và cô tất bật phục vụ khách, một công việc cần thiết và bắt buộc đối với bất kì ai đón tiếp khách quí; thế nhưng không hiểu sao, Đức Giê-su lại dám khảng định là: việc cô đang nhiệt tâm chu toàn là điều không mấy cần thiết! Còn tác phong thụ động – mất thì giờ của cô em Ma-ri-a ngồi yên và lắng nghe, thì lại được Ngưởi đề cao và khen ngợi là: ‘đã chọn phần tốt nhất và sẽ không bị lấy đi’.

Chúng ta vẫn thường nghĩ: Ki-tô hữu (hơn nữa tu sĩ và linh mục) là những người đón tiếp Đức Ki-tô vào đời mình; có thể chúng ta đã được dạy dỗ và huấn luyện rằng, phải sống làm sao cho Chúa – Vị Thượng Khách được hài lòng. Để được như thế ta phải cặn kẽ nắm giữ mọi điều răn và luật lệ, phải làm lành lánh dữ, phải lập nhiều công đức, phải làm nhiều việc thiện…; tóm lại, đời sống đạo của ta phải là một cuộc sống khá tất bật để lo sao hết lòng phụng sự Chúa (như vẫn quen nói thế!). Giáo lý, và có lẽ cả nền thần học nữa, đã không ngừng dạy điều đó, cũng như tất cả mọi người đều cho rằng: suy nghĩ trên là hoàn toàn chính xác.

Thế nhưng, chính câu trả lời của Đức Giê-su, khi đáp lại lời yêu cầu rất chính đáng của cô Mác-ta, buộc ta phải đặt lại vấn đề: lối suy nghĩ phổ thông kia có hoàn toàn ‘đúng’ hay không? “Chỉ có một chuyện cần thiết mà thôi”, và đó không phải là: tất bật phục vụ của Mác-ta, mà là: “ngồi bên chân Chúa mà nghe lời Người dạy” của Ma-ri-a. Điều này làm ta phải đặt câu hỏi: cụ thể điều gì mới là cần thiết nhất trong đời Ki-tô hữu? Có điều gì còn quan trọng và cao quí hơn cả giữ các điều răn, chu toàn lề luật, làm lành lánh dữ và thực thi công bằng bác ái không? Thinh lặng ngồi bên Chúa để lắng nghe Lời Yêu Thương của lòng nhân ái, yên lặng đứng bên Thập Giá (cùng với Mẹ Ma-ri-a) để chiêm ngắm Lời Cứu Độ của Giê-su, chẳng lẽ lại là điều quan trọng nhất hay sao; chẳng lẽ các Ki-tô hữu nhất thiết phải làm điều này hơn là điều kia, và ưu tiên đưa vào chương trình sống của mình hay sao? Nếu thật là như thế, thì lời Đức Giê-su nhắc nhở cô Mác-ta cũng sẽ phải áp dụng cho mọi Ki-tô hữu chúng ta trong việc giữ đạo (đăc biệt cho các linh mục và tu sĩ bề bộn trong công việc mục vụ tông đồ): “Mác-ta! Mác-ta ơi! Con băn khoan lo lắng nhiều chuyện quá!

Về phần mình, tôi không dám nghĩ như thế; tôi vẫn cố xua đuổi tư tưởng này ra khỏi đầu vì lẽ: nó như quá ngược với những gì thói thường người ta vẫn làm trong đời sống đạo. Ngay trong tư cách linh mục, từ lâu lắm rồi, tôi vẫn tâm niệm là: phải dạy cho các tín hữu sống sao cho xứng với ơn gọi của họ. Các bài giảng của tôi vẫn chủ yếu mang tính luân lý, chỉ dạy cho giáo dân biết sống sao cho phải đạo: phải làm lành lánh dữ, phải ra công làm nhiều việc thiện để làm cho Chúa được vui thỏa. Trong số các công tác mục vụ tôi thi hành trong đời linh mục thì, nỗ lực làm cho tín hữu biết chiêm ngắm Thập Giá có vẻ như đã bị tôi coi nhẹ, hoặc cho là thứ yếu! Sau khi được tôi dạy dỗ, không biết có bao nhiêu giáo dân nhận ra rằng: điều cần thiết nhất cho niềm tin của họ là lắng nghe Lời Cứu Độ, là chiêm ngắm Thập Giá, và trọn vẹn tín thác vào lòng Chúa xót thương. Ngay cả việc cử hành Thánh Lễ cũng thường bị tôi trình bày như, một chu toàn bổn phận phụng tự, mà Chúa – vị khách quí đang ngự đến, đáng được tôn thờ và cung nghinh; thay vì là chiêm ngắm và đón nhận Thập Giá tình yêu; chẳng trách gì ngay cả các giáo dân vẫn được coi là đạo đức nhất của tôi cũng chỉ rất mực quan tâm tới việc phụng thờ Chúa và giúp đỡ đồng loại, thế còn chiêm ngắm lòng thương xót Chúa thì quá ít, quá xa lạ, hoặc không mấy được coi trọng.

Và tất cả các điều trên là hậu quả tất yếu của một quan niệm đã ăn rễ quá sâu nơi các Ki-tô hữu chúng ta, đó là: mối bận tâm lo lắng hàng đầu luôn phải là làm sao cho ‘danh Chúa được rạng rỡ vinh quang’. Với Tin Mừng hôm nay, Đức Giê-su muốn gửi tới mỗi chúng ta lời nhắn nhủ: còn có một điều cần thiết và phải được dành ưu tiên hơn nữa, trong lãnh vực giờ giấc cũng như lưu ý quan tâm, đó là lắng nghe và chiêm ngắm Lời Giê-su Thập Giá – Lời của lòng thương xót cứu độ.

Phải chăng khi đề cao vị trí trung tâm của Thánh Lễ, Giáo Hội không muốn điều gì hơn là: tạo cho các tín hữu dịp ‘thụ động’ ‘ngồi bên chân và lắng nghe’ Lời Tình Yêu Cứu Độ như cô Ma-ri-a?

Lạy Chúa từ nhân, xin hãy dạy cho con biết thụ động như Ma-ri-a là cứ ngồi bên chân Chúa, và cũng biết như chị, đón nhận và chăm chú nghe Lời Tình Yêu. Xin giúp con bớt tất bật với các việc phục vụ – mục vụ, để dành quan tâm nhiều hơn cho chiêm ngắm Thập Giá. Xin cho mỗi Thánh Lễ con cử hành trở thành một cuộc chiêm ngưỡng và đón nhận vô điều kiện tình yêu Chúa trao ban. Được như thế, con mới có thể hướng dẫn và giúp cho nhiều tín hữu chọn và làm được điều tốt nhất mà Chúa hằng mong đợi. A-men

Từ khoá:

Bài viết liên quan Mùa Thường Niên