LỄ ĐỨC MẸ LÊN TRỜI: MARIA CÓ PHÚC VÌ ĐÃ TIN

15 tháng 8: MẸ LÊN TRỜI

Suy niệm Tin Mừng Lc 1:39-56

Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty SDB

Ma-ri-a có phúc vì đã tin…

 Bà Ê-li-sa-bét đã lên tiếng ngợi khen người em họ của mình là Ma-ri-a rằng: “Em thật có phúc, vì đã tin rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã nói với em”. Tôi thường vẫn tự hỏi: nội dung niềm tin mà Ma-ri-a đặt nơi Lời Chúa thực chất hệ tại ở điều gì?

Qua vị sứ thần, có lẽ Ma-ri-a chỉ biết cách mơ hồ rằng: Thiên Chúa đang muốn thực hiện nơi mình một điều gì đó kỳ diệu lắm. Maria chắc cũng không nắm được các chi tiết những điều kỳ diệu đó cụ thể là gì: là thụ thai mà vẫn khiết trinh, là trở thành Mẹ của Thiên Chúa, là không bị nhiễm tội nguyên tổ, hay được đưa lên trời cả hồn lẫn xác…? Qua bài ca Ngợi Khen (Magnificat) chúng ta được hé mở cho thấy rằng, đối với Ma-ri-a, điều gì đó được coi là kỳ diệu chung qui chỉ tập trung vào một điểm duy nhất, đó là “lòng thương xót của Thiên Chúa thật vô biên”. Quả vậy, tư tưởng “Lòng Chúa thương xót” là điệp khúc xuyên suốt trong toàn bài ca Ngợi Khen; “Phận nữ tì hèn mọn, Người đoái thương nhìn tới… Đời nọ tới đời kia, Chúa hằng thương xót… Người nhớ lại lòng thương xót dành cho tổ phụ Ap-ra-ham, và cho con cháu đến muôn đời”.

Phải! chính lòng thương xót của Chúa mới là tâm điểm để Ma-ri-a lên tiếng ca ngợi Thiên Chúa đến muôn đời. Các ân huệ khác, dầu có lớn tới đâu, cũng vẫn chỉ là điều phụ mà thôi! Nhận ra mình được Chúa xót thương mới là nguyên nhân của thái độ ngợi khen mà Ma-ri-a muốn diễn tả trước tất cả các hồng ân cao cả khác mà mình nhận được. Quả thực, Tin Mừng Lu-ca đã chú tâm diễn đạt điều quan trọng nhất này.

Chúng ta vẫn thường có thói quen nhìn vào các ân huệ nhận được (to hay nhỏ) để mà cất tiếng ca ngợi và cảm tạ Thiên Chúa; ân huệ càng lớn, ta càng cảm tạ nhiều, và căn cứ vào đó mà đánh giá sự nhân lành của Thiên Chúa. Ngược lại, nếu không nhận được ân huệ nào, rất có thể ta sẽ coi như mình như không được Thiên Chúa xót thương, để rồi tủi hổ cho số phận hẩm hữu của mình. Có thể là như thế vì…, hiếm khi nào ta dành thời giờ để chiêm ngưỡng Thập Giá, và rồi nhận ra lòng nhân lành vô biên của Thiên Chúa, điều đã được khẳng định cách chắc chắn nơi Đức Ki-tô Giê-su, bất chấp các ân huệ mình đã hay sẽ nhận được là nhiều hay ít; “Phúc thay những người không thấy mà tin!” (Ga 21:29) Chính vì lẽ đó mà ta rất dễ dàng so đo hơn kém các ơn huệ nhận được, nơi mình hay nơi kẻ khác. Thật không may, ngay cả khi chiêm ngắm các hồng ân Đức Mẹ nhận được chẳng hạn, như hồng ân được Chúa rước về trời cả hồn lẫn xác, ta vẫn có khuynh hướng đề cao nó như một đặc ân chỉ dành riêng cho Đức Mẹ. Xét cho cùng thì, đó cũng là thái độ rất tự nhiên và con người (thậm chí, đôi khi còn pha chút ganh tị!). Đã từng có một phụ nữ lên tiếng ca ngợi kiểu đó: “Phúc thay người mẹ đã cưu mang và cho Thầy bú mớm…” (Lc 11:27-28) Không chỉ lần này mà nhiều lần khác nữa, Đức Giê-su cũng đã khẳng định rằng hồng ân được coi như là dành riêng đó, một cách nào đó, đang được chia sẻ cho hết thảy mọi người. Cũng tương tự như thế, ta có thể khẳng định về các đặc ân khác như ‘vô nhiễm nguyên tội’ hay ‘làm Mẹ Thiên Chúa’… Phao-lô, trong thư gửi tín hữu Ê-phê-xô, đã chẳng quả quyết rằng: mọi kẻ tin qua mọi thời đại đều sẽ được hưởng sự phong phú khôn lường của mầu nhiệm yêu thương sao? “Trong Đức Ki-tô, Thiên Chúa đã chọn ta trước cả khi tạo thành vũ trụ, ta trở nên tinh tuyền thánh thiện, nhờ tình thương của Người…” (1:4), và “Người cho ta được biết thiên ý nhiệm mầu: thiên ý này là kế hoạch yêu thương Người đã định từ trước trong Đức Ki-tô: đó là đưa thời gian tới hồi viên mãn là qui tụ muôn loài trong trời đất, dưới quyền một thủ lãnh là Đức Ki-tô” (Êp 1:9-10).

