Lectio Divina THỨ 5 TUẦN 19 THƯỜNG NIÊN

Lectio Divina THỨ 5 TUẦN 19 THƯỜNG NIÊN

NGÀY 13-08-2020 : Mt 18, 21-19, 1

“’Not seven, I tell you, but seventy-seven times” “Thầy không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy”
1) Opening prayer 1) Kinh khai mạc
Almighty and ever-living God, your Spirit made us your children, confident to call you Father. Increase your Spirit within us and bring us to our promised inheritance. We ask this through our Lord Jesus Christ, your Son, who lives and reigns with you and the Holy Spirit, one God, for ever and ever. Amen. Lạy Thiên Chúa toàn năng và hằng hữu. Thánh Thần Chúa đã biến đổi chúng con thành con Chúa và tin tưởng gọi Chúa là Cha. Xin gia tăng Thánh Thần của Chúa nơi chúng con và cho chúng con được hưởng gia nghiệp Chúa đã hứa. Chúng con cầu xin nhờ Đức Giêsu Kitô, Con Chúa là Đấng hằng sống và hiển trị cùng Chúa và Chúa Thánh Thần, một Thiên Chúa, đến muôn thuở muôn đời. Amen.
2) Gospel Reading – Matthew 18,21-19,1 2) Tin Mừng : Mt 18, 21 – 19, 1
Then Peter went up to Jesus and said, ‘Lord, how often must I forgive my brother if he wrongs me? As often as seven times?’ Jesus answered, ‘Not seven, I tell you, but seventy-seven times. ‘And so the kingdom of Heaven may be compared to a king who decided to settle his accounts with his servants. When the reckoning began, they brought him a man who owed ten thousand talents; he had no means of paying, so his master gave orders that he should be sold, together with his wife and children and all his possessions, to meet the debt. At this, the servant threw himself down at his master’s feet, with the words, “Be patient with me and I will pay the whole sum.” And the servant’s master felt so sorry for him that he let him go and cancelled the debt. Now as this servant went out, he happened to meet a fellow-servant who owed him one hundred denarii; and he seized him by the throat and began to throttle him, saying, “Pay what you owe me.” His fellow-servant fell at his feet and appealed to him, saying, “Be patient with me and I will pay you.” But the other would not agree; on the contrary, he had him thrown into prison till he should pay the debt. His fellow-servants were deeply distressed when they saw what had happened, and they went to their master and reported the whole affair to him. Then the master sent for the man and said to him, “You wicked servant, I cancelled all that debt of yours when you appealed to me. Were you not bound, then, to have pity on your fellow-servant just as I had pity on you?” And in his anger the master handed him over to the torturers till he should pay all his debt. And that is how my heavenly Father will deal with you unless you each forgive your brother from your heart.’ Jesus had now finished what he wanted to say, and he left Galilee and came into the territory of Judea on the far side of the Jordan. Khi ấy, Phêrô đến thưa cùng Chúa Giêsu rằng: “Lạy Thầy, khi anh em xúc phạm đến con, con phải tha thứ cho họ mấy lần? Có phải đến bảy lần không?” Chúa Giêsu đáp: “Thầy không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy.

“Về vấn đề này, thì Nước Trời cũng giống như ông vua kia muốn tính sổ với các đầy tớ. Trước hết người ta dẫn đến vua một người mắc nợ mười ngàn nén bạc. Người này không có gì trả, nên chủ ra lệnh bán y, vợ con và tất cả tài sản của y để trả hết nợ. Người đầy tớ liền sấp mình dưới chân chủ và van lơn rằng: ‘Xin vui lòng cho tôi khất một kỳ hạn, và tôi sẽ trả lại cho ngài tất cả’. Người chủ động lòng thương, trả tự do và tha nợ cho y.

