NGÀY 10-04-2020 – Ga 18, 1-19, 42

1. Recollection in prayer – Statio 1. Tưởng Niệm trong lời cầu nguyện – Statio
Come, you who refresh us, the soul’s delightful guest, come take away all that is mine, and pour into me all that is yours.Come, you who are the nourishment of every chaste thought, source of all mercies, sum of all purity. Come and burn away all that in me is cause of my not being able to be consumed by you. Come, Spirit, who are ever with the Father and the Bridegroom, and rest over the brides of the Bridegroom. (St. Mary Magdalene de’ Pazzi, O.Carm., in La Probatione ii, 193-194.) Lạy Chúa xin hãy ngự đến, Ngài là Đấng đổi mới chúng con, Chúa là vị khách đáng ngưỡng mộ của linh hồn, Xin Chúa hãy đến cất đi tất cả những gì là của con, và đổ vào trong con tất cả những gì là của Chúa. Xin hãy đến, Chúa là của ăn nuôi dưỡng cho mọi ý nghĩ thanh khiết, Chúa là nguồn mạch của mọi lòng thương xót, là sự tổng hợp của tất cả sự tinh khiết. Xin hãy đến và đốt đi tất cả những gì trong con là nguyên nhân cản trở con không thể thuộc về Chúa. Lạy Chúa Thánh Thần, xin hãy ngự đến, Đấng luôn hiện hữu cùng với Chúa Cha và Tân Lang, và ngự trên các cô dâu của Tân Lang. (Thánh Maria Mađalêna thành Pazzi, dòng Cát Minh, trích trong La Probatione ii, 193-194)
2. A prayerful reading of the Word – Lectio 2.  Đọc Lời Chúa trong tinh thần cầu nguyện – Lectio  
C: Người đọc Chung, Thánh Sử; S: Người đối thoại khác, hoặc Cộng đoàn. J: Chúa Giêsu C: Người đọc Chung, Thánh Sử; S: Người đối thoại khác, hoặc Cộng đoàn. J: Chúa Giêsu
From the Gospel according to John C. Bài Thương Khó Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, theo Thánh Gioan.
1 After he had said all this, Jesus left with his disciples and crossed the Kidron valley where there was a garden into which he went with his disciples. 2 Judas the traitor knew the place also, since Jesus had often met his disciples there, 3 so Judas brought the cohort to this place together with guards sent by the chief priests and the Pharisees, all with lanterns and torches and weapons. 4 Knowing everything that was to happen to him, Jesus came forward and said, ‘Who are you looking for?’ 5 They answered, ‘Jesus the Nazarene.’ He said, ‘I am he.’ Now Judas the traitor was standing among them. 6 When Jesus said to them, ‘I am he,’ they moved back and fell on the ground. 7 He asked them a second time, ‘Who are you looking for?’ They said, ‘Jesus the Nazarene.’ 8 Jesus replied, ‘I have told you that I am he. If I am the one you are looking for, let these others go.’ 9 This was to fulfil the words he had spoken, ‘Not one of those you gave me have I lost.’ 10 Simon Peter, who had a sword, drew it and struck the high priest’s servant, cutting off his right ear. The servant’s name was Malchus. 11 Jesus said to Peter, ‘Put your sword back in its scabbard; am I not to drink the cup that the Father has given me?’

12 The cohort and its tribune and the Jewish guards seized Jesus and bound him. 13 They took him first to Annas, because Annas was the father-in-law of Caiaphas, who was high priest that year. 14 It was Caiaphas who had counselled the Jews, ‘It is better for one man to die for the people.’

15 Simon Peter, with another disciple, followed Jesus. This disciple, who was known to the high priest, went with Jesus into the high priest’s palace, 16 but Peter stayed outside the door. So the other disciple, the one known to the high priest, went out, spoke to the door-keeper and brought Peter in. 17 The girl on duty at the door said to Peter, ‘Aren’t you another of that man’s disciples?’ He answered, ‘I am not.’

18 Now it was cold, and the servants and guards had lit a charcoal fire and were standing there warming themselves; so Peter stood there too, warming himself with the others.

19 The high priest questioned Jesus about his disciples and his teaching. 20 Jesus answered, ‘I have spoken openly for all the world to hear; I have always taught in the synagogue and in the Temple where all the Jews meet together; I have said nothing in secret. 21 Why ask me? Ask my hearers what I taught; they know what I said.’ 22 At these words, one of the guards standing by gave Jesus a slap in the face, saying, ‘Is that the way you answer the high priest?’ 23 Jesus replied, ‘If there is some offence in what I said, point it out; but if not, why do you strike me?’ 24 Then Annas sent him, bound, to Caiaphas the high priest.

25 As Simon Peter stood there warming himself, someone said to him, ‘Aren’t you another of his disciples?’ He denied it saying, ‘I am not.’ 26 One of the high priest’s servants, a relation of the man whose ear Peter had cut off, said, ‘Didn’t I see you in the garden with him?’ 27 Again Peter denied it; and at once a cock crowed.

28 They then led Jesus from the house of Caiaphas to the Praetorium. It was now morning. They did not go into the Praetorium themselves to avoid becoming defiled and unable to eat the Passover. 29 So Pilate came outside to them and said, ‘What charge do you bring against this man?’ They replied, 30 ‘If he were not a criminal, we should not have handed him over to you.’ 31 Pilate said, ‘Take him yourselves, and try him by your own Law.’ The Jews answered, ‘We are not allowed to put anyone to death.’ 32 This was to fulfil the words Jesus had spoken indicating the way he was going to die.

