NGÀY 12 THÁNG 12: ĐỨC MẸ GUADALUPÊ

12-12: LỄ ĐỨC MẸ GUADALUPÊ

 ĐỨC MARIA GUADALUPE HIỆN RA VỚI THỔ DÂN JUAN DIEGO

 by Soeur Jean Berchmans Minh Nguyệt.

Xin lược thuật 5 lần Nữ Trinh Rất Thánh Maria hiện ra cùng thổ dân Juan Diego (1474-1548) trên đồi Tepeyac. Lần đầu vào sáng thứ bảy 9-12-1531 và lần cuối vào ngày thứ ba 12-12-1531. Lần hiện ra sau cùng, Đức Maria tỏ lộ danh tánh ngài là Đức bà Guadalupe. Danh xưng Guadalupe trong tiếng thổ dân có nghĩa là “Người Nữ chiến thắng con rắn”. Các cuộc hiện ra đã được thổ dân Antonio Valeriano (1520-1605) kể lại tỉ mỉ. Thổ dân Antonio Valeriano sống đồng thời với thổ dân Juan Diego. Vào năm 1531, thổ dân Juan Diego đã 57 tuổi, và thuộc về một nhóm thổ dân thiểu số rất ít người. Trước đó 7 năm, ông Juan Diego đã lãnh nhận bí tích rửa tội cùng với người vợ hiền đức là bà Maria Lucia. Bà Maria Lucia qua đời năm 1529.

… Lần hiện ra thứ nhất. Hôm đó là sáng thứ bảy 9-12-1531, ông Juan Diego đến nhà thờ Thánh Giá ở Tlatelolco để tham dự buổi học giáo lý. Khi đến gần đồi Tepeyac, ông nghe tiếng líu lo êm ái, tiếng ríu rít nhẹ nhàng, với các cung trầm bổng tuyệt vời của muôn ngàn chim sẻ, như tiếng nhạc réo rắt vọng xuống từ trời cao. Thổ dân Juan Diego vô cùng bỡ ngỡ. Ông dồn dập tự hỏi: “Liệu mình có xứng đáng với những gì mình đang nghe không? Hay mình đang mơ? Mình đã tỉnh hẳn chưa? Mình đang ở nơi nào đây? Có lẽ mình đang ở địa đàng, nơi cõi trần hạnh phúc mà các bậc tiên tổ của mình đã nói tới chăng? Hay là mình đã vào thiên đàng rồi?”. Còn đang đảo mắt nhìn chung quanh, bỗng tiếng hót im bặt và ông nghe một tiếng nói xa xôi, vọng xuống từ trên cao và gọi rõ tên ông: “Juan Diego, Juan Diego nhỏ bé!”.

