CHÚA NHẬT 8 THƯỜNG NIÊN C: CÁI RÁC VÀ CÁI ĐÀ

CHÚA NHẬT 8 THƯỜNG NIÊN C

Suy niệm Tin Mừng Lc 6:39-45

Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty SDB

Cái rác và cái đà

             Trong cách nói bình dân của người Do Thái, thậm xưng và ngoa ngữ là những kiểu nói rất ưa được sử dụng, Đức Giê-su đã không ngại dùng tới chúng trong các bài nói chuyện với đám đông, đặc biệt với các môn đệ là “những người đang nghe Thầy đây” (Lc 6:27). Sau khi đã đề cập tới các mối phúc và các mối họa (câu 20-26), tới ‘giới luật mới’ – yêu thương cả kẻ thù (câu 27-35), cũng như bổn phận sống nhân từ như Cha trên trời là Đấng rất mực từ nhân (câu 36-38), tất cả đều là những điểm mấu chốt của Tin Mừng, trong phần còn lại của chương 6, tác giả Lu-ca đưa ra một số minh họa cho thấy hệ lụy của những điều trên phải xảy ra nơi người môn đệ, đó là: chân thành khiêm tốn, trổ sinh trái tốt, và đặt cuộc sống mình trên nền tảng vững chắc.

            Hôm nay chúng ta được nghe trình bày hệ lụy đầu tiên qua ba hình ảnh ‘mù mà lại dắt mù’, ‘học trò không hơn thầy’, và ‘lấy cái rác / cái đà trong mắt ra’. Chính trong triền tư tưởng liên hoàn của chương 06 Phúc Âm Lu-ca mà chúng ta sẽ nhận ra ý nghĩa của các hình ảnh trên:

            ‘Mù mà lại dắt mù’: những nguyên lý Tin Mừng mang tính cách mạng trên đem đến cho người môn đệ một nguồn sáng mới. Nguồn sáng này mở mắt Ki-tô hữu để nhận ra những giá trị đích thực của cuộc sống, giác ngộ họ trong giới luật yêu thương, và chỉnh lại chỉ tiêu – cùng đích cuộc sống họ cho đúng. Nếu không để cho Tin Mừng soi dẫn, người môn đệ sẽ mãi mãi tiếp tục số kiếp mù lòa tăm tối như bao người khác; họ sẽ chẳng có thể giác ngộ nổi ai, vì thực tế có thể họ còn thua kém xa nhiều người khác nếu chỉ nằm trong ánh sáng của khôn ngoan thông thái nhân loại. Hãy nhớ rằng: Tin Mừng là một thứ ánh sáng chưa từng bao giờ xuất hiện, và Ki-tô hữu là những người duy nhất có thể chiếu được ánh sáng đó cho những người ngồi nơi tăm tối; “anh em là ánh sáng trần gian” (Mt 5:14).

            “Học trò không hơn Thầy”: ‘theo Thầy Giê-su’ là con đường duy nhất để hiểu và sống Tin Mừng trọn vẹn. Không học hỏi và noi theo Thầy Giê-su, tức không chuyên tâm lắng nghe và trở nên Ki-tô (becoming Christ), không ai có thể tiến xa trên con đường Tin Mừng. Quá chú tâm tới suy luận chuyên sâu triết học hay thần học, hoặc các khoa học nhân loại, mà ít lắng nghe và chiêm ngưỡng Lời Thập Giá, ta cứ tưởng rằng mình đã tiến bộ hơn người, nhưng kỳ thực trên thực tế Tin Mừng, ta đang có nguy cơ ‘sa xuống hố’.

            ‘Lấy cái xà ra khỏi mắt ngươi trước đã, rồi sẽ thấy rõ, để lấy cái rác trong con mắt người anh em”: không có ánh sáng Tin Mừng, đặc biệt nếu không được các điểm nêu trên soi chiếu, người môn đệ sẽ không thể có hiểu biết chân thực về mình, về những người anh chị em sống quanh mình, hầu tạo được những mối tương quan chân thực nhất trước mặt Thiên Chúa. Nếu không có lòng nhân như Cha trên trời, và nếu còn giữ thù hằn trong lòng, thì đúng là: người ta sẽ có khuynh hướng nhân nhượng với mình, còn khắt khe với tha nhân, nhất là đối với cừu địch. Thực tế đời thường cho thấy: trong cơn nóng giận, người ta dễ dàng quên mất sự vô lý sai trái của mình (trong khi những người chung quanh dễ dàng nhận ra ngay), nhưng lại phóng đại những khuyết điểm của kẻ thù với tà tâm và ác ý. Một trong những kết quả đầu tiên của lòng nhân từ và tha thứ Tin Mừng sẽ là sự biến đổi tận căn nơi chính chủ thể. Ta dễ chân thành nhận ra ‘cái xà trong mắt’ mình hơn. Ta sẽ trở nên khiêm tốn với chính mình hơn, vì biết rằng trước mặt Thiên Chúa và các thánh, những điều mình coi chỉ tựa cộng rác nhỏ nhoi, thì lại là những cái xà vô cùng to lớn. Và chỉ khi nào đã vào sâu trong lòng nhân từ của Cha và chân thành nhận ra những cái xà trong mắt mình, ta mới cảm nhận được: lòng từ bi của Cha thật bao la như trời bể. Và cũng trong Thiên Chúa từ nhân đó, ta mới có thể có thái độ nhân từ như chính Cha nhân từ đối với các tội nhân; “Tôi không lên án chị đâu!” (Ga 8:11)

            Thế mới biết: sức mạnh của lòng nhân từ có sức biến đổi mạnh mẽ dường nào, biến đổi trước hết chính cõi lòng của người hay xót thương, rồi sẽ biến đổi dần ‘toàn bộ mặt địa cầu’, trong tương quan giữa những con người với nhau. Chúng ta cũng không nên quên rằng: cùng với lòng nhân từ tiếp nhận nơi Cha, chính Đức Giê-su cũng đã trở thành Chiên Thiên Chúa – Đấng xóa tội trần gian. Và đây là điều quan trọng nhất Người nhận được từ Cha, “Thiên Chúa sai con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian, nhờ con của Người mà được cứu độ” (Ga 3:17). Chính vì thế mà Người gửi tới chúng ta bài tập Tin Mừng quan trọng hơn hết, “hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường” (Mt 11:29).

            Trong tư cách một linh mục của Đức Ki-tô, điều tôi quan tâm trau dồi hơn cả có phải là: học biết ‘hiền lành và khiêm nhường trong lòng’, hay chỉ toàn là những nghiên cứu, kiến thức cao siêu? Hãy nhớ rằng: tiên quyết tôi phải trở thành một Ki-tô khác (alter Christus), một Ki-tô phản ánh sự nhân từ vô biên của Chúa Cha!

            Lạy Cha là Đấng nhân từ, từ nay con không xin cha cho con được trở nên thánh thiện nữa, nhưng xin cho con học thuộc bài học và giải được bài tập ‘hiền hậu và khiêm nhường’ mà Thánh Tâm Chúa Giê-su’ đã dạy và cho. Chính bài học này sẽ biến đổi tận căn con người con, đồng thời cũng sẽ cách tân toàn bộ những tương quan giữa người với người. Con cầu xin Cha nhân từ ban cho nhân loại thứ hòa bình này, hòa bình bền vững và thăng tiến. A-men

Từ khoá:

Bài viết liên quan Suy niệm Chúa Nhật