33 So Pilate went back into the Praetorium and called Jesus to him and asked him, ‘Are you the king of the Jews?’ 34 Jesus replied, ‘Do you ask this of your own accord, or have others said it to you about me?’ 35 Pilate answered, ‘Am I a Jew? It is your own people and the chief priests who have handed you over to me: what have you done?’ 36 Jesus replied, ‘Mine is not a kingdom of this world; if my kingdom were of this world, my men would have fought to prevent my being surrendered to the Jews. As it is, my kingdom does not belong here.’ 37 Pilate said, ‘So, then you are a king?’ Jesus answered, ‘It is you who say that I am a king. I was born for this, I came into the world for this, to bear witness to the truth; and all who are on the side of truth listen to my voice.’ 38 ‘Truth?’ said Pilate. ‘What is that?’ And so saying he went out again to the Jews and said, ‘I find no case against him. 39 But according to a custom of yours I should release one prisoner at the Passover; would you like me, then, to release for you the king of the Jews?’ 40 At this they shouted, ‘Not this man,’ they said, ‘but Barabbas.’ Barabbas was a bandit.

19:1 Pilate then had Jesus taken away and scourged; 2 and after this, the soldiers twisted some thorns into a crown and put it on his head and dressed him in a purple robe. 3 They kept coming up to him and saying, ‘Hail, king of the Jews!’ and slapping him in the face. 4 Pilate came outside again and said to them, ‘Look, I am going to bring him out to you to let you see that I find no case against him.’ 5 Jesus then came out wearing the crown of thorns and the purple robe. Pilate said, ‘Here is the man.’ 6 When they saw him, the chief priests and the guards shouted, ‘Crucify him! Crucify him!’ Pilate said, ‘Take him yourselves and crucify him: I find no case against him.’ 7 The Jews replied, ‘We have a Law, and according to that Law he ought to be put to death, because he has claimed to be Son of God.’

8 When Pilate heard them say this his fears increased. 9 Re-entering the Praetorium, he said to Jesus, ‘Where do you come from?’ But Jesus made no answer. 10 Pilate then said to him, ‘Are you refusing to speak to me? Surely you know I have power to release you and I have power to crucify you?’ 11 Jesus replied, ‘You would have no power over me at all if it had not been given you from above; that is why the man who handed me over to you has the greater guilt.’

12 From that moment Pilate was anxious to set him free, but the Jews shouted, ‘If you set him free you are no friend of Caesar’s; anyone who makes himself king is defying Caesar.’ 13 Hearing these words, Pilate had Jesus brought out, and seated him on the chair of judgement at a place called the Pavement, in Hebrew Gabbatha. 14 It was the Day of Preparation, about the sixth hour. ‘Here is your king,’ said Pilate to the Jews. 15 But they shouted, ‘Away with him, away with him, crucify him.’ Pilate said, ‘Shall I crucify your king?’ The chief priests answered, ‘We have no king except Caesar.’ 16 So at that Pilate handed him over to them to be crucified. They then took charge of Jesus, 17 and carrying his own cross he went out to the Place of the Skull or, as it is called in Hebrew, Golgotha, 18 where they crucified him with two others, one on either side, Jesus being in the middle. 19 Pilate wrote out a notice and had it fixed to the cross; it ran: ‘Jesus the Nazarene, King of the Jews’. 20 This notice was read by many of the Jews, because the place where Jesus was crucified was near the city, and the writing was in Hebrew, Latin and Greek. 21 So the Jewish chief priests said to Pilate, ‘You should not write “King of the Jews”, but that the man said, “I am King of the Jews”. ‘ 22 Pilate answered, ‘What I have written, I have written.’

23 When the soldiers had finished crucifying Jesus they took his clothing and divided it into four shares, one for each soldier. His undergarment was seamless, woven in one piece from neck to hem; 24 so they said to one another, ‘Instead of tearing it, let’s throw dice to decide who is to have it.’ In this way the words of scripture were fulfilled: They divide my garments among them and cast lots for my clothes. That is what the soldiers did.

25 Near the cross of Jesus stood his mother and his mother’s sister, Mary the wife of Clopas, and Mary of Magdala. 26 Seeing his mother and the disciple whom he loved standing near her, Jesus said to his mother, ‘Woman, this is your son.’ 27 Then to the disciple he said, ‘This is your mother.’ And from that hour the disciple took her into his home.

28 After this, Jesus knew that everything had now been completed and, so that the scripture should be completely fulfilled, he said: I am thirsty. 29 A jar full of sour wine stood there; so, putting a sponge soaked in the wine on a hyssop stick, they held it up to his mouth. 30 After Jesus had taken the wine he said, ‘It is fulfilled’; and bowing his head he gave up his spirit.

31 It was the Day of Preparation, and to avoid the bodies’ remaining on the cross during the Sabbath — since that Sabbath was a day of special solemnity — the Jews asked Pilate to have the legs broken and the bodies taken away. 32 Consequently the soldiers came and broke the legs of the first man who had been crucified with him and then of the other. 33 When they came to Jesus, they saw he was already dead, and so instead of breaking his legs 34 one of the soldiers pierced his side with a lance; and immediately there came out blood and water. 35 This is the evidence of one who saw it — true evidence, and he knows that what he says is true — and he gives it so that you may believe as well. 36 Because all this happened to fulfil the words of scripture: Not one bone of his will be broken; 37 and again, in another place scripture says: They will look to the one whom they have pierced. 38 After this, Joseph of Arimathaea, who was a disciple of Jesus — though a secret one because he was afraid of the Jews — asked Pilate to let him remove the body of Jesus. Pilate gave permission, so they came and took it away. 39 Nicodemus came as well — the same one who had first come to Jesus at night-time — and he brought a mixture of myrrh and aloes, weighing about a hundred pounds. 40 They took the body of Jesus and bound it in linen cloths with the spices, following the Jewish burial custom. 41 At the place where he had been crucified there was a garden, and in this garden a new tomb in which no one had yet been buried. 42 Since it was the Jewish Day of Preparation and the tomb was nearby, they laid Jesus there.

