CHÚA NHẬT 27 THƯỜNG NIÊN C: SỨC MẠNH CỦA LÒNG TIN

CHÚA NHẬT 27 THƯỜNG NIÊN C

Suy niệm Tin Mừng Lc 17:5-10

Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty SDB

 Sức mạnh và tính phi lý của niềm tin?

          Rõ ràng là Đức Giê-su đang đề cập tới sức mạnh của niềm tin. “Nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải, thì dù anh em có bảo cây dâu này: ‘Hãy bật rễ lên, xuống biển kia mà mọc’, nó cũng sẽ vâng lời anh em”. Tôi không biết tường tận ẩn dụ cây dâu là như thế nào trong văn chương Do Thái, nhưng rõ ràng Đức Giê-su đang muốn diễn tả niềm tin như một sức mạnh gì ghê gớm lắm, đồng thời cũng cực kì phi lý, phi lý tựa ‘cây dâu xuống biển mà mọc’.

            Niềm tin đưa một người đi vào tương quan với Thiên Chúa, và như mọi mối tương quan bất kì, nó có khả năng làm thay đổi vị thế và quyền lực nơi người đó. Trong Cựu Ước những ai đi vào tương quan với một Đức Chúa hùng mạnh và thánh thiện vô song chắc chắn cũng được tham dự phần nào vào vinh quang thánh thiện đó. Mô-sê từ trên núi Si-nai đi xuống với khuôn mặt sáng chói tới độ, dân không dám ngước nhìn. Sau khi Ê-li-a được Đức Chúa đưa về trời trên cỗ xe bằng lửa, chỉ một chiếc áo choàng ông ném lại đã đủ để Ê-li-sêu có quyền năng rẽ nước sông Gióc-đan… (2 V 2:13 tt.) Trong ngôn ngữ Cựu Ước đang rất phổ thông thời bấy giờ, hình như Đức Giê-su cũng muốn xác quyết cho các Tông Đồ rằng, nếu các ông có được một chút niềm tin như thế, các ông cũng sẽ nhận được một quyền năng nào đó (chưa xác định) mà Đức Chúa sẽ ban cho.

Thế nhưng các Tông Đồ lại đang là môn đệ của một Giê-su Na-da-rét, và lòng tin mà Thầy Giê-su này đang đề cập tới chắc chắn không phải là niềm tin vào một Đức Chúa hùng mạnh; niềm tin vào Thiên Chúa của Đức Ki-tô chắc phải có một điều gì khác xa hơn; và điều này hình như Đức Giê-su đã không hề dấu diếm.

Trước hết Người khảng định: môn đệ mình không được chờ đợi nơi lòng tin bất cứ một đền đáp nào, thăng quan tiến chức hay được phục dịch hưởng thụ, hay được khen ngợi ghi ơn. Hình ảnh người đầy tớ, sau khi làm lụng vất vả ngoài đồng trở về nhà, vẫn còn phải tiếp tục phục dịch ông chủ mà không được quyền đòi hỏi công lênh nào hết, quả là một minh họa rất dễ hiểu đối với mọi người; “Chẳng lẽ ông chủ lại biết ơn đầy tớ vì nó đã làm theo lệnh truyền sao?” Việc một số tổ phụ và ngôn sứ được chia sẻ quyền năng Đức Chúa thì cũng chỉ là vì kế hoạch của Thiên Chúa chứ không hề muốn nói lên công nghiệp hay ân thưởng. Vậy thì, người môn đệ của Tân Ước, một khi đi vào tương quan với Đấng “Đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ, và hiến mạng sống làm giá chuộc muôn người” (Mc 10:45) sẽ phải nghĩ sao đây; hơn thế nữa, nếu chính Ông Chủ lại là người đang ‘thắt lưng hầu bàn’, thì người môn đệ đó sẽ có thái độ nào? Người môn đệ Ki-tô, hay bất cứ ai đặt niềm tin vào một Thiên Chúa như thế, liệu có dám đòi hỏi được phục dịch hay được trả công vì các công nghiệp mình đã cất công thu tích hay không?

