CHÚA NHẬT LỄ LÁ: TIN LÀ ĐÓN NHẬN LÒNG XÓT THƯƠNG

CHÚA NHẬT LỄ LÁ

Suy niệm Tin Mừng Lc 22:14-23.56          

Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty SDB

 Tin là đón nhận lòng Chúa xót thương

 Ba cuốn Phúc Âm Nhất Lãm đều có cùng một nội dung nhất quán trong việc mô tả cuộc thương khó Đức Giê-su, tuy về chi tiết có một vài khác biệt nho nhỏ. Tôi đặc biêt lưu tâm tới hai tiểu tiết được Phúc Âm Lu-ca triển khai cách rạch ròi: việc Phê-rô chối Thầy và tên gian phi (thường được gọi là ‘kẻ trộm lành’) sám hối.

Sự kiện Phê-rô chối Thầy cùng với lời Đức Giê-su cảnh báo các môn đệ, được cả ba cuốn đề cập tới, trong đó cho thấy: thái độ cương quyết bảo vệ thầy mình trong cơn nguy biến của Phê-rô là rất đáng khen: “Lạy Chúa, dầu có phải vào tù hay phải chết với Chúa đi nữa, con cũng sẵn sàng”. Phúc âm Luca còn thêm một chi tiết khác nữa: Đức Giê-su thậm chí còn xem ra ủng hộ việc chuẩn bị chiến đấu này (xem Lc 22:38). Có điều… Người không tỏ ra mặn mà lắm với lời cam kết đầy nhiệt huyết của Phê-rô, trái lại còn đưa ra lời cảnh báo: Người không muốn Phê-rô có thứ đức tin mạnh mẽ không gì lay chuyển nổi tới độ trở thành kẻ đứng ra bảo vệ Người đến cùng. Thứ đức tin Người cầu nguyện cho Phê-rô lại rất khác: để ông biết trỗi dậy, rồi sau đó sẽ củng cố trong cảm thông các anh em mình; tóm lại, đó là niềm tin cảm nghiệm sự yếu hèn của mình và đặt niềm tín thác vào Thiên Chúa từ nhân cứu độ. Để có được niềm tin đó Phê-rô cần trải qua một kinh nghiệm về sự yếu đuối tột dùng của mình: tội chối bỏ và phản bội Thầy. Lu-ca nhấn mạnh trên chi tiết này: “Si-mon, Si-mon ơi, kìa Xa-tan đã xin được sàng anh như người ta sàng gạo. Nhưng Thầy đã cầu nguyện cho anh để anh khỏi mất lòng tin. Phần anh, một khi đã trở lại, hãy làm cho anh em của anh nên vững mạnh”. Lòng tin mà Đức Giê-su đề cập tới ở đây chắc chắn không phải là tin vững chắc rằng: Giê-su là Con Thiên Chúa hằng sống, điều mà Phê-rô đã từng đại diện cho các môn đệ khác tuyên xưng cách long trọng, và đã từng được Người khen ngợi. Điều mà Đức Giê-su, vì qua nhiều tình huống khác nhau đã quá rõ người môn đệ này, muốn cảnh báo ông chính là: ông không tin và không muốn chấp nhận Thầy phải chết cho mình. Đã nhiều lần ông lên tiếng can ngăn Thầy đi chịu chết, ông đã không muốn Thầy rửa chân cho ông, và cho tới phút chót ông vẫn đinh ninh rằng: việc theo Thầy chính yếu hệ tại ở việc trung thành bảo vệ Thầy; chính vì những điều đó mà Đức Giê-su thấy cần phải cầu nguyện cho ông…, vì Người liệt thái độ đó vào hạng cám đỗ lớn của Xa-tan; và nếu điều này cũng phổ biến nơi các môn đệ khác, thì đây chính là điểm mà Người muốn Phê-rô – thủ lãnh phải củng cố các anh em mình. Sau trải nghiệm ba lần chối Thầy nhưng đượcThầy thứ tha, Phê-rô mới hiểu cốt lõi của đức tin chính là tin vào Thiên Chúa từ nhân đã dám chết để tha thứ cho mình; chỉ như thế ông mới thực sự xứng đáng trở thành thủ lãnh của Hội Thánh, một cộng đoàn không chỉ tuyên xưng Đức Ki-tô Giê-su là Chúa, mà trước hết và trên hết: Giê-su Ki-tô là Thiên Chúa cứu độ toàn thể nhân loại…, đặc biệt cứu độ cá nhân mỗi người.