Khi ấy, Chúa Giêsu đi với môn đệ sang qua suối Xêrông, ở đó có một khu vườn, Người vào đó cùng với các môn đệ. Giuđa, tên phản bội, đã biết rõ nơi đó, vì Chúa Giêsu thường đến đấy với các môn đệ. Nên Giuđa dẫn tới một toán quân cùng với vệ binh do các thượng tế và biệt phái cấp cho, nó đến đây với đèn đuốc và khí giới. Chúa Giêsu đã biết mọi sự sẽ xảy đến cho Mình, nên Người tiến ra và hỏi chúng: J. “Các ngươi tìm ai?” C. Chúng thưa lại: S. “Giêsu Nadarét”. C. Chúa Giêsu bảo: “Ta đây”. C. Giuđa là kẻ định nộp Người cũng đứng đó với bọn chúng. Nhưng khi Người vừa nói “Ta đây”, bọn chúng giật lùi lại và ngã xuống đất. Người lại hỏi chúng: J. “Các ngươi tìm ai?” C. Chúng thưa: S. “Giêsu Nadarét”. C. Chúa Giêsu đáp lại: “Ta đã bảo các ngươi rằng Ta đây! Vậy nếu các ngươi tìm bắt Ta, thì hãy để cho những người này đi”. C. Như thế là trọn lời đã nói: “Con chẳng để mất người nào trong những kẻ Cha đã trao phó cho Con”. Bấy giờ Simon Phêrô có sẵn thanh gươm, liền rút ra đánh tên đầy tớ vị thượng tế, chém đứt tai bên phải. Ðầy tớ ấy tên là Mancô. Nhưng Chúa Giêsu bảo Phêrô rằng: J. “Hãy xỏ gươm vào bao. Chén Cha Ta đã trao lẽ nào Ta không uống!”

C. Bấy giờ, toán quân, trưởng toán và vệ binh của người Do-thái bắt Chúa Giêsu trói lại, và điệu Người đến nhà ông Anna trước, vì ông là nhạc phụ của Caipha đương làm thượng tế năm ấy. Chính Caipha là người đã giúp ý kiến này cho người Do-thái: để một người chết thay cho cả dân thì lợi hơn.

Còn Phêrô và môn đệ kia vẫn theo Chúa Giêsu. Môn đệ sau này quen vị thượng tế nên cùng với Chúa Giêsu vào trong sân vị thượng tế, còn Phêrô đứng lại ngoài cửa. Vì thế, môn đệ kia là người quen với vị thượng tế, nên đi ra nói với người giữ cửa và dẫn Phêrô vào. Cô nữ tì gác cửa liền bảo Phêrô: S. “Có phải ông cũng là môn đệ của người đó không?” C. Ông đáp: S. “Tôi không phải đâu”.

C. Ðám thủ hạ và vệ binh có nhóm một đống lửa và đứng đó mà sưởi vì trời lạnh, Phêrô cũng đứng sưởi với họ. Vị thượng tế hỏi Chúa Giêsu về môn đệ và giáo lý của Người. Chúa Giêsu đáp: J. “Tôi đã nói công khai trước mặt thiên hạ, Tôi thường giảng dạy tại hội đường và trong đền thờ, nơi mà các người Do-thái thường tụ họp, Tôi không nói chi thầm lén cả. Tại sao ông lại hỏi Tôi? Ông cứ hỏi những người đã nghe Tôi về những điều Tôi đã giảng dạy. Họ đã quá rõ điều Tôi nói”. C. Nghe vậy, một tên vệ binh đứng đó vả mặt Chúa Giêsu mà nói: S. “Anh trả lời vị thượng tế như thế ư”. C. Chúa Giêsu đáp: J. “Nếu Ta nói sai, hãy chứng minh điều sai đó; mà nếu Ta nói phải, thì tại sao anh lại đánh Ta?” C. Rồi Anna cho giải Người vẫn bị trói đến cùng vị thượng tế Caipha.

Lúc ấy Phêrô đang đứng sưởi. Họ bảo ông: S. “Có phải ông cũng là môn đệ người đó không?” C. Ông chối và nói: S. “Tôi không phải đâu”. C. Một tên thủ hạ của vị thượng tế, có họ với người bị Phêrô chém đứt tai, cãi lại rằng: S. “Tôi đã chẳng thấy ông ở trong vườn cùng với người đó sao?” C. Phêrô lại chối nữa, và ngay lúc đó gà liền gáy.

