CHÚA NHẬT 33 THƯỜNG NIÊN C: TÍN THÁC TRONG NGÀY THẾ TẬN

CHÚA NHẬT 33 THƯỜNG NIÊN Năm C

Suy niệm Tin Mừng Lc 21:5-19

 Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty SDB

Tín thác trong ngày thế tận…

 

Đối với nhiều người Do Thái, cũng như với một số lớn người công giáo chúng ta hôm nay, tận thế luôn là một đề tài nóng bỏng. Đức Giê-su đã đề cập tới đề tài này với các thính giả Do Thái nhân cuộc trao đổi liên quan tới đền thờ Giê-ru-sa-lem; Người đề cập tới sự tàn phá kinh hoàng sẽ xảy ra cho ngôi đền thờ kiên cố đang sừng sững nguy nga xuất hiện phía bên kia thung lũng Si-đon, ngôi đền mà mọi người Do Thái đều thấy tự hào hãnh diện. Lời tiên báo gây sốc đã thu hút sự quan tâm sâu sắc của đám thính giả, nhân đó Đức Giê-su đề cập tới một đề tài nóng bỏng hơn: ‘ngày thế tận’. Người tiên báo: ‘ngày tận thế’ sẽ như một sụp đổ toàn diện của thế giới trần gian, về mặt thiên nhiên vật chất cũng như mặt trật tự xã hội…, đặc biệt là trong tương quan giữa người với người, kể cả giữa những kẻ thân thiết nhất. Vấn đề được đặt ra ở đây là: Người dự báo như thế để làm gì; chủ đích của Người là gì khi nói lên điều đó? Người đâu có ý giới thiệu mình cho đám thính giả Do Thái rằng: mình tới trần gian để răn đe, hay để tái thiết một trật tự xã hội đang suy đồi. Chưa bao giờ Người có trong đầu ý muốn: được dân chúng chấp nhận như một nhà cải cách trong lãnh vực xã hội, khoa học hay tâm lý; Người lại càng không thể muốn gieo rắc sợ hãi kinh hoàng, vốn trái nghịch hoàn toàn với Tin Mừng Người đang rao giảng. Vậy đâu là lý do và nội dung đích thực của những lời tiên báo khủng khiếp kia?

Ấn tượng chung nhất trước các lời tiên báo khủng khiếp đó là nỗi bất an, một cảm giác bất an tột cùng. Người ta cảm thấy bất an vì chiến tranh loạn lạc, bất an vì thiên tai khủng khiếp có thể ập tới bất cứ lúc nào, bất an hơn cả là không còn chỗ để mà cậy dựa. Riêng về mặt tôn giáo, cụ thể đối với các thính giả Do Thái đang nghe Người, mối bất an được cụ thể hóa bằng hình ảnh đền thánh Giê-ru-sa-lem, biểu tượng trung tâm của niềm tin họ, bị phá hủy. Trong cái bất an tột độ đó, người ta sẽ cố tìm cho ra một chỗ dựa nơi những người thân kẻ thích… Nhưng bất hạnh thay, cả họ cũng sẽ quay mặt chống đối và muốn ăn tươi nuốt sống mình. Hỏi rằng: lúc đó ai mà không hoảng loạn và đôn đáo tìm cho bằng được một chỗ dựa vững chắc? Các người Do Thái sẽ nghĩ ngay đến một đấng Mê-si-a cứu tinh, đấng Ki-tô là niềm hy vọng duy nhất mà họ vẫn thường được nhắc nhở: “Bấy giờ nếu có ai bảo anh em: ‘Này, đấng Ki-tô ở đây! Kìa, đấng Ki-tô ở đó!’ anh em đừng có tin. Thật vậy, sẽ có những ki-tô giả và ngôn sứ giả xuất hiện” (Mc 13: 21-22). ‘Tận thế’, chung cho toàn vũ trụ, hay riêng cho từng người trong giờ chết, luôn là thời điểm khi mà niềm tin, chính xác hơn là niềm cậy trông, có thể bị thử thách nặng nề nhất. Trong lo sợ, người ta sẽ dễ dàng truyền bá cho nhau, hay chạy theo bất cứ đấng cứu tinh nào mà họ nghĩ là đáng được họ đặt trọn niềm tin tưởng phó thác. Đó có thể là một đấng Mê-si-a cách mạng để tái lập công bằng xã hội, hoặc một đấng Mê-si-a khoa học có thể giải thích vạn vật và sắp xếp lại trật tự thiên nhiên, hoặc một đấng Mê-si-a của tự do dân chủ giúp con người khảng định được chính mình… “Anh em hãy coi chừng kẻo bị lừa gạt, vì sẽ có nhiều người mạo danh Thầy đến nói rằng: ‘chính ta đây và thời kỳ đã đến gần’, anh em chớ có theo họ!” (Lc 21:8) Tựu trung tất cả các giải pháp đặt nơi con người chỉ là vô vọng, giải pháp của Tin Mừng phải là: đặt trọn niềm tin vào Đấng Ki-tô Cứu Chúa duy nhất.

