CHÚA NHẬT 6 PHỤC SINH C: TẠI SAO CHÚA LẠI TỎ MÌNH RA

CHÚA NHẬT VI PHỤC SINH Năm C

Suy niệm Tin Mừng Ga 14:3-29          

Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty SDB

Tại sao lại tỏ mình ra cho con?

 Trong bài diễn từ tiễn biệt rất dài (từ cuối chương 13 cho tới hết chương 17 của Phúc âm Gio-an) Đức Giê-su đã mất nhiều công sức để chấn an các môn đệ. Chắc hẳn lúc đó các ông đang trong rơi vào tình trạng rất bồn chồn lo lắng, tương tự như một nhóm học sinh gần tới ngày ra trường phải ôn thi, các ông mong ghi nhớ hết mọi lời Thầy dạy, nhớ tới từng chi tiết, nhưng lại có nguy cơ quên mất điểu hệ trọng chính yếu nhất. Và điều chính yếu đó không phải là những bài học từ chương về các điều Thầy dạy dỗ, nhưng là bộc lộ bản chất đích thực của Thầy Giê-su – Lời tối hậu của Thiên Chúa Cha. Việc bộc lộ này rõ ràng chỉ dành cho các môn đệ là những người thâm tín đã theo Thầy suốt bằng ấy năm: “Thưa Thầy, tại sao Thầy phải tỏ mình ra cho chúng con, mà không tỏ mình ra cho thế gian?” Nếu nắm bắt được nội dung lời trăn trối này, chúng ta sẽ có cơ may thấu hiểu được cái cỗi lõi của niềm tin Ki-tô hữu chăng?

Nắm giữ Lời là điều tối quan trọng trong việc duy trì tương quan với Thầy Giê-su, kể cả khi Người đã ra đi: “Ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ Lời Thầy…Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy. Lời đó chắc chắn không chỉ đơn thuần là các bài thuyết giảng mang tính lý thuyết, mà Người đã từng tuyên giáo trên khắp các nẻo đường xứ Ga-li-lê và Giu-đê trong ròng rã khoảng ba năm trời;. Trong số các bài đó, có những bài thật ý nhị và độc đáo, chẳng hạn bài bàn về các mối phúc hay các câu chuyện dụ ngôn…; thế nhưng, cho dầu có tuân giữ được hết mọi lời thầy Giê-su đã giảng dạy đi nữa, thì điều đó cũng đâu có thể làm cho “Cha Thầy và Thầy sẽ đến và ở lại với người ấy”. Lời đây hẳn là một điều gì rất đặc biệt mà Người đã từng khẳng định: “không phải là của Thầy, nhưng là của Chúa Cha, Đấng đã sai Thầy”. Những lời mà Người, khi nhân danh Chúa Cha đến trần gian, là để nói lên cho bằng được, và chỉ nói cho các môn đệ thâm tín nhất, là những kẻ đã tin theo Người, mà thôi.

Tuy nhiên, Lời này sẽ không hề dễ hiểu, ngay cả đối với các môn đệ trung kiên nhất! Hồi đó, ngay cho tới lúc Thầy Giê-su sắp lên đường chịu chết, thì các môn đệ vẫn luôn cảm thấy khó chấp nhận nổi những bài học này. Mỗi lần Thầy Giê-su đề cập tới sự tự hiến Thập Giá và đau khổ mà Người sẽ phải chịu tại Giê-ru-sa-lem, không một ai trong số họ dám lớn tiếng phản đối hay can ngăn, nhưng chấp nhận thì không. Nhất là khi Người lên tiếng xác định rằng: ai nhìn thấy Thầy tự hiến là nhìn thấy Chúa Cha, nhìn thấy vinh quang đích thực của Cha…, thì không một môn đệ nào có thể hiểu nổi (xem Ga 14:8-11). Đức Giê-su biết rất rõ điều đó! Cần phải có một sự can thiệp đặc biệt, sự can thiệp của Thần Khí! Các môn đệ cần tới một đấng Bảo Trợ, Đấng “sẽ được sai đến nhân danh Thầy, Đấng đó sẽ dạy anh em mọi điều và sẽ làm cho anh em nhớ lại mọi điều Thầy đã nói với anh em”. Phải, để hiểu được Lời của Giê-su Thập Giá, hiểu được Tình Yêu tự hiến và cứu đô của Thiên Chúa, dứt khoát cần tới sự can thiệp của nhân vật lạ lung này là Thánh Thần. Người thường thì chỉ có thể hiểu được các lời khuyên dạy, các câu chuyện dụ ngôn, các lời dạy dỗ đầy khôn ngoan từ miệng thầy Ráp-bi Giê-su phán ra. Nhưng để hiểu chính con người và hành động của Giê-su Ki-tô là Lời của Thiên Chúa, nhất là khi Lời đó được vang lên, không phải trên bục giảng mà là trên Thập Giá, thì trí khôn con người, cho dầu có xuất chúng tới mấy đi nữa (kể cả bộ óc kỳ tài như Albert Einstein chẳng hạn), cũng không thể nào nắm bắt được.

