LỄ CHÚA GIÊSU CHỊU PHÉP RỬA: BIẾN CỐ HIỂN LINH VĨ ĐẠI

Phép Rửa là biến cố Hiển Linh vĩ đại

Lm. Gioan Nguyển Văn Ty SDB

 Biến cố Đức Giê-su hòa nhập cùng đám đông dân chúng bước xuống sông Gióc-đan để được Gio-an rửa, theo nghi thức sám hối thịnh hành vào thời đó, đã được cả ba Phúc Âm Nhất Lãm đồng loạt tường thuật. Chắc chắn đối với các tín hữu thời Giáo Hội sơ khai, sự kiện này phải có một ý nghĩa trọng đại lắm căn cứ vào sứ điệp mà Người dùng để khởi sự sứ vụ rao giảng công khai: “Hãy sám hối và tin vào Tin Mừng!” Và tầm quan trọng của nó càng được phô diễn khi chính Chúa Cha đã cho xuất hiện các ấn dấu để làm bắng chứng: ‘trời mở ra… Thần Khí ngự xuống… tiếng từ trời phán rằng: “Con là Con của Cha; ngày hôm nay Cha đã sinh ra Con”.

Đối với Gio-an cũng như dân chúng thời đó, thì nghi thức xuống dòng sông dìm mình chỉ đơn thuần là một dấu hiệu của thống hối tội lỗi, của cải tà qui chính. Đối với phần đa người Do Thái thì việc tẩy rửa này không chỉ mang nội dung luân lý mà còn cả tôn giáo nữa, vì nó biểu hiện việc tái lập lòng trung thành với giao ước Si-nai. Còn đối với Đức Giê-su thì sao, khi chính người chủ động tìm đến để dìm mình xuống dòng nước Gióc-đan? – Đối với Người, tôi thiết nghĩ, thì việc chịu phép rửa bởi tay Gio-an không đơn thuần chỉ là một hành vi tự hạ, mà còn hàm chứa cả một nội dung hết sức lớn lao. Sau này khi đặt câu hỏi với Gia-cô-bê và Gio-an: “các anh có chịu nổi phép rửa Thầy sắp chịu không?” (Mc 10:38) Người xem ra muốn gợi ý về nội dung rất khác này.

Đối với Đức Giê-su, phép rửa chính là hành vi đón nhận trọn vẹn tình yêu cứu độ của Thiên Chúa, là đưa lòng thương xót của Chúa vào thân phận thấp hèn của con người tội lỗi, cũng như đối với tất cả những ai tin theo Người sau này, “phép rửa Thầy sắp chịu, anh em cũng sẽ chịu”. Đức Giê-su không vướng tội, nhưng một khi đã mặc lấy thân phận con người, Người cũng phải thực hiện nơi mình chính điều mà Người hằng rao giảng: hãy ném mình vào Tin Mừng thương xót của Thiên Chúa như điều kiện để lãnh nhận được ơn cứu độ. Phép rửa mà Người sẽ đạt tới cao điểm và thể hiện cách hoàn hảo trên Thập Giá, lúc mà, trong tư cách người phàm, Người đã trọn vẹn phó thác mình cho lòng thương xót từ bi của Thiên Chúa “Lạy Cha, con xin phó thác hồn con trong tay Cha” (Lc 23:46). Vì hành vi này chính là tâm điểm của Tin Mừng nên nó là kết quả trung thực nhất của Thần Khí (Thần Khí ngự xuống), nó mở rộng cửa trời (Trời mở ra), và nó biến con người tội lỗi thấp hèn thành ‘con của Cha, ngày hôm nay Cha đã sinh ra con’. Đức Giê-su Ki-tô, trưởng tử trong các anh em sống kiếp con người, đã tự nguyện bước xuống dòng sông Gióc-đan và dìm mình trong đó là để nói lên sự hoàn toàn chấp nhận lòng thương xót từ ái của Cha.

Như vậy phép rửa của Giao Ước Mới, được thể hiện nơi Đức Giê-su – A-đam mới, là hành vi cần thiết mà bất cứ kẻ tin nào đón nhận Tin Mừng tình yêu tha thứ đều phải thực hiện. Chẳng thế mà việc đón nhận Tin Mừng Cứu Độ đã được Đức Giê-su và các tông đồ đồng hóa với việc chấp nhận lòng thương xót nhiệm mầu qua biểu tượng bên ngoài là lãnh nhận ‘Phép Rửa’: “Vậy anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần” (Mt 28:19). Hành vi thanh tẩy của Phép Rửa từ đó trở thành một bí tích của giao ước mới do Đức Ki-tô thiết lập (và có thể nói, chính Người trong tư thế ‘con người giống chúng ta mọi đàng, đã là người đầu tiên được rửa như thế tại sông Gióc-đan). Tất cả những ai muốn được cứu rỗi đều cần thực hiện ‘Phép Rửa’ đó trong thẳm sâu con người mình. Cũng như Đức Giê-su, nó được khởi sự thực hiện trong ngày đầu của niềm tin vào ơn cứu độ, tức ngày người Ki-tô hữu lãnh phép Thánh tẩy, và sẽ chỉ thành toàn trong tiếp nhận trọn vẹn ngày ‘con phó linh hồn con trong tay Cha’.

Như vậy hôm nay quả là ngày chúng ta ghi nhớ sự Hiển Linh trọng đại nhất của con người Giê-su, không chỉ trong thần tính, mà nhất là trong nhân tính của niềm tin. Và cùng với Người, mỗi Ki-tô hữu chúng ta cũng mừng ngày hiển linh của con người được cứu chuộc qua Phép Rửa trong Thánh Thần mà chúng ta đã lãnh nhận, hiển linh lòng nhân ái cứu vớt của Thiên Chúa, và hiển linh ơn cứu độ Chúa đã trao ban cho chúng ta cách nhưng không. Và cùng với mừng sự hiển linh rực rỡ này, cũng như Giê-su gục chết trên thập giá, chúng ta cũng ôm ấp và thề nguyền đưa việc hiển linh này tới thành toàn trong giờ phút quyết liệt nhất của cuộc đời: giờ phút chúng ta đi vào cõi vĩnh hằng trong vòng thay nhân ái của Thiên Chúa.

Lạy Chúa, xin cho con biết dìm mình trong lòng từ bi thương xót vô biên của Chúa, qua việc con thành tâm sám hối, tức là chân thành nhìn nhận sự yếu hèn tột cùng của con. Nếu từ ngày được lãnh phép Thanh Tẩy cho tới nay con đã không làm điều này cho đủ, thì thời gian còn lại của cuộc đời, xin cho con dành trọn để đón nhận và tri ân lòng thương xót Chúa. Xin cho con nhận được hồng ân vô giá là, trong giờ lâm tử, biết phó thác mình trọn vẹn trong bàn tay nhân hậu đầy từ ái của Cha. A-men.

 

Từ khoá:

Bài viết liên quan Các Mùa

THỨ NĂM TUẦN 3 MÙA VỌNG
THỨ TƯ TUẦN 3 MÙA VỌNG
THỨ BA TUẦN 3 MÙA VỌNG
THỨ HAI TUẦN 3 MÙA VỌNG