Juan Diego không hề cảm thấy sợ hãi, trái lại, ông sung sướng tiến nhanh về hướng đồi cao. Khi leo lên tới đỉnh, ông trông thấy một Bà đang đứng đó. Bà ra hiệu mời Juan Diego tiến lại gần Bà. Khi đến trước mặt Bà, Juan Diego vô cùng bỡ ngỡ và kinh ngạc trước vẽ đẹp siêu thoát của Bà. Áo Bà long lanh các tia sáng mặt trời. Tảng đá nơi Bà đặt chân như toàn bằng đá quí và mặt đất chung quanh Bà tỏa sáng như cầu vòng. Thổ dân Juan Diego kính cẩn quì gối xuống và cảm động lắng nghe lời Bà nói cách êm ái dịu dàng rằng: “Hỡi Juan bé nhỏ, người con nhỏ bé nhất trong các con Ta, con đang đi đâu đấy?”. Juan Diego trả lời: “Thưa Bà, con phải đến nhà thờ ở Messico-Tlatelolco để tiếp tục học về các mầu nhiệm của Thiên Chúa, do các linh mục dạy. Các linh mục là các thừa tác viên thánh của Chúa chúng ta”. Thế là Bà Đẹp liền bày tỏ cùng Juan Diego ước muốn của Bà như sau: “Con hãy cẩn trọng ghi khắc nơi lòng con rằng, con là người bé mọn nhất trong các con của Ta, và Ta chính là Nữ Trinh Rất Thánh Maria, Mẹ Thiên Chúa thật, Đấng là suối nguồn sự sống, là Đấng Tạo Dựng muôn loài. Ngài là Chủ Tể trên trời và dưới đất. Ta hết sức mong ước người ta xây cất nơi đây một đền thánh, hầu Ta có thể minh chứng và trao ban cho mọi người tình thương của Ta, lòng cảm thông, sự trợ giúp và che chở của Ta. Bởi vì, Ta là Mẹ Từ Bi của các con, Mẹ của riêng con, cũng như của toàn dân sống trên phần đất này và của tất cả những ai thành khẩn kêu cầu cùng Ta với trọn lòng tin tưởng. Ta nghe rõ tiếng kêu than ai oán của họ. Ta muốn trao ban cho mọi người phương thuốc chữa trị các nổi đau đớn, các khó khăn cùng các sầu khổ buồn phiền. Và để có thể thực hiện các nguyện ước khoan nhân của Ta, con hãy đi tới tòa Giám mục Mêhicô và thưa với đức Giám mục rằng, chính Ta sai con tới và Ta ước ao người ta xây cho Ta một ngôi đền trên ngọn đồi này. Con hãy kể lại tỉ mỉ cho đức Giám mục tất cả những gì con thấy và nghe. Con hãy tin chắc rằng, Ta sẽ nhớ ơn con, Ta sẽ ban thưởng cho con. Ta sẽ làm cho con được hạnh phúc và con, con sẽ xứng đáng với phần thưởng, dành cho các cố gắng và các nhọc mệt con hy sinh để chu toàn sứ mệnh Ta trao phó. Đấy nhé, con đã nghe rõ mệnh lệnh của Ta, hỡi con Ta, đứa con nhỏ bé nhất trong tất cả các con Ta. Bây giờ con hãy đi và dùng trọn sức lực để thi hành công tác”. Thổ dân Juan Diego kính cẩn cúi mình thưa: “Thưa Bà, con sẽ đi ngay và thực hiện lệnh Bà truyền. Giờ đây đứa đầy tớ khiêm hạ của Bà xin được phép lui gót”.

Ông Juan Diego mau mắn xuống khỏi đồi và trực chỉ thành phố Mêhicô. Vào thành, ông đi thẳng đến tòa Giám mục. Vị Giám mục sở tại lúc bấy giờ là Đức cha Juan de Zumárraga thuộc dòng Anh em hèn mọn thánh Phanxicô. Juan Diego xin gặp Đức cha và thưa với ngài về sứ điệp của Bà Đẹp Thiên quốc. Nhưng Đức cha không tin lời ông nói. Juan Diego buồn bã ra về, lòng thất vọng vì nhiệm vụ giao phó không hoàn thành.

… Lần hiện ra thứ hai. Cùng ngày hôm ấy, tức thứ bảy 9-12-1531, thổ dân Juan Diego quay trở lại đồi Tepeyac. Khi lên tới đỉnh đồi, ông trông thấy Bà Đẹp Thiên quốc đang đứng chờ mình. Ông quỳ sụp xuống và thưa: “Thưa Bà, con đã mang sứ điệp của Bà đến cho đức Giám mục. Ngài ưu ái lắng nghe con nói, nhưng ngài không tin lời con. Có lẽ ngài nghĩ là con bịa chuyện. Vì vậy, con tha thiết xin Bà, xin Bà hãy trao phó nhiệm vụ này cho một
Trinh Nữ Rất Thánh Maria liền trả lời: “Hỡi người con bé nhỏ nhất của Ta, hãy lắng nghe lời Ta nói đây. Ta biết rõ là có nhiều tôi tớ khác của Ta có thể thi hành mệnh lệnh Ta truyền. Tuy nhiên, Ta rất cần đến sự giúp đỡ của con. Vậy thì, Ta truyền cho con trở lại tòa Giám mục một lần nữa. Ngày mai, con đến tòa Giám mục và thưa với Đức cha rằng, con đến nhân danh Ta và xin ngài xây cất một đền thờ theo ý hướng của Ta. Con lập lại với ngài lần nữa rằng, chính Ta là Đức Trinh nữ Maria, Mẹ Thiên Chúa, chính Ta đã đích thân sai con đến với ngài”. Thổ dân Juan Diego khiêm tốn thưa: “Thưa Bà, con không hề muốn làm phiền lòng Bà, con sẽ trung tín thi hành nhiệm vụ Bà trao phó. Con không quản ngại đường xa cũng không lưu ý việc đức Giám mục không tin lời con nói. Ngày mai, con sẽ mang đến cho Bà câu trả lời của đức Giám mục. Bây giờ xin Bà cho phép con ra đi. Trong khi chờ đợi, xin Bà nghỉ ngơi”.