Bấy giờ họ điệu Chúa Giêsu từ nhà Caipha đến pháp đình. Lúc đó tảng sáng và họ không vào pháp đình để khỏi bị nhơ bẩn và để có thể ăn Lễ Vượt Qua. Lúc ấy Philatô ra ngoài để gặp họ và nói: S. “Các ngươi tố cáo người này về điều gì”. C. Họ đáp: S. “Nếu hắn không phải là tay gian ác, chúng tôi đã không nộp cho quan”. C. Philatô bảo họ: S. “Các ông cứ bắt và xét xử theo luật của các ông”. C. Nhưng người Do-thái đáp lại: S. “Chúng tôi chẳng có quyền giết ai cả”. C. Thế mới ứng nghiệm lời Chúa Giêsu đã nói trước: Người sẽ phải chết cách nào. Bấy giờ Philatô trở vào pháp đình gọi Chúa Giêsu đến mà hỏi: S. “Ông có phải là Vua dân Do-thái không?” C. Chúa Giêsu đáp: J. “Quan tự ý nói thế, hay là có người khác nói với quan về tôi?” C. Philatô đáp: S. “Ta đâu phải là người Do-thái. Nhân dân ông cùng các thượng tế đã trao nộp ông cho ta. Ông đã làm gì?” C. Chúa Giêsu đáp: J. “Nước tôi không thuộc về thế gian này. Nếu nước tôi thuộc về thế gian này, thì những người của tôi đã chiến đấu để tôi không bị nộp cho người Do-thái, nhưng nước tôi không thuộc chốn này”. C. Philatô hỏi lại: S. “Vậy ông là Vua ư?” C. Chúa Giêsu đáp: J. “Quan nói đúng: Tôi là Vua. Tôi sinh ra và đến trong thế gian này là chỉ để làm chứng về Chân lý. Ai thuộc về Chân lý thì nghe tiếng tôi”. C. Philatô bảo Người: S. “Chân lý là cái gì?” C. Nói lời này xong, ông lại ra gặp người Do-thái và bảo họ: S. “Ta không thấy nơi người này có lý do để khép án. Nhưng theo tục lệ các ngươi, ta sẽ phóng thích cho các ngươi một tù nhân vào dịp Lễ Vượt Qua. Vậy các ngươi có muốn ta phóng thích Vua Do-thái cho các ngươi chăng?” C. Họ liền la lên: S. “Không phải tên đó, nhưng là Baraba”. C. Baraba là một tên cướp. Bấy giờ Philatô truyền đem Chúa Giêsu đi mà đánh đòn Người. Binh sĩ kết một triều thiên bằng gai nhọn đội lên đầu Người và nói: S. “Tâu Vua Do-thái!” C. Và vả mặt Người. Philatô lại ra ngoài và nói: S. “Ðây ta cho dẫn người ấy ra ngoài cho các ngươi để các ngươi biết rằng ta không thấy nơi người ấy một lý do để kết án”. C. Bấy giờ Chúa Giêsu đi ra, đội mão gai và khoác áo đỏ. Philatô bảo họ: S. “Này là Người”. C. Vừa thấy Người, các thượng tế và vệ binh liền la to: S. “Ðóng đinh nó vào thập giá! Ðóng đinh nó vào thập giá!” C. Philatô bảo họ: S. “Ðấy các ngươi cứ bắt và đóng đinh ông vào thập giá, phần ta, ta không thấy lý do nào kết tội ông”. C. Người Do-thái đáp lại: S. “Chúng tôi đã có luật, và theo luật đó nó phải chết, vì nó tự xưng là Con Thiên Chúa”. C. Nghe lời đó Philatô càng hoảng sợ hơn. Ông trở vào pháp đình và nói với Chúa Giêsu: S. “Ông ở đâu đến?”

C. Nhưng Chúa Giêsu không đáp lại câu nào. Bấy giờ Philatô bảo Người: S. “Ông không nói với ta ư? Ông không biết rằng ta có quyền đóng đinh ông vào thập giá và cũng có quyền tha ông sao?” C. Chúa Giêsu đáp: J. “Quan chẳng có quyền gì trên tôi, nếu từ trên không ban xuống cho, vì thế nên kẻ nộp tôi cho quan, mắc tội nặng hơn”. C. Từ lúc đó Philatô tìm cách tha Người. Nhưng người Do-thái la lên: S. “Nếu quan tha cho nó, quan không phải là trung thần của Xêsa, vì ai xưng mình là vua, kẻ đó chống lại Xêsa”. C. Philatô vừa nghe lời đó, liền cho điệu Chúa Giêsu ra ngoài rồi ông lên ngồi toà xử, nơi gọi là Nền đá, tiếng Do-thái gọi là Gabbatha. Lúc đó vào khoảng giờ thứ sáu ngày chuẩn bị Lễ Vượt Qua. Philatô bảo dân: S. “Ðây là vua các ngươi”. C. Nhưng họ càng la to: S. “Giết đi! Giết đi! Ðóng đinh nó đi!” C. Philatô nói: S. “Ta đóng đinh vua các ngươi ư?” C. Các thượng tế đáp: S. “Chúng tôi không có vua nào khác ngoài Xêsa”. C. Bấy giờ quan giao Người cho họ đem đóng đinh.

