CHÚA NHẬT 7 THƯỜNG NIÊN A: HOÀN THIỆN VÀ CÔNG CHÍNH TIN MỪNG

CHÚA NHẬT VII THƯỜNG NIÊN Năm A

Suy niệm Tin Mừng Mt 5:38-48

 Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty SDB

Hoàn thiện và công chính Tin Mừng

‘Thiên Chúa là đấng trọn lành, thánh thiện’, điều này thật hiển nhiên và mọi người chúng ta đều sẵn sàng công nhận. Tuy nhiên nội dung của trọn lành và hoàn thiện này là gì thì có thể mỗi người nghĩ mỗi khác. Hoàn thiện thông thường được hiểu là không có một khuyết điểm nào, mọi cái đều cao đẹp, hoàn hảo…, cách hiểu này trước hết được áp dụng cho Thiên Chúa là Đấng duy nhất hoàn thiện. Do nhận thấy nơi mình đầy dẫy những khiếm khuyết (nhân vô thập toàn), con người nghĩ ngay: Thiên Chúa phải là Đấng thập toàn trọn hảo. Cũng tương tự như thế khi ta gán cho Thiên Chúa nhiều yếu tính khác mà con người giới hạn không thể tìm thấy nơi mình như, Thiên Chúa toàn năng, thông minh vô cùng, ở khắp mọi nơi… Riêng về sự trọn lành và hoàn thiện của Thiên Chúa thì, trước khi Đức Giê-su xuất hiện, con người đã chỉ có thể mường tượng chứ chưa thể xác định: thực chất nó hệ tại ở điều gì. Qua bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giê-su như muốn xác định cho chúng ta: trong nhãn quan Thiên Chúa, hoàn thiện chính xác phải là như thế nào.

Vậy anh em hãy nên hoàn thiện, như Cha anh em trên trời là đấng hoàn thiện”.

Trước đó Đức Giê-su đã từng kêu gọi các môn đệ của Người, nếu muốn được vào Nước Trời, thì hãy “ăn ở công chính hơn các kinh sư và người Pha-ri-sêu” (Mt 5:20). Nếu hoàn thiện có nghĩa là nên trọn lành thánh thiện, đầy đủ các nhân đức…, như chúng ta tưởng tượng Thiên Chúa có, thì đòi hỏi này là hoàn toàn bất khả thi vì không một ai có thể chu toàn cho nổi; mà bất cứ đòi hỏi nào, cho dầu cao đẹp tới mấy mà bất khả thi, thì cũng đều trở thành vô nghĩa. Cũng vậy nếu ‘công chính’ hệ tại ở việc căn kẽ nắm giữ lề luật, thì đòi các môn đệ là những người bình dân phải công chính hơn cả các kinh sư và người Pha-ri-sêu là điều vô vọng, tương tự như ngày nay bắt ‘người đời’ phải ‘thánh thiện’ hơn các tu sĩ trong việc đạo đức, giữ giờ giấc thiêng liêng hay kiêng giữ vậy. Cũng may là cuộc sống của Đức Giê-su rất nhất quán và cụ thể, cũng vậy các lời rao giảng và đòi hỏi của Người cũng rất cụ thể và luôn trong tầm với.

Từ sinh thời cho tới lúc chết trên Thập Giá – tức trọn cuộc sống – Đức Giê-su chỉ muốn làm sao cho chúng ta biết về Thiên Chúa trong yếu tính quan trọng nhất đó là: ‘Thiên Chúa là Đấng cứu độ và từ nhân, hay thứ tha và giầu lòng xót thương’. Mạc khải lớn nhất về yếu tính của Thiên Chúa chỉ có thể tìm thấy nơi con người Đức Giê-su trước cả những lời Người giảng dạy, vì “Không ai đã lên trời (để biết về Thiên Chúa)…, ngoại trừ Con Người, Đấng từ trời xuống” (Ga 3:13). Do đó sự hoàn thiện của Thiên Chúa, như Đức Giê-su đã dùng chính cuộc sống mình để minh chứng, chính là “Thiên Chúa yêu thế gian (tội lỗi) tới nỗi đã ban Con Một”. Theo Người, đón nhận ‘sự hoàn thiện’ của Thiên Chúa trước hết và trên hết là ‘tin vào Con của Người’ – Đấng đã đến xóa bỏ tội trần gian (Ga 3:16).

