CHÚA NHẬT CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG: NGUỒN NƯỚC HẰNG SỐNG TUÔN CHẢY

CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG

 Lễ Vọng

 Năm A – B – C

Suy niệm Tin Mừng Ga 7:37-39

 Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty SDB

Nguồn nước hằng sống tuôn chảy

            Vào ngày bế mạc tuần Lễ Lều, ngày mừng long trọng nhất, một đám rước đi đến hồ nước Si-lô-ác để lấy nước theo nghi lễ, đó chính là dịp để Đức Giê-su loan báo về ‘ân huệ’ Thiên Chúa ban là ‘nước hằng sống’: “Từ lòng Người, sẽ tuôn chảy những dòng nước hằng sống” (Xem chú giải Ga 7:33… của Christian Community Bible). Tuy nhiên, để nắm bắt được nội dung và ý nghĩa của lời tuyên bố này, ta cần nghiên cứu sâu rộng thêm. Người Do Thái biết lời đó ám chỉ điều mà ngôn sứ I-sai-a đã muốn nói tới trong Is 58:11, nhưng cách nói và bối cảnh nói thì họ ngầm hiểu Người đang muốn đề cập tới một điều gì đó có tầm quan trọng lớn lắm.

            Ngay từ khởi thủy, khi trời đất mới được tạo thành, sách ‘Khởi Nguyên’ đã ghi nhận: “Thần khí của Đức Chúa ngập tràn cõi đất” (Kn 1:7). Thần khí lúc đó, theo cách hiểu của Cựu Ước, chính là sức sống Thiên Chúa tuôn đổ trên vạn vật. Sau này khi ‘thần khí’ được hiểu như sự sống và sức mạnh của Thiên Chúa được thông ban, thì câu trên được hiểu là thời đại nào Thiên Chúa cũng cho xuất hiện những ngôn sứ, những bậc anh hùng hoặc kỳ tài; nói cách khác, thần khí Chúa luôn tác động nơi những tâm hồn ngay chính và được chọn lọc. Khi sức dầu phong Sa-un làm vua, ngôn sứ Sa-mu-en đã nói với ông: “Bấy giờ thần khí Đức Chúa sẽ nhập vào ông, ông sẽ lên cơn xuất thần ngôn sứ cùng với họ, và ông sẽ biến thành một người khác” (1 Sm 10:6). Chính trong cách hiểu đó mà Mô-sê đã từng mơ ước sẽ tới ngày “Đức Chúa ban thần khí của Người trên toàn toàn dân của Người, đề họ đều là ngôn sứ, vì Đức Chúa đã ban thần khí của Người trên họ” (Ds 11:29). Thần khí theo nội dung này vẫn luôn hoạt động cho tới ngày hôm nay trên toàn thế giới, nơi mỗi dân tộc, mỗi nền văn hóa và truyền thống khác nhau… trong tất cả mọi lãnh vực như kinh tế, nghệ thuật, chính trị, khoa học v.v…

            Thế còn Thần Khí của Đức Ki-tô mà Ki-tô hữu vẫn quen gọi là Chúa Thánh Thần thì sao?, Người được ban cho ai và ai mới có khả năng đón nhận? và đón nhận Người với các điều kiện nào? Nếu trả lời được các vấn nạn trên, chính là ta xác lập được cho mình nền móng vững chắc của đời sống Ki-tô hữu vậy! Trước hết ta hãy nghe tác giả Gio-an khảng định: “Đức Giê-su muốn nói về Thần Khí mà những kẻ tin vào Người sẽ lãnh nhận. Thật thế, bấy giờ họ chưa nhận được Thần khí, vì Đức Giê-su chưa được tôn vinh”. Qua câu nói trên Gio-an rõ ràng đang đưa ra lời giải đáp dứt khoát cho các vấn nạn trên.