Sáng hôm sau, Chúa nhật 10-12-1531, thổ dân Juan Diego rời nhà thật sớm đi tới Tlatelolco để tham dự các buổi cử hành phụng vụ. Trong lòng, ông cương quyết tìm mọi cách gặp cho bằng được đức Giám mục. Thánh lễ kết thúc, ông phải nài nĩ mãi, người ta mới cho ông được hầu chuyện với vị Giám mục. Ông quì gối trước mặt đức Giám mục, vừa khóc ông vừa lập lại lệnh truyền của Bà Đẹp Thiên quốc. Ông khẩn khoản xin đức Giám mục tin lời ông. Ông tha thiết xin ngài chấp thuận thi hành ước nguyện của Đức Nữ Vô Nhiễm.

Với mục đích kiểm chứng thực hư, Đức cha Juan de Zumárraga đặt ra không biết bao nhiêu câu hỏi. Thổ dân Juan Diego kiên nhẫn trả lời rõ ràng từng câu một, thật chính xác. Sau khi tỉ mỉ tra vấn, đức Giám mục truyền cho ông phải xin Bà Đẹp Thiên quốc tỏ lộ một “dấu chỉ”. Mặt khác, ngài còn cẩn thận sai một vài người giúp việc nơi tòa Giám mục hãy đi theo Juan Diego xa xa, và theo dõi mọi hành động của ông. Thế nhưng, khi đến chân đồi Tepeyac thì những người này không còn trông thấy bóng dáng thổ dân Juan Diego đâu nữa.

… Lần hiện ra thứ ba. Cùng ngày Chúa nhật 10-12-1531,
thổ dân Juan Diego lên đồi trình bày với Đức Mẹ về câu trả lời của đức Giám mục. Nghe xong, Đức Mẹ liền nói: “Hỡi con nhỏ bé của Ta, con đã thi hành tốt đẹp lệnh truyền của Ta. Được rồi. Ngày mai con hãy trở lại đây để đón nhận “dấu chỉ” mà vị Giám mục xin. Như thế, ngài sẽ tin lời Ta, sẽ không hoài nghi cũng không còn ngờ vực con nữa. Phần con, con luôn ghi nhớ rằng, Ta sẽ trả công bội hậu cho con, vì tất cả những khó nhọc con dành để phục vụ Ta. Giờ đây con hãy chạy nhanh về đi. Ngày mai Ta đợi con cũng nơi ngọn đồi này”.

Ngày hôm sau, thứ hai 11-12-1531, thổ dân Juan Diego không đến nơi hẹn với Đức Trinh nữ. Lý do vì chiều Chúa nhật hôm trước, khi về đến nhà, ông trông thấy người chú Juan Bernardino lâm bệnh nặng. Ông vội vã chạy đi tìm thầy thuốc đến chữa bệnh cho chú. Thầy thuốc đến ngay. Nhưng cơn bệnh đã đến hồi trầm trọng, vô phương cứu chữa. Biết thế, ông chú liền xin Juan Diego đi mời linh mục đến, để ông được lãnh nhận các phép Bí tích sau cùng và dọn mình chết lành.