Và tất cả những ai tin vào Người Con ấy, Đức Giê-su khảng định, cũng sẽ sống sự hoàn thiện độc đáo của Thiên Chúa cách rất cụ thể: họ sẽ không trả thù, sẽ yêu thương thù địch, sẽ làm ơn cho những kẻ hại mình. Và lý do Người đưa ra rất đơn giản: Thiên Chúa hoàn thiện vì Người nhân từ; do đó bất cứ ai tin vào Thiên Chúa cũng phải nên hoàn thiện theo cùng một cách thức đó. Tương tự như thế, qua yêu cầu: “anh em hãy thương yêu nhau… như chính Thầy yêu thương anh em”, Đức Giê-su trưng ra sự hoàn thiện của Chúa Cha như tấm gương mà mọi Ki-tô hữu phải học đòi: “anh em hãy nhân từ… như Cha anh em là Đấng nhân từ” (Lc 6:36). Như thế ‘hoàn thiện như Thiên Chúa’ hay ‘công chính hơn các kinh sư và người Pha-ri-sêu’, mà Đức Giê-su đòi các môn đệ Người phải có, trở nên vô cùng rõ ràng, rất mới mẻ và đậm nét Tin Mừng. Trong nội dung đó, tôi thiết nghĩ, khi yêu cầu ‘nên hoàn thiện như Cha trên trời’, Đức Giê-su đã không đưa ra một yêu sách mà con người không thể thực hiện được, nhất là đối với các Ki-tô hữu, khi mà niềm tin của họ hoàn toàn dựa trên khiêm tốn nhìn nhận rằng: tự bản chất con người, mình là kẻ tội lỗi và bất toàn. Thậm chí thánh Gio-an còn dám khảng định: “Ai nói: tôi yêu mến Thiên Chúa, mà lại ghét anh em mình, người ấy là kẻ nói dối” (1 Ga 4:20). Yêu hết mọi người, yêu cả kẻ thù đúng là giới răn hoàn thiện (chứ không chỉ một lời khuyên hay khích lệ) dành cho hết thảy mọi Ki-tô hữu, vì họ là những người duy nhất nhận biết Thiên Chúa là Đấng nhân từ như thế nào.

Nếu tôi thật sự tin Thiên Chúa đã yêu thương và chết cho tôi, thì tôi cũng sẽ có khả năng tha thứ và yêu thương kẻ thù; và trong cách đó tôi đúng là đã trở nên hoàn thiện như Cha trên trời là Đấng từ nhân; còn nếu như tôi không chấp nhận tha thứ và yêu thương dầu chỉ một người thù nào đó, thì chính niềm tin vào Đức Giê-su Thập Giá của tôi đang có vướng mắc nghiêm trọng. Lúc đó, cho dầu có đạt được tới độ siêu việt mọi thứ nhân đức trên đời, tôi cũng vẫn không thể xác quyết được rằng: mình đã tới gần được sự hoàn thiện của Thiên Chúa, Đấng trong Đức Ki-tô đã tha thứ và hiến mình cho các tội nhân.

Nếu thế thì trong tư cách mục tử của Đức Ki-tô, tôi biết rõ: chính mình, cùng với các chiên mà tôi có bổn phận chăn dắt, phải hướng tới sự hoàn thiện trọn lành nào!

Lạy Thiên Chúa trọn lành và thánh thiện vô cùng, khi đòi con phải trở nên hoàn thiện như Cha, Cha đã cho con một tấm gương hoàn thiện mà con hằng phải chiêm ngắm, đó là Đức Giê-su chết treo trên Thập Giá; đồng thời Cha cũng gieo vào lòng con nguồn mạch của sự hoàn thiện là Thần Khí Cha. Xin cho con luôn biết lắng nghe Thần Khí tình yêu nhắc nhở, nhất là mỗi khi gặp trái ý, thù nghịch, để con biết rộng mở cho tha thứ và yêu thương như Cha, nhờ đó con có thể trở nên hoàn thiện như Cha nhân ái trên trời. A-men

Từ khoá:

Bài viết liên quan Mùa Thường Niên