Đức Giê-su mời gọi những ai tin vào Người, trong chính giờ phút căng thẳng đó, hãy bộc lộ cách dứt khoát niềm cậy trông phó thác vào Tin Mừng Người rao giảng; “Vì chính Thầy sẽ cho anh em ăn nói thật khôn ngoan…” Trên hết, Người kêu mời mọi Ki-tô hữu: hãy tín thác trọn vẹn cho tình yêu nhân ái của Cha hơn bất cứ khi nào khác. Là tín hữu, nên hơn ai hết họ phải biết rõ rằng: Thiên Chúa là người Cha nhân ái hằng chăm sóc con cái Người trong bất kỳ tình huống nào; “Dù một sợi tóc trên đầu anh em cũng không bị mất đâu… chúng đã được đếm cả rồi” (Mt 10:30). Như thế chủ đích của đề tài ‘tận thế’ mà Đức Giê-su muốn trình bày, dần dần hiện rõ: Người đang kêu gọi chúng ta hãy trung kiên đặt niềm tin tuyết đối nơi Thiên Chúa từ nhân. Thử thách có thể là rất lớn, có thể dồn con người tới hố tuyệt vọng; thế nhưng xét cho cùng, chúng chỉ là những thách đố, những dịp tốt để niềm hy vọng phó thác vào lòng Cha Nhân ái được kiện định và tỏa sáng; “Có kiên trì anh em mới giữ được mạng sống mình”.

Đức Giê-su đã cụ thể cho chúng ta thấy: điều này xẩy ra trong dịp ‘tận thế’ của riêng Người, tức là trong cái chết thập giá nhuốc khổ. Tâm hồn Người khi đó đã chẳng từng bị xao xuyến, tinh thần Người đã chẳng từng buồn phiền, và chính Người đã chẳng từng hãi sợ cầu xin Cha cất khỏi chén đắng…là gì? Trong giờ phút kinh hoàng của sự chết, Người cũng đã chẳng muốn tìm một nơi nương tựa trước sự cô đơn tột cùng là gì? “Lạy Thiên Chúa, lạy Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con?” (Mt 27:46) Nhưng cậy trông phó thác lúc đó mới thực sự dâng cao và chói sáng: “Xin vâng theo ý Cha…”, “Con xin phó thác hồn con trong tay Cha” (Lc 23:46); như thế Người đã chấp nhận cái chết như bằng chứng của tin tưởng phó thác tuyệt đối nơi Chúa Cha từ nhân. Sau này, chính việc Người được chỗi dậy từ cõi chết đã minh chứng rằng: giải pháp này là tối ưu, thái độ này là vững chắc nhất. Qua đó Người mời gọi các môn đệ cũng hãy vững vàng bước vào con đường của hy vọng và cậy trông trong ngày ‘tận thế’ của cá nhân mỗi người, cũng như của toàn thể nhân loại.

Tới đây, tự nhiên tôi liên tưởng tới Đầy Tớ Chúa Hồng y Phan-xi-cô Xa-vi-ê Nguyễn Văn Thuận trong những năm thử thách tù đầy: hoàn cảnh dầu có tuyệt vọng đến đâu cũng không thể nào dập tắt được niềm hy vọng nơi một người đặt trọn niềm tin nơi Thiên Chúa từ nhân. Phải, chính vì là một Ki-tô hữu trong niềm cậy trông sâu xa nhất của mình mà, trong tình thế tuyệt vọng đó ngài mới có thể có được thái độ không giống ai: thái độ ‘Hy Vọng’ mà ngày nay toàn thể Giáo Hội phải lên tiếng ca ngợi. Thái độ đó đã được Đức Giê-su coi như phải được chia sẻ với tất cả mọi Ki-tô hữu khi Người nói: “Khi những biến cố ấy bắt đầu xảy ra, anh em hãy đứng thẳng và ngẩng đầu lên, vì anh em sắp được cứu chuộc”! (Lc 21:28)

Câu nói được áp dụng cho tổ phụ Ap-bra-ham “Contra spem, in spe credidit” (nghịch với hy vọng, ngài đã tin trong hy vọng)quả là một Tin Mừng vĩ đại của hy vọng! Trong thử thách gian nan, cũng như vào ngày thế tận của cá nhân mỗi Ki-tô hữu, và trên hết, vào ngày tận thế của toàn thế giới, niềm tin vào Thiên Chúa từ nhân sẽ có dịp chói sáng hơn bao giờ hết.

Ước chi lúc đó tôi vẫn luôn duy trì được niềm hy vọng Tin Mừng này!

Lạy Thiên Chúa từ nhân, xin cho con đặt trọn niềm hy vọng và cậy trông nơi lòng từ bi vô hạn của Chúa. Giả như Chúa có để con gặp bất kỳ gian nan thử thách nào trong ngày thế tận của kiếp sống riêng con, thì con chỉ xin Chúa có một điều duy nhất là: hãy củng cố niềm cậy trông nơi con, để không bao giờ con mất đi niềm tín thác nơi lòng thương xót vô bờ bến của Chúa. Chớ gì toàn thể Hội Thánh và nhân loại cũng chuẩn bị giáp mặt ‘ngày tận thế’ trong niềm hy vọng và tin tưởng như thế! A-men

Từ khoá:

Bài viết liên quan Mùa Thường Niên