Vậy họ điệu Chúa Giêsu đi. Và chính Người vác thập giá đến nơi kia gọi là Núi Sọ, tiếng Do-thái gọi là Golgotha. Ở đó họ đóng đinh Người trên thập giá cùng với hai người khác nữa: mỗi người một bên, còn Chúa Giêsu thì ở giữa. Philatô cũng viết một tấm bảng và sai đóng trên thập giá. Bảng mang những hàng chữ này: “Giêsu, Nadarét, vua dân Do-thái”. Nhiều người Do-thái đọc được bảng đó, vì nơi Chúa Giêsu chịu đóng đinh thì gần thành phố, mà bảng viết thì bằng tiếng Do-thái, Hy-lạp và La-tinh. Vì thế các thượng tế đến thưa với Philatô: S. Xin đừng viết “Vua dân Do Thái”, nhưng nên viết: “Người này đã nói: ‘Ta là vua dân Do-thái'”. C. Philatô đáp: S. “Ðiều ta đã viết là đã viết”. C. Khi quân lính đã đóng đinh Chúa Giêsu trên thập giá rồi thì họ lấy áo Người chia làm bốn phần cho mỗi người một phần, còn cái áo dài là áo không có đường khâu, đan liền từ trên xuống dưới. Họ bảo nhau: S. “Chúng ta đừng xé áo này, nhưng hãy rút thăm xem ai được thì lấy”. C. Hầu ứng nghiệm lời Kinh Thánh: “Chúng đã chia nhau các áo Ta và đã rút thăm áo dài của Ta”. Chính quân lính đã làm điều đó.

Ðứng gần thập giá Chúa Giêsu, lúc đó có Mẹ Người, cùng với chị Mẹ Người là Maria, vợ ông Clopas và Maria Mađalêna. Khi thấy Mẹ và bên cạnh có môn đệ Người yêu, Chúa Giêsu thưa cùng Mẹ rằng: J. “Hỡi Bà, này là con Bà”. C. Rồi Người lại nói với môn đệ: J. “Này là Mẹ con”. C. Và từ giờ đó môn đệ đã lãnh nhận Bà về nhà mình. Sau đó, vì biết rằng mọi sự đã hoàn tất, để lời Kinh Thánh được ứng nghiệm, Chúa Giêsu nói: J. “Ta khát!” C. Ở đó có một bình đầy dấm. Họ liền lấy miếng bông biển thấm đầy dấm cắm vào đầu ngành cây hương thảo đưa lên miệng Người. Khi đã nếm dấm rồi, Chúa Giêsu nói: J. “Mọi sự đã hoàn tất”. C. Và Người gục đầu xuống trút hơi thở cuối cùng.

(Quỳ gối thinh lặng thờ lạy trong giây lát)

Hôm đó là ngày chuẩn bị lễ: để tội nhân khỏi treo trên thập giá trong ngày Sabbat, vì ngày Sabbat là ngày đại lễ, nên người Do-thái xin Philatô cho đánh dập ống chân tội nhân và cho cất xác xuống. Quân lính đến đánh dập ống chân của người thứ nhất và người thứ hai cùng chịu treo trên thập giá với Người. Nhưng lúc họ đến gần Chúa Giêsu, họ thấy Người đã chết, nên không đánh dập ống chân Người nữa, tuy nhiên một tên lính lấy giáo đâm cạnh sườn Người; tức thì máu cùng nước chảy ra. Kẻ đã xem thấy thì đã minh chứng, mà lời chứng của người đó chân thật, và người đó biết rằng mình nói thật để cho các người cũng tin nữa. Những sự việc này đã xảy ra để ứng nghiệm lời Kinh Thánh: “Người ta sẽ không đánh dập một cái xương nào của Người”. Lời Kinh Thánh khác rằng: “Họ sẽ nhìn xem Ðấng họ đã đâm thâu qua”.

Sau đó, Giuse người xứ Arimathia, môn đệ Chúa Giêsu, nhưng thầm kín vì sợ người Do-thái, xin Philatô cho phép cất xác Chúa Giêsu. Philatô cho phép. Và ông đến cất xác Chúa Giêsu. Nicôđêmô cũng đến, ông là người trước kia đã đến gặp Chúa Giêsu ban đêm. Ông đem theo chừng một trăm cân mộc dược trộn lẫn với trầm hương. Họ lấy xác Chúa Giêsu và lấy khăn bọc lại cùng với thuốc thơm theo tục khâm liệm người Do-thái. Ở nơi Chúa chịu đóng đinh có cái vườn và trong vườn có một ngôi mộ mới, chưa chôn cất ai. Vì là ngày chuẩn bị lễ của người Do-thái và ngôi mộ lại rất gần, nên họ đã mai táng Chúa Giêsu trong mộ đó.