Ôi, thật vậy sao? Ngay cả một linh mục lớn tuổi như tôi mà nhiều khi vẫn cứ đinh ninh rằng: để hiểu và giữ lời Chúa thì chỉ cần một chút thông minh, một chút thiện chí là đủ. Mà thông minh – thiện chí thì tôi không thiếu, và dó cũng là điều mà tôi vẫn thường lớn tiếng kêu đòi anh chị em tín hữu phải có mỗi khi nghe Lời Chúa. Và có lẽ chính vì thế mà, cho tới giờ này, tôi có thấu hiểu gì về Lời Tình Yêu – Thập Giá đâu… và có lẽ các giáo hữu nghe tôi giảng cũng chẳng hiểu được gì hơn! Tôi chăm chú suy tư, lo đọn bài giảng hơn là dành thời giờ cầu nguyện; lo trình bày cho khôn khéo hơn là tin tưởng vào tác động của Đấng Bảo Trợ đang ngự trong tâm hồn các tín hữu. Trên tòa giảng, tôi lo tạo ấn tượng trên các thính giả của mình, hơn là tìm cách đóng trên họ dấu ấn của Thần Khí.

Và dấu ấn của Lời đó trong Thần Khí thì thật rõ ràng: “Anh em đừng xao xuyến cũng đừng sợ hãi… Thầy để lại bình an cho anh em… Thầy ban cho anh em bình an của Thầy”. Lời Thầy Giê-su – Lời Thiên Chúa xót thương không bao giờ là lời đe dọa, lời luận phạt! Lời đó không tạo áp lực, không ép buộc, cũng chẳng bao giờ tạo căng thẳng lo âu! Lời Thầy Giê-su sẽ luôn lan tỏa trong an bình, và mang lại thư thái cho cả những tâm hồn đã phạm phải những tội tầy trời nhất. “Ta không kết án, hãy về và từ nay đừng phạm tội nữa!” Nếu vậy thì tôi – một linh mục của Đức Ki-tô, tôi có thật sự mang Lời bình an này tới tâm hồn các tín hữu, nhất là những tâm hồn chìm đắm trong tội lỗi đang rất cần tới Lời an ủi hơn bất cứ điều gì khác? Và để làm được điều đó, một điều nằm ngoài sức của tôi…, thì không một ai khác có thể giúp được tôi, ngoài Chúa Thánh Thần , Đấng ủi an của mọi tâm hồn.

Lạy Chúa Giê-su là Lời đích thực của Thiên Chúa Cha giầu lòng xót thương, xin đổ Thần Khí xuống trên con, để con hiểu được Lời Tình Yêu, nhất là mỗi khi con cử hành Thánh Lễ. Nếu chính con mà chưa một lần hiểu và giữ được Lời Tình Yêu đích thực, nhất là qua biểu lộ của Thánh Thể – Thập Giá, thì làm sao con có thể mở miệng loan truyền Lời Chúa cho anh chị em tín hữu? Có thể con đã giảng lời  Giê-su quá nhiều, nhưng đã giảng Lời – Chúa quá ít. Xin chỉnh đốn tình trạng thiếu xót trầm trọng này nơi con! Xin đổ tràn ngập tâm hồn con thứ bình an độc đáo của Chúa, phát xuất từ cảm nghiệm bản thân về lòng Chúa Xót Thương, để con – một linh mục của Chúa,  cũng có thể loan báo và thông truyền Tin Mừng đầy an ủi này cho mọi người, nhất là cho các tội nhân bất hạnh và bị đọa đầy nhất. A-men

Từ khoá:

Bài viết liên quan Các Mùa