CHÚA NHẬT 19 THƯỜNG NIÊN C: THỨC TỈNH ĐỂ ĐỢI ÔNG CHỦ NÀO?

Chúa nhật 19 thường niên C

Suy niệm Tin Mừng Lc 12:32-48

Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty SDB

Thức tỉnh chờ đợi Ông Chủ nào?

 

Hình ảnh người đầy tớ tỉnh thức sẵn sàng đón chủ về giữa đêm khuya thường vẫn gợi lên một nội dung luân lý mang tính răn đe. Cái chết bao giờ cũng là một lời cảnh tỉnh rất hiệu nghiệm để chặn đứng bất cứ khuynh hướng sống sa đọa buông thả nào. Nếu nội dung Lời Chúa hôm nay quả là như thế thì đó đúng là một bài học luân lý quá hay và bổ ích, nhưng cũng chỉ tầm thường như bao bài học luân lý khác mà thôi. Chắc hẳn đó không phải là nội dung mà Đức Giê-su muốn nói tới, vì Người đang rao giảng một Tin Mừng chứ không phải giảng dạy một bài luân lý. Hơn nữa nội dung luân lý không thể nào giải thích nổi hành động lạ đời của ông chủ ‘sẽ thắt lưng, đưa họ vào bàn ăn, và đến bên từng người mà phục vụ’. Cứ theo thói thường thì cùng lắm ông chủ chỉ khen thưởng hoặc cất nhắc các đầy tớ có công là được rồi.

Sau kinh nghiệm chết lâm sàng quá đột ngột ngày 16 tháng 09 năm 2007, trong khi đang khỏe mạnh truyền giáo tại Mông Cổ, tôi mới hiểu ra rằng “thắt lưng cho gọn, thắp đèn cho sẵn” phải là thái độ của niềm tin hơn là của tâm lý hay luân lý. Vì nếu là luân lý thì trải nghiệm giây phút cuối cùng của cuộc đời trong cái chết lâm sàng của tôi chắc hẳn đã phải là căng thẳng và bồn chồn lo lắng. Vì cho dầu (hay chính vì) là một linh mục, tu sĩ, nhà truyền giáo…, chắc gì tôi đã sẵn sàng ra trước tòa phán xét Chúa; xét cho cùng thì lỗi phạm, khiến khuyết là điều không thể tránh khỏi đối với bất kì ai. Rất may là vào cái giây phút cuối cùng ấy, trước khi nhắm mắt xuôi tay (nói theo ngôn ngữ Phúc Âm, tôi đột xuất phải ‘mở cửa đón chủ về’), tôi đã phó thác mình cho lòng nhân từ vô biên của Thiên Chúa; tôi đã mở toang cửa đón rước ‘Ông Chủ nhân lành đầy yêu thương’. Và lạ lùng thay, cảm giác cuối cùng tôi ghi nhận và nhớ lại được sau này khi tỉnh lại là, không chút bồn chồn lo âu, mà an bình thanh thản như được một ai đó đón nhận và ôm ấp; thật đúng là tôi được Thiên Chúa Từ Nhân “thắt lưng, đưa tôi vào bàn ăn, và đến bên tôi mà phục vụ’.