“Khi ra về, tên đầy tớ gặp một người bạn mắc nợ y một trăm bạc: Y tóm lấy, bóp cổ mà nói rằng: ‘Hãy trả nợ cho ta’. Bấy giờ người bạn sấp mình dưới chân và van lơn rằng: ‘Xin vui lòng cho tôi khất một kỳ hạn, tôi sẽ trả hết nợ cho anh’. Y không nghe, bắt người bạn tống giam vào ngục, cho đến khi trả nợ xong. Các bạn y chứng kiến cảnh tượng đó, rất khổ tâm, họ liền đi thuật với chủ tất cả câu truyện. Bấy giờ chủ đòi y đến và bảo rằng: ‘Tên đầy tớ ác độc kia, ta đã tha hết nợ cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta; còn ngươi, sao ngươi không chịu thương bạn ngươi như ta đã thương ngươi?’ Chủ nổi giận, trao y cho lý hình hành hạ, cho đến khi trả hết nợ.

“Vậy, Cha Thầy trên trời cũng xử với các con đúng như thế, nếu mỗi người trong các con không hết lòng tha thứ cho anh em mình”.

Khi Chúa Giêsu nói những lời đó xong, thì Người bỏ xứ Galilêa mà đến Giuđêa, bên kia sông Giođan. Đó là lời Chúa.