             Thần Khí này được ban cho những ai, và ai mới là người có khả năng đón nhận? – Thưa cho tất cả những ai đặt niềm tin vào Đức Ki-tô Giê-su Cứu Chúa. Ki-tô hữu chúng ta biết rằng, Thần Khí được ban sau khi Ngôi Lời – Con Thiên Chúa xuất hiện; và cũng như Ngôi Lời đến với tất cả mọi người thì mọi người cũng sẽ được thông ban Thần Khí Chúa. Nói như thế có nghĩa là: bất cứ Ki-tô hữu nào cũng có thể đón nhận Thần Khí vì họ đã đón nhận Lời. Thế nhưng Lời Chúa không thể hiểu như những lời dạy dỗ được viết ra trong các Sách Thánh, mà Lời đây chính là chính Đức Ki-tô, Ngôi Lời mạc khải tình yêu của Chúa Cha. Ai tiếp nhận Lời đó mới có tư thế đón nhận Thần Khí của Lời, vì Thần Khí chính là mạc khải và tín thác vào tình yêu cứu độ của Thiên Chúa là Cha. Theo nội dung này thì Thần Khí chỉ có thể được ban cho các Ki-tô hữu – mọi Ki-tô hữu – vì họ là những người duy nhất đã đón nhận Lời tình yêu cứu độ.

Trong điều kiện nào ta mới có thể đón nhận Thần Khí? – Thưa Gio-an khảng định: “thật thế, bấy giờ họ chưa nhận được Thần khí”. Điều đó có nghĩa là: cho tới lúc đó ngay cả các môn đệ và nhóm mười hai đi theo Chúa vẫn chưa ai nhận được Thần Khí, chính xác hơn, chưa ai có khả năng đón nhận vì chẳng ai hội đủ điều kiện. Và lý do là: “… vì Đức Giê-su chưa được tôn vinh”. Thế còn: khi nào thì Người mới được tôn vinh? – Về vấn nạn này thì đoạn văn Ga 11:20-33 đã cống hiến cho ta lời giải đáp của chính Đức Giê-su; Người gọi giờ phút tiến lên nhận lấy cái chết Thập Giá là “giờ Con Người được tôn vinh” (Ga 13:31-32), và không riêng Người, đó cũng là giờ mà cả Chúa Cha từ nhân cũng được tôn vinh nữa. Có lẽ chính vì thế mà chỉ sau khi đã sống lại, trong lần hiện ra đầu tiên cho các môn đệ, Người mới “thổi hơi vào các ông và bảo: “Anh em hãy nhận Thánh Thần” (Ga 20:22). Phần trao ban là như thế, còn phần các môn đệ đón nhận thì sao? Trong dịp lễ Ngũ Tuần sau khi Người về trời, các ông mới ‘được giác ngộ’ về sự tôn vinh Thập Giá nhờ hiệp ý cùng nhau cầu nguyện cùng với Mẹ Đức Ki-tô; và chỉ lúc đó Thánh Thần mới thật sự được ban cho (xem Cv 1:12-14; 2:1-4). 

            Đối với Ki-tô hữu chúng ta thì, lẽ ra ngày Rửa Tội phải là ngày ta ‘được giác ngộ’, để khởi sự tôn vinh Đức Ki-tô Thập Giá và Chúa Cha nhân lành trong cuộc sống mình! Chính vì thế mà Hội Thánh, ngay từ thuở ban đầu, đã luôn coi Phép Rửa là thời điểm trao ban và lãnh nhận Thánh Thần (điển hình, xin tham khảo đặc biệt Công Vụ chương 10 về việc Phê-rô ban Phép Rửa cho gia đình Cô-nê-li-ô). Tuy nhiên không phải cứ lãnh Phép Rửa cách máy móc là được trao ban Thần Khí đâu, mà chỉ khi nào ta thật sự tôn vinh Đức Ki-tô Thập Giá trong cuộc sống mình, lúc đó ta mới thật sự lãnh nhận. Thần Khí lúc đó mới thật là sức mạnh cứu rỗi của Thiên Chúa nhân hậu được ban cho từng người chúng ta.

            Như Mô-sê, hôm nay tôi cũng có quyền mơ tới một ngày, khi ‘Đức Ki-tô ban Thần Khí của Người trên toàn thể Ki-tô hữu từng người một, để họ trở thành chứng nhân tình yêu nhân ái, vì Đức Ki-tô Thập Giá đã ban Thần Khí của Người trên họ’.

            Lạy Thánh Thần của Đức Ki-tô tự hiến trên Thập Giá, xin cho con biết không ngừng tôn vinh Thập Giá Đức Ki-tô trong cuộc sống mình, để con hội đủ điều kiện lãnh nhận Thần Khí cách trọn vẹn hơn, đồng thời cũng có khả năng cộng tác với Người để trở nên chứng nhân tình yêu nhân ái của Chúa cho mọi người. A-men  

 

Từ khoá:

Bài viết liên quan Các Mùa