3. Reflecting on the Word – Meditatio 3.  Suy gẫm Lời Chúa – Meditatio
3.1. A key to the reading: 3.1  Chìa khóa dẫn đến bài đọc:
– Jesus master of his fate –  Chúa Giêsu làm chủ số phận của Người
I would like to suggest that we meditate in the spirit of Mary, at the foot of the cross of Jesus. She, the strong woman who understood the full meaning of this event of the passion and death of the Lord, will help us cast a contemplative glance at the crucified (Jn 19: 25–27). We are looking at chapter 19 of John’s Gospel, which begins with the scene of the scourging and the crowning with thorns. Pilate presents “Jesus the Nazarene, the king of the Jews” to the chief priests and to the guards who call for his death on the cross (Jn 19, 6). Thus begins for Jesus the way of the cross towards Golgotha, where he will be crucified. In the story of the Passion according to John, Jesus reveals himself as master of himself and in control of all that is happening to him. John’s text is full of phrases that point to this theological fact, that Jesus offers his life. He actively, not passively, endures the events of the passion. Here are just some examples putting the stress on some phrases and words. The reader may find other examples: Tôi muốn đề nghị chúng ta suy gẫm trong tinh thần của Đức Maria, tại chân thập giá của Chúa Giêsu.  Bà, người phụ nữ can trường đã hiểu được ý nghĩa đầy đủ sự kiện này của Cuộc Thương Khó và cái chết của Chúa, sẽ giúp chúng ta có được một cái nhìn chiêm niệm về thập giá (Ga 19:25-27).  Chúng ta đang đọc chương 19 của Tin Mừng theo thánh Gioan, bắt đầu với cảnh đánh đập và mão gai.  Philatô trình diện “Giêsu Nagiarét, vua dân Do Thái” trước các thượng tế và vệ binh là những kẻ đòi đóng đinh Chúa vào thập giá (Ga 19:6).  Việc này bắt đầu cho Chúa Giêsu trên đường thập giá hướng về đồi Gôngôtha, nơi Người sẽ bị đóng đinh.  Trong câu chuyện cuộc Thương Khó theo thánh Gioan, Chúa Giêsu tỏ cho thấy Người là Chúa và làm chủ được tất cả những gì đang xảy ra cho Người.  Bản văn của Gioan chứa đầy đủ những nhóm chữ chỉ về sự kiện thần học này, rằng Chúa Giêsu dâng hiến mạng sống của mình. Chúa cam chịu một cách tích cực, không thụ động, chịu đựng các diễn tiến của Cuộc Thương Khó.  Sau đây chỉ là một số các thí dụ để nhấn mạnh đến một số câu và lời nói.  Người đọc có thể tìm thấy những thí dụ khác:
Knowing everything that was to happen to him, Jesus came forward and said: “Who are you looking for?” They answered, “Jesus the Nazarene”. He said, “I am he!”. Now Judas the traitor was standing among them. When Jesus said to them “I am he”, they moved back and fell on the ground. He asked them a second time, “Who are you

looking for?” They said, “Jesus the Nazarene”. Jesus replied, “I have told you that I am he. If I am the one you are looking for, let these others go“. This was to fulfil the words he had spoken, “Not one of those you gave me have I lost”. (Jn 18: 4-9)