3) Reflection 3) Suy ngắm
• In yesterday’s Gospel we have heard the words of Jesus concerning fraternal correction (Mt 18, 15-20). In the Gospel today (Mt 19, 21-39) the central theme is pardon and reconciliation. Trong Tin Mừng hôm qua, chúng ta đã nghe những lời của Chúa Giêsu về việc sửa bảo huynh đệ (Mt 18, 15-20). Trong bài Tin Mừng hôm nay (Mt 19, 21-39), đề tài trung tâm là sự tha thứ và giao hòa.
• Matthew 18, 21-22: Forgive seventy times seven! Before the words of Jesus on fraternal correction and reconciliation, Peter asks: “How often must I forgive? Seven times?” Seven is a number which indicates perfection and, in the case of the proposal of Peter, seven is synonymous of always. But Jesus goes beyond. He eliminates all and whatever possible limitation there may be to pardon: “Not seven I tell you, but seventy-seven times”. It is as if he would say “Always, No! Peter. But seventy times seven always!”. And this because there is no proportion between God’s love for us and our love for our brother. Here we recall the episode of the Old Testament of Lamech: “Lamech says to his wives, Adah and Zollah, hear my voice; listen to what I say: I killed a man for wounding me, a boy for striking me. Sevenfold vengeance for Cain, but seventy-sevenfold for Lamech” (Gn 4, 23-24). The task of the communities is to invert the process of the spiral of violence. In order to clarify his response to Peter, Jesus tells them the parable of pardon without limits. Mt 18, 21-22 : Tha bảy mươi lần bảy! Đứng trước những lời của Chúa Giêsu về việc sử bảo huynh đệ và giao hòa, Thánh Phêrô hỏi : “Con phải tha thứ bao nhiêu lần? Có phải bảy lần?” Bảy là con số nêu chỉ trọn vẹn và trong đề nghị của Thánh Phêrô, bảy đồng nghĩa với luôn luôn. Nhưng Chúa Giêsu đi xa hơn. Ngài loại bỏ mọi sự giới hạn có liên quan đến việc tha thứ : “Thầy không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy”. Như thể Ngài muốn nói : “Luôn luôn, Không chỉ bảy lần bảy! Này Phêrô. Luôn luôn, phải bảy mươi lần bảy!” Vì không có tỷ lệ giữa tình yêu của Thiên Chúa đối với chúng ta và tình yêu của chúng ta đối với anh em chúng ta. Ở đây chúng ta nhớ đến Lời Ông Lamech trong Cựu Ước : “Ông Lamech nói với các bà vợ của mình là Adah và Zolla, hãy nghe lời tôi nói; hãy lắng nghe điều tôi nói : Tôi đã giết một người đã đả thương tôi, đứa trẻ đã đánh tôi. Trả thù cho Cain bảy lần, nhưng cho Lamech là bảy mươi lần bảy” (St 4, 23-24). Nhiệm vụ của các cộng đoàn là lật đổ tiến trình bạo lực. Để làm sáng tỏ cầu trả lời của Ngài cho Thánh Phêrô, Chúa Giêsu kể cho họ một dụ ngôn về sự tha thứ không giới hạn.
• Matthew 18, 23-27: The attitude of the master. This parable is an allegory, that is, Jesus speaks about a master, but thinks of God. This explains the enormous contrasts of the parable. As we will see, in spite that it is a question of daily ordinary things, there is something in this story which does not take place in daily life. In the story which Jesus tells, the master follows the norms of the law or rights of that time. It was his right to take a labourer with all his family and to keep him in prison until he would have paid his debt carrying out his work as a slave. But before the request of the debtor servant, the master forgives the debt. What strikes us is the amount: ten thousand talents! One talent was equal to 35 kg, and so according to the estimate made, ten thousand talents were equal to 350 tons of gold. Even if the debtor and his family would have worked their whole life, they would never have been capable to earn 350 tons of gold. The extreme estimate is made on purpose. Our debt before God is countless and unpayable! Mt 18, 23-27 : Thái độ của ông chủ. Dụ ngôn này là một ẩn dụ, nghĩa là Chúa Giêsu nói về một ông chủ, nhưng nghĩ đến Thiên Chúa. Điều này cắt nghĩa những tương phản sâu rộng của dụ ngôn. Như chúng ta sẽ thấy, cho dù đây là những vấn để xảy ra hằng ngày, trong câu chuyện này , có điều gì đó không xảy ra trong đời sống hằng ngày. Trong câu chuyện Chúa Giêsu kể, 6ng chủ tuân giữ những quy luật và quyền lợi của lúc bấy giờ. Đó là quyền bắt người làm công và toàn thể gia đình của ông vào tù cho đến khi họ có thể trả hết số nợ nhở làm việc như người nô lệ. Nhưng đứng trước lời van xin của đầy tớ mắc nợ, ông chủ đã tha nợ. Điều đánh động chúng ta là số nợ : mười ngàn đồng! Mỗi đồng trị giá khoảng 35 ký, và như vậy, theo ước tính, mười ngàn đồng tương đương với 350 tấn vàng. Cho dù người mắc nợ và gia đình ông phải làm suốt đời, cũng không bao giờ có thể có được 350 tấn vàng. Việc ước tính này có chủ đích. Món nợ chúng ta mắc nợ Thiên Chúa thì không đếm được và không trả được.