Sự kiện thứ hai: tên gian phi đồng chịu đóng đinh vào thập giá với Đức Giê-su đã sám hối vào phút chót. Chỉ mình Lu-ca kể lại chi tiết này, và hầu như với ngụ ý: tên này là người đầu tiên hưởng lãnh ơn cứu độ, và trong mức độ nào đó, chính là ‘nguyên mẫu’ (prototype) của mọi Ki-tô hữu sau này. Để được hưởng sự cứu rỗi sau một cuộc đời làm toàn điều ác (như chính miệng hắn đã xưng thú) chỉ cần hắn làm được hai điều đơn giản, một là nhìn nhận tội lỗi mình đã phạm: “Chúng ta chịu như thế này là đích đáng, vì xứng với việc đã làm”, hai là mở miệng cầu khẩn lòng thương xót của Thầy Giê-su: “Ông Giê-su ơi, khi nào vào nước của ông, xin nhớ đến tôi”. Chỉ có thế, đơn giản quá phải không! Tên tướng cướp tội ác tầy trời đã tức khắc lãnh nhận trăm phần trăm ơn cứu độ, chỉ vì đã đặt trọn niền tin nơi Thiên Chúa từ nhân: “Tôi bảo thật anh, hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên thiên đàng”.

Ôi tuyệt vời và kỳ diệu quá: điều mà Phê-rô – thủ lãnh Giáo Hội, cần phải trải nghiệm với lời cầu nguyện nâng đỡ của chính Đức Giê-su, thì tên đại gian đại ác đã đạt được cách trọn vẹn và dễ dàng chỉ qua một thái độ thành khẩn và khiêm tốn! Quả vậy, nhận lãnh ơn cứu độ của lòng Thương xót vừa khó lại vừa rất dễ! Nhưng đó là niềm tin đích thực mà mọi Ki-tô hữu đều cần tích cực xây dựng và củng cố, kinh qua các trải nghiệm sa ngã yếu hèn của mình trong cuộc sống. Quả thực đó chính là ‘felix culpa’ mà Âu-tinh lừng danh đã hô lên!

Lạy Chúa Giê-su đầy lòng nhân hậu, hôm nay kỷ niệm ngày con dâng Thánh Lễ đầu tay (Lễ Lá năm 1971). Con đã được trở nên linh mục của Chúa, được chia sẻ công việc lãnh đạo là củng cố niềm tin nơi các tín hữu Chúa trao cho. Có thể cũng như Phê-rô và nhiều linh mục khác, con cứ nghĩ rằng điều con phải làm trước hết là trung thành bảo vệ Chúa và các giới luật của Chúa và Hội Thánh. Con đã lầm! Kể từ ngày 16/09/2007, ngày Chúa ban cho con cảm nghiệm trong giờ chết là: phó thác cho lòng thương xót Chúa mới là điều quan trọng hơn hết mọi sự, con nhận ra sứ mạng thực của chức linh mục là trao ban cho và cũng cố nơi anh em niềm tin vào tình yêu thương xót của Chúa, qua ban bí tích Hòa Giải tha tội, qua cử hành Hy Lễ Thập Giá cứu độ. Cảm tạ Chúa về ‘mạc khải’ quí báu này! Mỗi dịp Tuần Thánh về, nhờ việc cùng với toàn thể Giáo Hội cử hành cách đặc biệt long trọng Hiến Tế Thập Giá đầy yêu thương, xin cho con gia tăng kinh nghiệm sống động về tình yêu tha thứ và cứu chuộc nơi bản thân mình, để có thể củng cố niềm tin vào lòng thương xót Chúa nơi các anh em con. A-men

Từ khoá:

Bài viết liên quan Các Mùa