LỄ THÁNH GIA THẤT NĂM C:

CHÚA NHẬT TRONG TUẦN BÁT NHẬT GIÁNG SINH Năm C

THÁNH GIA: ĐỨC GIÊ-SU, ĐỨC MA-RI-A VÀ THÁNH GIU-SE

Suy niệm Tin Mừng Lc 2:41-52

Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty SDB

Bổn phận ở nhà của Cha

 

       Giai thoại ‘thất lạc Trẻ Giê-su’ quá độc đáo này trình bày hình ảnh một Thánh Gia hoàn toàn khác: một gia đình không an hòa, không đầm ấm như người ta thường mơ ước, hay từng được các thi sĩ ca ngợi, nhưng là một Thánh Gia gần gũi hơn với thực tế của con người, đầy dẫy những căng thẳng, sung khắc và những đố kị hiểu lầm.

Biến cố này được ghi nhận không hẳn nhằm mục đích đề cao sự khôn ngoan trước tuổi của một đứa trẻ mới 12, cho dầu điều này có thoáng được đề cập tới: ‘Hai ông bà thấy con… đang ngồi giữa các thầy dạy, vừa nghe họ, vừa đặt các câu hỏi. Ai nghe cậu cũng ngạc nhiên về trí thông minh và những lời đối đáp của cậu’. Ý tưởng trung tâm của giai thoại, và cũng là bài học chủ chốt cho mọi gia đình Ki-tô chính là câu nói xác quyết, đồng thời là câu nói đầu tiên được ghi nhận thốt ra từ môi miệng Trẻ Giê-su: “Cha mẹ không biết là con có bổn phận ở nhà của Cha con sao?

       Thất lạc đứa con thân yêu quả là một biến cố đau thương đối với bất cứ gia đình nhân loại nào, tuy nhiên ở đây mới chỉ là thất lạc tạm thời và về mặt thể lý, chứ chưa kể tới những thất lạc dài lâu hay vĩnh viễn, hoặc thuộc diện đạo đức – tinh thần mà không ít gia đình gặp phải. Thất lạc nào thì cũng gây buồn sầu, lo lắng, phiền trách… thậm chí cả đổ vỡ: “Con ơi, sao con lại sử với cha mẹ như vậy? Con thấy không, cha con và mẹ đây đã phải cực lòng tìm con!” Một gia đình nhân loại lý tưởng lẽ ra phải là một gia đình không có những thất lạc- mất mát dưới bất kỳ hình thức nào; phải là một gia đình mẹ tròn con vuông, cơm mặn canh ngọt, sum họp đầm ấm, trên thuận dưới hòa… Nhưng cứ theo tiêu chuẩn này thì Thánh Gia không thể được coi là một gia đình lý tưởng về mặt đối ngoại cũng như đối nội. Thế thì đâu là điểm đáng được đề cao nơi Thánh Gia? tìm ra giải đáp cho câu hỏi này quả là thiết yếu cho bất kỳ một mục vụ hôn nhân Công Giáo nào; trái lại một trình bày sai lạc về Thánh Gia cũng có thể biến mục vụ này trở thành một câu chuyện thần thoại chỉ tồn tại trong mộng mơ mà thôi!

       May mắn thay, Phúc Âm cho thấy, cái lý tưởng nhân loại đó không bị gạt bỏ hoàn toàn, nó vẫn là một điều đáng mơ ước và cần vun trồng; ‘Trở về Na-da-rét Người hằng vâng phục các ngài’. Nhưng cho dầu có như vậy đi nữa, tác giả sách Tin Mừng đã không hề muốn khỏa lấp khỏi Thánh Gia cái thực tế rất ư là nổi cộm mà mọi gia đình nhân loại, giầu nghèo bất luận, đều phải ít nhiều đối mặt trong cuộc sống thường ngày:

  • Ngờ vực lẫn nhau, ‘… Ông Giu-se chồng bà… không muốn tố giác bà, nên mới định tâm bỏ bà cách kính đáo.’ (Mt 1:19)
  • Tương lai bất ổn, “Cháu bé này… là dấu hiệu cho người đời chống báng… và một lưỡi gươm sẽ đâm thấu tâm hồn bà” (Lc 2:24-25)
  • Phân ly vì lý do này hay lý do khác, ‘… Sau một ngày đường, ông bà mới đi tìm kiếm giữa đám bà con và người quen thuộc’.
  • Không hiểu nhau, ‘…Sao cha mẹ lại tìm con?…Nhưng ông bà không hiểu lời Người vừa nói.’

Thánh Gia chỉ có thể trở thành gương mẫu cho mọi gia đình Ki-tô một khi cống hiến được một cửa mở cho cái thực tế rất phổ biến trên! Vậy thì đây chính là bài học căn bản nhất của Thánh Gia: “Con có bổn phận ở nhà của Cha con!” Nếu gia đình Ki-tô đích thực là ‘nhà của Cha’, thì trong đó mỗi người và mọi người đều có bổn phận đối với Cha. Hơn nữa nếu Cha của Đức Ki-tô Giê-su trên hết và trước hết là một Chúa Cha nhân từ và hay thương xót, thì trong gia đình Ki-tô mọi người đều phải coi việc thể hiện kế hoạch từ bi và thương xót của Cha như bổn phận hàng đầu. Trước những ngờ vực lẫn nhau, tương lai bất ổn, ly tán hay hiểu lầm… tất cả mọi Ki-tô hữu, trước cả khi đi tìm những lời giải đáp thuộc dạng tâm lý hay xã hội, đều tiên quyết cần ‘chu toàn bổn phận ở nhà của Cha’ trước đã, qua việc thi thố một tình yêu tha thứ và độ lượng mà Cha trên trời là người đầu tiên đã thực hiện nơi Đức Ki-tô Thập Giá. Ngay cả Giu-se và Ma-ri-a cũng phải học biết điều này nếu muốn trở nên một Thánh Gia thực thụ: “Này ông Giu-se… đừng ngại đón bà Ma-ri-a vợ ông về”. Công việc này không hề dễ dàng chút nào, vì như bất kỳ ai khác: ‘hai ông bà không hiểu lời Người vừa nói’. Không sách tâm lý hôn nhân nào có thể dạy, không tư vấn gia đình nào có thể chỉ vẽ, vì điều này thuộc lãnh vực đức tin mà ngay cả Ma-ri-a cũng chỉ học được trong thinh lặng và cầu nguyện; ‘Riêng mẹ Người thì hằng ghi nhớ tất cả những điều ấy trong lòng’. Thánh Gia trước hết phải là một gia đình Ki-tô – một môi trường trong đó Tin Mừng cứu rỗi của Thiên Chúa thống trị tuyệt đối!

Nói như thế thì mọi gia đình Ki-tô đều có thể và phải trở nên một Thánh Gia, bất chấp – hay đúng hơn chính vì – có đầy dẫy những nổi cộm của đời sống thường ngày.

Lạy Thánh Gia của Đức Giê-su, Mẹ Ma-ri-a và Thánh Giu-se! xin hãy làm cho Tin Mừng tình yêu nhân ái thấm vào mọi mọi thực tế nhân loại của các gia đình Ki-tô chúng con. Mỗi khi đề cập tới Thánh Gia, xin cho chính chúng con bị thách đố và được nâng đỡ để thi hành kế hoạch nhân ái của Chúa Cha, như bổn phận hàng đầu trong ‘nhà Cha’. Xin đừng để Thánh Gia trở thành một mơ ước hão huyền bất khả thi, nhưng hãy nên như một đỡ nâng hữu hiệu và thường ngày trong cuộc sống đức tin của mỗi người chúng con. A-men

Từ khoá:

Bài viết liên quan Các Mùa