Biết rõ tất cả những việc sắp xảy đến cho Người, Chúa Giêsu đã tiến tới và nói:  “Các ngươi tìm ai?”  Chúng thưa lại:  “Giêsu Nagiarét.”  Chúa Giêsu bảo:  “Ta đây.”  Bấy giờ Giuđa, tên phản bội, cũng đang đứng đó với bọn chúng.  Khi Chúa Giêsu vừa nói với chúng “Ta đây” thì bọn chúng giật lùi lại và ngã xuống đất.  Chúa hỏi chúng lần thứ hai:  “Các ngươi tìm ai?”  Chúng đáp:  “Giêsu Nagiarét.”  Chúa Giêsu trả lời:  “Ta đã bảo các ngươi rằng Ta đây.  Nếu các ngươi tìm bắt Ta, thì hãy để cho những người này đi.”  Như thế là trọn lời Người đã nói:  “Con chẳng để mất người nào trong những kẻ Cha đã trao phó cho Con” (Ga 18:4-9).
Jesus then came out wearing the crown of thorns and the purple robe” (Jn 19: 5), Jesus replied, “You would have no power over me at all, if it had not been given you from above.” (Jn 19: 11). Bấy giờ Chúa Giêsu đi ra, đội mão gai và khoác áo choàng đỏ” (Ga 19:5), Chúa Giêsu đáp lại:  “Quan chẳng có quyền gì trên tôi, nếu từ trên không ban xuống cho.”  (Ga 19:11)
On the cross too, Jesus takes an active part in his death, he does not allow himself to be killed like the thieves whose legs were broken (Jn 19: 31-33), but commits his spirit (Jn 19: 30). The details recalled by the Evangelist are very important: Seeing his mother and the disciple whom he loved standing near her, Jesus said to his mother, ‘Woman, this is your son.’ Then to the disciple he said, ‘This is your mother.’ (Jn 19: 26-27). These simple words of Jesus bear the weight of revelation, words that reveal to us his will: “this is your son” (v. 26); “this is your mother” (v. 27). These words also recall those pronounced by Pilate on the Lithostrotos: “This is the man” (Jn 19: 5). With these words, Jesus on the cross, his throne, reveals his will and his love for us. He is the lamb of God, the shepherd who gives his life for his sheep. At that moment, by the cross, he gives birth to the Church, represented by Mary, his sister Mary of Cleophas and Mary Magdalene together with the beloved disciple (Jn 19: 25). Trên thập giá cũng vậy, Chúa Giêsu giữ phần tích cực trong cái chết của Người.  Chúa không để cho mình bị giết như những tên trộm bị đánh gẫy ống chân (Ga 19:31-33), nhưng Người tự trút linh hồn (Ga 19:30).  Các chi tiết được kể lại bởi Tác Giả Phúc Âm rất là quan trọng:  Nhìn thấy Mẹ Người và bên cạnh có người môn đệ Người yêu, Chúa Giêsu thưa cùng Mẹ rằng:  “Hỡi Bà, này là con Bà.”  Rồi Người lại nói với môn đệ:  “Này là Mẹ con” (Ga 19:26-27).  Những lời đơn giản này của Chúa Giêsu chịu sức nặng của sự mặc khải, những lời tỏ lộ cho chúng ta biết ý nguyện của Người:  “Đây là con Bà” (câu 26); “Đây là Mẹ con” (câu 27).  Những lời này cũng nhắc lại những lời được công bố bởi Philatô trên Nền Đá:  “Đây là vua các ngươi” (Ga 19:5).  Với những lời ngày, Chúa Giêsu trên thập giá, ngai của Người, tỏ lộ ước nguyện và tình yêu của Người vì chúng ta.  Người là Chiên Thiên Chúa, vị mục tử đã dâng hiến mạng sống mình cho đoàn chiên của Người.  Vào lúc ấy, trên cây thập giá, Người đã khai sinh Giáo Hội, được đại diện bởi Mẹ Maria, chị mẹ Người là bà Maria, vợ ông Clopas và bà Maria Mađalêna cùng với người môn đệ Chúa yêu (Ga 19:25).
– Beloved and faithful disciples –  Những người môn đệ trung thành và được Chúa yêu
The fourth Gospel specifies that these disciples “stood by the cross” (Jn 19: 25-26). This detail has a deep meaning. Only the fourth Gospel tells us that these five persons stood by the cross. The other Evangelists do not say so. Luke, for instance, says that all those who knew him followed the events from a distance (Lk 23: 49). Matthew also says that many women followed these events from afar. These women had followed Jesus from Galilee and served him. But now they followed him from afar (Mt 27: 55–56). Like Matthew, Mark gives us the names of those who followed the death of Jesus from afar (Mk 15: 40-41). Thus only the fourth Gospel says that the mother of Jesus and the other women and the beloved disciple “stood by the cross”. They stood there like servants before their king. They are present courageously at a time when Jesus has already declared that “it is fulfilled” (Jn 19: 30). The mother of Jesus is present at the hour that finally “has come”. That hour foretold at the wedding feast of Cana (Jn 2: 1ff). The fourth Gospel had remarked then that “the mother of Jesus was there” (Jn 2: 1). Thus the person that remains faithful to the Lord in his destiny, he/she is a beloved disciple. The Evangelist keeps this disciple anonymous so that each one of us may see him/herself mirrored in the one who knew the mysteries of the Lord, who laid his head on Jesus’ chest at the last supper (Jn 13: 25). Sách Tin Mừng thứ tư chỉ rõ rằng các môn đệ này “đứng gần thập giá” (Ga 19:25-26).  Chi tiết này có một ý nghĩa sâu sắc.  Chỉ có Tin Mừng thứ tư cho chúng ta biết rằng năm người này đứng gần thập giá.  Các tác giả Phúc Âm khác không nói như thế.  Thí dụ, Luca cho biết rằng tất cả những người quen biết Chúa theo dõi những sự việc từ đàng xa (Lc 23:49).  Mátthêu cũng nói rằng nhiều phụ nữ đi theo Chúa Giêsu từ Galilêa để giúp đỡ Người.  Nhưng giờ đây họ theo Người từ đàng xa (Mt 27:55-56).  Giống như Mátthêu, Máccô cho chúng ta biết tên những người đã đi theo Chúa Giêsu cho đến lúc chết từ xa xa (Mc 15:40-41).  Như thế chỉ có quyển Tin Mừng thứ tư cho biết mẹ của Chúa Giêsu và các người phụ nữ khác cùng với môn đệ Chúa yêu “đã đứng gần thập giá.”  Họ đứng đó như những bầy tôi trước quân vương của họ.  Họ có mặt một cách dũng cảm vào lúc mà Chúa Giêsu đã tuyên bố rằng “Mọi sự đã hoàn tất” (Ga 19:30).  Thân mẫu của Chúa Giêsu có mặt vào giờ khắc cuối cùng “đã đến”.  Giờ khắc đó đã được báo trước tại lễ cưới Cana (Ga 2:1 và các câu tiếp theo).  Sách Tin Mừng thứ tư sau đó đã nhận xét rằng “mẹ Chúa Giêsu cũng ở đó” (Ga 2:1).  Do đó, người mà vẫn luôn trung thành với Chúa trong số phận của Ngài, người ấy phải là người môn đệ Chúa yêu.  Thánh Sử cho người môn đệ này ẩn danh để mỗi người chúng ta có thể thấy mình được phản chiếu trong người đã biết về các mầu nhiệm của Chúa, người đã tựa đầu vào ngực Chúa Giêsu tại bữa tiệc ly (Ga 13:25).
3.2. Questions and suggestions to direct our meditation and practice 3.2. Câu hỏi  gợi ý để suy ngắm và thực hành
● Read once more the passage of the Gospel and look in the Bible for the texts mentioned in the key to the reading. Look for other parallel texts that may help us penetrate deeper into the text presented for our meditation.  Hãy đọc lại bài Tin Mừng lần nữa và tìm trong Kinh Thánh những đoạn được đề cập trong chìa khóa dẫn đến bài đọc.  Hãy tìm các văn bản tương đương khác để có thể giúp chúng ta lắng đọng sâu hơn vào trong đoạn Tin Mừng được trình bày cho việc suy niệm của chúng ta.
● In spirit, and with the help of the prayerful reading of John’s text, visit the places of the Passion, stop on Calvary to witness with Mary and the beloved disciple the events of the Passion.



Trong tinh thần, và với sự giúp đỡ của bài đọc trong cầu nguyện của Tin Mừng theo thánh Gioan, hãy thăm viếng các địa điểm của cuộc Thương Khó của Chúa Giêsu, hãy dừng lại trên đồi Can-vê để chứng kiến với Đức Maria và người môn đệ Chúa yêu các sự kiện của cuộc Thương Khó.
● What struck you most? Điều gì đã đánh động bạn nhất?
● What feelings does this story of the Passion arouse in you? Bạn có những cảm giác gì khi đọc câu chuyện của Bài Thương Khó?
● What does the fact that Jesus actively bears his passion mean for you? Dữ kiện Chúa Giêsu đã tích cực chấp nhận sự thương khó của Người có ý nghĩa gì đối với bạn?
4. Salesian Constitutions 4. Hiến Luật Salêdiêng
54.  Death of the confrere

The community supports with greater love and prayer the confrere who is gravely ill.  When the hour comes for him to bring his consecrated life to its highest fulfilment, his brothers help him to enter fully into Christ’s paschal mystery.