Vậy thì, khi tôi cùng với toàn thể Hội Thánh ca ngợi bất cứ hồng ân nào mà Thiên Chúa dành cho Đức Mẹ (hay cho một vị thánh nào đó…), chẳng hạn như hồng ân ‘hồn xác lên trời’ hôm nay, cách tốt nhất là tôi hãy hướng cặp mắt về lòng từ ái vô biên của Chúa, và tin vững chắc hơn nữa vào kế hoạch yêu thương mà Người đang thực hiện. Cùng với Mẹ, tôi dồn trọn tâm tình tri ân cảm tạ vào Thiên Chúa, vì lòng nhân hậu bao la của Người ‘trải qua đời nọ tới đời kia’; đồng thời đó cũng là thái độ tôi phải có khi nhận được bất cứ hồng ân nào (hay chứng kiến một ai khác nhận được).  Niềm vui lớn nhất của Ki-tô hữu không hệ tại ở khối lượng ân huệ lớn nhỏ nhận được, nhưng ở niềm tin ngày càng vững chắc hơn vào lòng nhân hậu thương xót vô bờ của Thiên Chúa, điều mà Đức Giê-su Ki-tô đã dùng Thập Giá của Người để khẳng định cách dứt khoát đầy thuyết phục. Do đó, lời cầu chúc cho Ma-ri-a “Em thật có phúc, vì đã tin rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã nói với em” của bà Ê-li-sa-bét cũng sẽ phải được ứng nghiệm cho cả tôi nữa…, và cho tất cả mọi Ki-tô hữu qua các thời đại.

Lễ Mẹ Lên Trời hôm nay phải mang lại cho tôi, phải – cho chính tôi, một niềm tin tưởng và mừng vui cao độ như thế đó!

Lạy Chúa, hôm nay con chiêm ngắm hồng ân Chúa dành cho Mẹ Ma-ri-a khi được rước lên trời cả hồn lẫn xác. Con muốn được hòa với tâm tình của Mẹ để tin vững chắc hơn vào lòng thương xót vô bờ bến của Chúa. Lòng thương xót mà Chúa đã dành cho Mẹ, thì cũng dành cho cả con nữa, và cho hết mọi tín hữu trải qua muôn thế hệ. Con cũng xin Mẹ Ma-ri-a dạy cho con biết trọn đời đặt trọn niềm tin vững chắc vào lòng Chúa xót thương, khi nhận được các ân huệ lớn nhỏ, cũng như khi gặp thử thách gian nan. Xin cho con được chia xẻ cái phúc lớn nhất của Mẹ, là luôn tin vững chắc rằng Lời Thập Giá Chúa nói với con sẽ chắc chắn được thực hiện. A-men 

 

Từ khoá:

Bài viết liên quan Suy niệm Hằng Ngày