 Nhìn vấn đề như thế, ta mới thấy lòng tin đặt nơi Đức Giê-su là không đơn giản chút nào. Rời bỏ cái quan niệm cố hữu và rất phổ biến là giữ đạo để được phần thưởng thiên đàng, làm việc thiện hay tập tành các nhân đức để thu tích công nghiệp trước mặt Chúa, quả là một thách thức vô cùng to lớn; điều này thoạt nghe có vẻ phi lý còn hơn cả việc khiến cho ‘cây dâu… bật rễ lên… xuống biển mà mọc’. Nếu hình ảnh ‘cây dâu…’ tự nó là rất bất hợp lý, đồng thời cũng là một điều rất khó thực hiện, thì lòng tin vào Thiên Chúa từ nhân của Tân Ước, như Đức Giê-su trình bày, cũng tương tự như thế. Nó đòi phải có, hay phải tạo nên cả một đảo lộn, một hoán cải tận căn. Sau khi phải chịu đựng bao nỗi vất vả nhọc mệt, bao nhiêu từ bỏ khổ chế, bao nhiêu cố gắng hy sinh, thế mà Ki-tô hữu (nhất là tu sĩ, linh mục) vẫn phải mở miệng công bố: ‘ơn cứu độ tôi nhận được hoàn toàn là hồng ân Chúa ban nhưng không’, thì quả là khó lắm đấy; “Chúng tôi chỉ là những đầy tớ vô dụng, chúng tôi đã chỉ làm việc bổn phận đấy thôi” là câu nói thoạt nghe có vẻ hợp lý, nhưng rồi lại rất khó nuốt trôi. Chẳng trách gì đã từng có những lời càm ràm: “Chúng tôi là những người phải làm việc nặng nhọc cả ngày, lại còn bị nắng nôi thiêu đốt… còn mấy người sau chót này chỉ làm có một giờ… thế mà ông lại coi họ ngang bằng với chúng tôi” (Mt 20:1-16), những thái độ bất mãn: “Cha coi, đã bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng khi nào trái lệnh… Còn thằng con của cha đó… nay trở về, thì cha lại giết bê béo ăn mừng” (Lc 15:25-31). Tự nhiên thì lòng tin vào một Thiên Chúa ban thưởng sẽ dễ dàng khích lệ để tín hữu trung thành giữ cặn kẽ các lề luật và giới răn. Tin rằng: các khó nhọc vất vả hiện tại chỉ là nhất thời trong khi hạnh phúc vĩnh cửu mới đáng mơ ước, quả là một nâng đỡ tâm lý – tinh thần rất hữu hiệu. Nó lô-gích như: đem cây dâu trồng nơi đất tốt để có được hoa trái xum xuê, điều chẳng có gì là khác thường cũng như chẳng cần một phép lạ cả thể; ngược lại mới là điều ký lạ đáng nói. Tin vào một Thiên Chúa nhân ái thứ tha, hiến mình cho tội nhân cách nhưng không, và không mong đền đáp, để rồi tới lượt tôi, tôi cũng phải hiến mình phục vụ tha nhân không tính toán được thua, cả trước mặt Thiên Chúa lẫn trước mặt người đời, đó mới thật là điều khó tới độ gần như phi lý. Tuy nhiên một lòng tin như thế mới được Đức Giê-su mô tả như có khả năng “bảo cây dâu này: hãy bật rễ lên, xuống dưới biển kia mà mọc!” Lòng tin của Ki-tô hữu là thế đó: nó có một đặc điểm để biện phân không thể nhầm lẫn. Nếu thiếu nét độc đáo đó, niềm tin này cũng sẽ trở thành tầm thường tới độ… “cả những người tội lỗi cũng làm như thế” (Lc 6:27-38).

Lạy Chúa, lúc này con muốn cầu nguyện cùng Chúa: “Thưa Thầy, xin thêm lòng tin cho chúng con!” Con xin được thứ lòng tin bằng hạt cải mà Chúa đòi các môn đệ phải có, không phải để làm phép lạ này nọ, nhưng là để thực hiện được một chút thôi điều phi lý của Tin Mừng: nhận biết Chúa yêu con vô điều kiện, để rồi sau khi đặt lòng tin vào Thiên Chúa yêu thương như thế, con cũng có một chút khả năng mở rộng cõi lòng yêu mến tha nhân mà không tính toán công lênh. Đối với con, đó đã là thực hiện được phép lạ ‘bắt cây dâu xuống mọc dưới biển” rồi đấy. A-men

 

 

 

 

 

Từ khoá:

Bài viết liên quan Mùa Thường Niên