Death for the Salesian is made bright by the hope of entering into the joy of his Lord, and when it happens that a Salesian dies working for souls, the Congregation has won ag reat triumph.

The emory of departed confreres unites, “in a love that will not pass away”,3 those who are still pilgrims with those who are already resting in Christ.

54.  Cái chết của người anh em Hội viên

Cộng thể nâng đỡ người hội viên đau nặng với tình thương và kinh nguyện tha thiết hơn. Khi tới giờ làm cho đời thánh thiến của họ đạt tới mức hoàn tất tột cùng, các anh em giúp họ tham dự trọn vẹn vào cuộc Vượt qua của Đức Kitô.

Đối với người Salêdiêng, sự chết được soi sáng bởi niềm cậy trông là được vào hưởng niềm hoan lạc của Chúa mình. Và mỗi khi có người Salêdiêng nào chết trong lúc làm việc cho các linh hồn, thì Tu Hội đã đạt được một chiến thắng lớn.

Việc tưởng nhớ những anh em hội viên quá cố kết hiệp trong “tình mến không hề tàn tạ”3 những người còn đang lữ hành với những người đã an nghỉ trong Đức Kitô.

5. Oratio 5.  Cầu Nguyện – Oratio
O Eternal Wisdom, Infinite Goodness, Ineffable Truth, You who probe hearts, Eternal God, help us to understand that you can, know and want to! O Loving and Bleeding Lamb, crucified Christ, fulfil in us that which you said: “Anyone who follows me will not be walking in the dark, but will have the light of life” (Jn 8:12). O perfect light, from whom all lights proceed! O light for whom light was created, without whom all is darkness and with whom all is light. Light up, light up, do light up! Let your whole will penetrate all the authors and collaborators you have chosen in this work of renewal. Jesus, Jesus love, Jesus, transform us and make us conform to you. Uncreated Wisdom, Eternal Word, sweet Truth, silent Love, Jesus, Jesus Love!

(St. Mary Magdalene de’ Pazzi, O.Carm.,

in The Renewal of the Church, 90-91.)

Lạy Đấng Khôn Ngoan Muôn Đời, Tốt Lành Vô Biên, Chân Lý Khôn Tả, Đấng thấu suốt lòng người, lạy Thiên Chúa Hằng Hữu, xin giúp chúng con hiểu được rằng Chúa có thể làm, biết và muốn!

Lạy Chiên Thiên Chúa Yêu Thương và Rỉ Máu, Chúa Kitô chịu đóng đinh vào thập giá, xin hãy thực hiện trong chúng con những lời Chúa đã nói:  “Ai theo Ta, sẽ không phải bước trong bóng tối, nhưng sẽ nhận được ánh sáng đem lại sự sống” (Ga 8:12).  Lạy Đấng sự sáng hoàn hảo, từ Người mà tất cả ánh sáng được tiếp tục!  Lạy Đấng vì Người mà ánh sáng được tạo thành, không có Người tất cả chỉ là bóng tối và với Người tất cả là ánh sáng.  Xin thắp sáng lên, thắp lên, sáng lên!  Xin Chúa hãy ngự vào tất cả các tác giả và cộng tác viên mà Chúa đã chọn trong công việc đổi mới này.  Lạy Chúa Giêsu, Chúa Giêsu yêu thương, Chúa Giêsu, xin hãy biến đổi chúng con và làm cho chúng con tuân theo ý Chúa.  Lạy Đấng Khôn Ngoan Tự Hữu, Ngôi Lời Hằng Sống, Đấng Chân Lý dịu dàng, Tình Yêu yên lặng, lạy Chúa Giêsu, Chúa Giêsu yêu thương!

(Thánh Maria Mađalêna thành Pazzi, dòng Cát Minh, trích trong Sự Canh Tân của Giáo Hội, trang 90-91)

6. Contemplatio 6.  Chiêm Niệm – Contemplatio  
Repeat frequently and calmly these words of Jesus when he offered himself: “Father into your hands I commend my spirit” Hãy lặp lại thường xuyên và chậm rãi những lời này của Chúa Giêsu khi Người đã dâng hiến mạng sống mình: “Lạy Cha, Con xin phó linh hồn Con trong tay Cha”

Về Tác Giả và Dịch Giả: 

Các bài viết Lectio Divina do nhóm tác giả; Lm. Carlos Mesters, O.Carm. Nt. Maria Anastasia di Gerusalemme, O.Carm., Lm. Cosimo Pagliara, O.Carm. Nt. Maria Teresa della Croce, O.Carm. Lm. Charlò Camilleri, O.Carm. Lm. Tiberio Scorrano, O.Carm. Nt. Marianerina De Simone, SCMTBG và Lm. Roberto Toni, O.Carm., Dòng Cát Minh biên soạn. Bản dịch tiếng Việt do Cô Martha Nhung Trần thực hiện. Tác giả và dịch giả giữ bản quyền.



  1. Thêm, SDB bổ sung phần Salêdiêng.


Từ khoá:

Bài viết liên quan Các Mùa

Chúa nhật lễ Hiện xuống