• Matthew 18, 28-31: The attitude of the labourer. As soon as he went out, that servant found a fellow servant as himself who owned him one hundred denarii and, he seized him by the throat and began to throttle him saying: Pay what you owe! This servant owed him one hundred denarii; that is the salary of one hundred days of work. Some have estimated that it was a question of 30 grams of gold. There was no comparison between the two! But this makes us understand the attitude of the labourer: God forgives him 350 tons of gold and he is not capable to forgive 30 grams of gold. Instead of forgiving, he does to the companion what the master could have done with him, but did not do it. He puts in prison his companion according to the norms of the law until he would have paid his debt. This is an inhuman attitude, which also strikes the other companions. Seeing what had happened, the other servants were sad and went to refer to their master everything which had happened. We also would have done the same; we would also have had the same attitude of disapproval. Mt 18, 28-31 : Thái độ của người làm công. Ngay khi đi ra, người đầy tớ đó gặp người bạn của mình, cũng là đầy tớ như mình, nhưng chỉ mắc nợ mình một trăm xu, nhưng đã tóm cố anh ta, đánh đập anh ta và nói : “Trả cho tao số tiền mày mắc nợ tao! Người đầy tớ đó chỉ mắc nợ một trăm xu; nghĩa là số tiền lương một trăm ngày làm việc. Người ta ước tính chỉ có 30 gram vàng. Không có sự so sánh giữa hai món nợ! Nhưng điều này cho chúng ta hiểu thái độ của người làm công : Thiên Chúa tha cho người đó 350 tấn vàng, nhưng họ lại không có thể tha 30 gram vàng. Thay vì tha thứ, người làm công đó đã đối xử với người bạn như ông chủ có quyền làm cho người làm công đó, nhưng không làm. Theo những định của Luật, người làm công bắt người bạn mình vào tù cho đến khi họ trả hết nợ. Đây là một thái độ vô nhân, có thể cũng tác động trên những người bạn khác. Khi thấy điều xảy ra, những người đầy tờ khác rất buồn và đi kể cho ông chủ tất cả những gì đã xảy ra. Chúng ta cũng có thể làm như vậy; chúng ta cũng có thể có thái độ phản đối.
• Matthew 18, 32-35: The attitude of God. “Then the master called that man and said to him: “You wicked servant! I have forgiven you all your debt because you appealed to me. Were you not bound then to have pity on your fellow-servant just as I had pity on you? And, angry, the master handed him over to the torturers till he should pay all his debt“. Before God’s love who pardons gratuitously our debt of 350 tons of gold, it is more than fair, than just that we should forgive our brother who has a small debt of 30 grams of gold. God’s forgiveness is without any limit. The only limit for the gratuity of God’s mercy comes from ourselves, from our incapacity to forgive our brothers! (Mt 18, 34). This is what we say and ask for in the Our Father: “Forgive us our offences as we forgive those who offend us” (Mt 6, 12-15). The community: an alternative space of solidarity and fraternity. The society of the Roman Empire was hard and heartless, without any space for the little ones. They sought some refuge for the heart and did not find it. The Synagogues were very demanding and did not offer a place for them. In the Christian communities, the rigour of some concerning the observance of the Law in the daily life followed the same criteria as society and as the Synagogue. Thus, in the communities, the same divisions which existed in society and in the Synagogue, between rich and poor, dominion and submission, man and woman, race and religion, began to appear. The community instead of being a place of acceptance became a place of condemnation. By uniting the words of Jesus, Matthew wants to enlighten the journey of the followers of Jesus, in order that the communities may be an alternative place of solidarity and of fraternity. They should be Good News for the poor. Mt 18, 32-35 : Thái độ của Thiên Chúa. “Bấy giờ chủ đòi y đến và bảo rằng: ‘Tên đầy tớ ác độc kia, ta đã tha hết nợ cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta; còn ngươi, sao ngươi không chịu thương bạn ngươi như ta đã thương ngươi?’ Chủ nổi giận, trao y cho lý hình hành hạ, cho đến khi trả hết nợ”. Đứng trước Tình yêu của Thiên Chúa là Đấng tha thứ cách nhưng không món nợ 350 tấn vàng của chúng ta, điều hợp lý là chúng ta cũng phải tha thứ cho anh em chúng ta chỉ mắc một món nợ nhỏ là 30 gram vàng. Sự tha thứ của Thiên Chúa thì không giới hạn. Sự giới hạn cho lòng thương xót vô điều kiện của Thiên Chúa xuất phát từ chúng ta, từ việc chúng ta không có khả năng tha thứ cho anh em chúng ta! (Mt 18, 34). Đây là điều chúng đọc và xin trong Kinh Lạy Cha : “Xin tha nợ chúng con cũng như chúng con tha kẻ có nợ chúng con” (Mt 6, 12-15). Cộng đoàn : không gian của tình liên đới và huynh đệ. Xã hội của Đế quốc Rôma thật khó khăn và vô cảm, không có chỗ cho những người bé nhỏ. Họ tìm chỗ trọ cho tâm hồn, nhưng không tìm thấy. Các Hội đường rất yêu sách và không dành chỗ cho họ. Trong các cộng đoàn Kitô hữu, sự nghiêm khắc của một số người đối với việc tuân giữ Luật trong đời sống hằng ngày, cũng theo những tiêu chuẩn của xã hội và Hội đường. Vì thế, trong các cộng đoàn, cũng có những sự chia rẻ như trong xã hội và các Hội đường, giữa người giàu và người nghèo, sự thống trị và sự phục tùng, người nam và người nữ, sắc tộc và tôn giáo, bắt đầu xuất hiện. Cộng đoàn, thay vì là nơi tiếp nhận, đã trở thành nơi lên án. Nhờ liên kết các lời của Chúa Giêsu, Thánh Matthêu muốn soi sáng cuộc hành trình của các môn đệ Chúa Giêsu, để các cộng đoàn có thể trở thành nơi chống của tình liên đới và huynh đệ. Họ phải là Tin Mừng cho người nghèo.
4) Salesian Constitutions 4) Hiến Luật Salêdiêng
52.  The confrere in the community