Tuy nhiên, vì nhiều nguyên nhân khác nhau, niềm tin vào lòng yêu thương vô biên và cứu độ của Thiên Chúa, được tỏ hiện nơi Đức Giê-su Ki-tô, luôn có nguy cơ bị lãng quên hay phai mờ. Quên lẵng do chạy theo những ảo ảnh phù phiếm cũng có (nội dung luân lý), mà phai mờ do quay lưng lại với một Thiên Chúa từ ái để tái lập lại hình ảnh quen thuộc về một Đức Chúa đầy quyền phép và công thẳng cũng có (nội dung đức tin). Khi viết cho công đoàn tin hữu Ga-lát đang có khuynh hướng trở lại với luật Mô-sê, trở về với niềm tin Cựu Ước, Phao-lô đã nặng lời cảnh cáo chính ở điểm này: “Nay anh em đã biết Thiên Chúa, hay đúng hơn được Thiên Chúa biết đến, làm sao anh em còn trở lại với những yếu tố bất lực và nghèo nàn ấy, còn muốn làm nô lệ cho chúng một lần nữa (Gl 4:9). Tin vào một Ông Chủ từ nhân và cứu độ đã cắt đặt mình lên ‘coi sóc kẻ ăn người ở, để cấp phát phần thóc gạo đúng giờ đúng lúc’ rất khác với niềm tin vào một ông chủ đầy quyền uy và nghiêm nghị, vì niềm tin sau này dễ tạo cho gia nhân tư duy rằng: tôi được trao quyền trên các kẻ khác, để rồi ‘bắt đầu đánh đập tôi trai tớ gái…’ Thực vậy, hai niềm tin này rất khác nhau về nội dung, và dẫn tới các hậu quả cũng vô cùng đối nghịch. Ki-tô hữu tự bản chất là người tin (trong tác động của Thần Khí) vào Ông Chủ từ nhân và cứu độ. Tuy nhiên ngay từ thời đầu ta đã thấy, họ luôn giáp mặt với nguy cơ bị ru ngủ trong các tập tục an toàn của niềm tin Cựu Ước, họ ngất ngây với luật lệ cố định đã được vạch sẵn, thay vì thức tỉnh dưới tác động của Thánh Thần tình yêu. Nguy cơ này thời buổi nào cũng có, vì nó hoành hành trong tập thể Giáo hội cũng như nơi mỗi cá nhân tín hữu không trừ một ai, kể cả linh mục tu sĩ hay giáo dân, ngay từ buổi ban đầu, và còn tiếp tục kéo dài mãi cho tới ngày nay… và sẽ không bao giờ kết thúc.

Về mặt tâm lý, hình ảnh Ông Chủ nghiêm nghị trở về giữa đêm khuya để xét xử, phần nào có thể ngăn ngừa những biếng nhác, giúp cảnh tỉnh, nhưng đồng thời cũng gây không ít sợ hãi lo âu. Đó cũng là lẽ thường tình! thế nhưng, khi nói “thắt lưng cho gọn, thắp đèn cho sẵn”, Đức Giê-su chắc hẳn không hề muốn bất cứ ai rơi vào lo âu sợ hãi, cho dầu họ có là những người tội lỗi bất xứng nhất; bởi vì tự bản chất sợ hãi là đối nghịch hoàn toàn với Tin Mừng Người rao giảng. Người yêu cầu “hãy sẵn sàng” thì đồng thời cũng nhắn nhủ: “Hỡi đoàn chiên nhỏ bé, đừng sợ, vì Cha anh em đã vui lòng ban Nước của Người cho anh em”. Vậy thì đã quá rõ: sứ điệp ‘cảnh tỉnh’ của Đức Giê-su không nhắm nhiều tới diện tâm lý hay luân lý, nhưng là một lời mời gọi đón nhận niềm tin vững chắc vào Thiên Chúa tình yêu và cứu độ; để không bao giờ, trong bất kỳ tình huống nào, không một tín hữu nào sẽ đánh mất niềm tin đó. Và “thật là hạnh phúc cho ai” khi giờ chết đến, cho dầu có đột ngột “vào ngày không ngờ, vào giờ không biết”, vẫn còn trong tư thế mong mỏi gặp gỡ (= mở toang cửa) đón Ông Chủ từ ái yêu thương vào nhà của Người.

Nội dung tối hậu của niềm tin tôi đặt vào Đức ki-tô Giê-su hệ tại chính ở điểm này: đón nhận cách triệt để tình yêu nhân ái cứu độ của Thiên Chúa. Và tôi sẽ sẵn sàng chờ đợi Ông Chủ đến vào bất cứ giờ nào, kể cả những lúc bất ngờ nhất, mà không chút sợ hãi lo âu, trái lại luôn trong thái độ tin yêu phó thác.

Lạy Chúa, đã một lần con được Chúa cho thực tập mở cửa đón Ông Chủ đột ngột trở về và gõ cửa; con đã hiểu sứ điệp thức tỉnh sẵn sàng có ý nghĩa gì. Xin cứ tiếp tục duy trì sự hiện diện của Thánh Thần trong con, để cùng với Người, và chỉ trong tác động tình yêu của Người mà thôi, con mới có thể trong suốt cuộc đời, luôn giữ được tư thế ‘chuẩn bị sẵn sàng’ mở cửa đón Thiên Chúa tình yêu và cứu độ đến với con, nhất là cách vĩnh viễn và quyết định trong giờ chết. Con khẩn khoản xin ơn này nhân danh cái chết cứu độ của Đức Ki-tô Giê-su, Cứu Chúa của con. A-men

 

 

Từ khoá:

Bài viết liên quan Mùa Thường Niên