The  community  receives  each  confrere  with an open heart. It accepts him as he is  and  fosters  his  growth  to  maturity.  It  offers  him  the  opportunity  to  use  and  develop  his  gifts of nature and of grace. It provides for his  needs and sustains him in moments of doubt  and difficulty, weariness and ill health.

Don Bosco used to say to those who asked   to remain with him: “Bread, work and heaven:  relationships of fraternal friendship the confrere in the community Sent to the young – in communities – following Christ can offer you these three things in the Lord’s  name.” The confrere pledges himself to build up the  community in which he lives. He loves it, despite its imperfections, and knows that in it he  finds the presence of Christ.

He accepts fraternal correction, fights whatever  he  discovers  in  himself  which  militates  against the community and gives his own generous contribution to the community life and  work. He thanks God that he is among brothers who encourage him and help him.

52. Người hội viên trong cộng thể

Cộng thể tiếp nhận người hội viên với tấm lòng rộng mở, họ thế nào, chấp nhận họ như vậy, và giúp cho họ trưởng thành; cống hiến cho họ những điều kiện diễn đạt các tài năng do tự nhiên và ân sủng; cung cấp cho họ những gì cần thiết và nâng đỡ họ trong những lúc khó khăn, nghi nan, nhọc mệt, đau ốm.

Don Bosco thường nói với những ai xin được ở lại sống với ngài: “Cơm ăn, việc làm và thiên đàng: đó là ba điều cha có thể nhân danh Chúa cống hiến cho các con”.

Người hội viên nỗ lực xây dựng cộng thể mình sống và yêu mến cộng thể ấy dù nó có bất toàn, vì biết rằng ở đấy mình tìm được sự hiện diện của Đức Kitô.

Họ chấp nhận sự sửa bảo huynh đệ, chiến đấu chống lại những gì họ nhận thấy nơi mình nghịch với đời sống chung, và quảng đại tham dự vào đời sống và công việc chung. Họ cảm tạ Chúa vì được ở giữa những người anh em hằng khích lệ và nâng đỡ mình.

5) Personal questions 5) Câu hỏi cá nhân
• To forgive. There are people who say: “I forgive but I do not forget!” And I? Am I able to imitate God? Tha thứ. Có người nói: “Tôi tha thứ, nhưng tôi không quên!” Còn tôi? Tôi có thể noi gương Chúa không?
• Jesus gives us the example. At the time of death he asks pardon for his murderers (Lk 13, 34). Am I capable to imitate Jesus? Chúa Giêsu cho chúng ta một mẫu gương. Khi chết, Ngài đã xin ơn tha thứ cho những kẻ giết Ngài (Lc 13, 34). Tôi có thể noi gương Chúa Giêsu không?
6) Concluding Prayer 6) Kinh kết
From the rising of the sun to its setting, praised be the name of Yahweh! Supreme over all nations is Yahweh, supreme over the heavens his glory. (Ps 113,3-4) Ca ngợi danh thánh CHÚA, từ rạng đông tới lúc chiều tà ! CHÚA siêu việt trên hết mọi dân, vinh quang Người vượt xa trời cao thẳm. (Tv 113, 3-4)

Về Tác Giả và Dịch Giả: 

Các bài viết Lectio Divina do nhóm tác giả; Lm. Carlos Mesters, O.Carm. Nt. Maria Anastasia di Gerusalemme, O.Carm., Lm. Cosimo Pagliara, O.Carm. Nt. Maria Teresa della Croce, O.Carm. Lm. Charlò Camilleri, O.Carm. Lm. Tiberio Scorrano, O.Carm. Nt. Marianerina De Simone, SCMTBG và Lm. Roberto Toni, O.Carm., Dòng Cát Minh biên soạn. Bản dịch tiếng Việt do Cô Martha Nhung Trần thực hiện. Tác giả và dịch giả giữ bản quyền.

http://ocarm.org/en/content/lectio/lectio-divina

http://www.dongcatminh.org/calendar-date

  1. Thêm, SDB dịch và bổ sung phần Salêdiêng.

 

Từ khoá:

Bài viết liên quan Mùa Thường Niên

THỨ 6 SAU CN XXIV TN
THỨ NĂM
THỨ TƯ SAU CN XXIV TN
MẸ SẦU BI
LECTIO DIVINA LỄ MẸ SẦU BI