… Lần hiện ra thứ tư và thứ năm. Sáng tinh sương ngày thứ ba 12-12-1531, Juan Diego nhanh nhẹn đi đến Tlatecolco để mời linh mục cho chú. Ông cẩn thận chọn một con đường khác, đi vòng quanh ngọn đồi về hướng Đông, để có thể vào ngay thành phố Mêhicô, và khỏi bị Bà Đẹp Thiên quốc giữ lại nói chuyện. Tuy nhiên, ông rất đỗi ngạc nhiên khi trông thấy Bà Đẹp từ trên đồi đi xuống. Khi đến gần, Bà hỏi Juan Diego: “Có chuyện gì xảy ra vậy con? Con đang đi đâu đó?”. Thổ dân Juan Diego cảm thấy vừa sợ hãi vừa xấu hổ thẹn thùng. Ông nghiêng mình thưa: “Con hy vọng Bà hài lòng. Sáng nay Bà có cảm thấy dễ chịu không? Sức khoẻ Bà như thế nào? Con biết Bà sẽ phật ý. Nhưng xin Bà hiểu cho rằng, chú con bị bệnh nặng vì bị lây bệnh dịch hạch. Con đi mời linh mục đến giải tội cho chú con. Xin Bà thứ lỗi cho con. Xin Bà vui lòng chờ đợi con. Con không đánh lừa Bà đâu. Ngày mai con sẽ đến đây thật sớm để gặp Bà”.

Sau khi lặng lẽ nghe Juan Diego bào chữa một hơi dài, Nữ Trinh Rất Thánh Nhân Từ trả lời: “Con hãy lắng nghe và hiểu cho kỹ, hỡi đứa con bé nhỏ nhất của Ta. Con đừng xao xuyến trong lòng. Con đừng lo lắng về bệnh tình của chú con cũng như về bất cứ điều gì không may sẽ xảy ra. Ta đang có mặt nơi đây, không như là người Mẹ của con sao? Con không tìm thấy an nghỉ dưới bóng rợp mát của Ta sao? Ta không phải là sức khỏe của con sao? Con không được Ta ấp ủ sao? Hãy nói cho Ta biết con đang cần gì? Con chớ nên âu lo và buồn phiền, ngay cả bệnh tình trầm trọng của chú con. Bởi vì chú con chưa chết bây giờ đâu. Con hãy tin tưởng vững chắc rằng, ngay chính lúc này đây, chú con sẽ được khỏi bệnh”.

Lắng nghe những lời nói dịu dàng của Trinh nữ Rất Thánh Maria, thổ dân Juan Diego cảm thấy lòng tràn ngập niềm an ủi. Ông mau mắn leo lên đồi cao, theo lệnh truyền của Bà Đẹp Thiên quốc. Ông hái những đóa hồng Tây Ban Nha nở tươi, thơm phức, tuyệt đẹp, ngoại lệ, vì lúc bấy giờ là tháng 12. Ông nhanh nhẹn hái hết và bỏ vào chiếc áo choàng, đan bằng sợi cây xương rồng. Giờ đây Juan Diego trở thành vị sứ giả đáng tin cậy. Ông hăng hái trở lại con đường tiến thẳng vào thành phố Mêhicô. Ông vào tòa Giám mục, quì gối trước mặt Đức cha Juan de Zumárraga. Ông lập lại sứ điệp của Đức Mẹ rồi từ từ mở chiếc áo choàng, mà cho đến lúc ấy, ông vẫn còn giữ chặt trước ngực. Vừa khi những đóa hồng tươi rơi xuống đất, tức khắc, xuất hiện trên chiếc áo choàng hình ảnh thật đẹp của Nữ Trinh Rất Thánh Maria, Mẹ Thiên Chúa.

Vị Giám mục cùng tất cả những người hiện diện liền sấp mình xuống đất, tôn kính hình ảnh lạ được Đức Mẹ in trên áo choàng. Vị Giám mục thật ân hận vì đã không tin ngay lời thổ dân Juan Diego nói. Ngài muốn giữ chiếc áo choàng lạ nơi nhà nguyện riêng của ngài ở tòa Giám mục. Ngày hôm sau, đức Giám mục cùng với một đoàn người đông đảo, đi hành hương kính viếng nơi Đức Mẹ đã hiện ra trên đồi Tepeyac.

Về phần thổ dân Juan Diego, ngoài hồng phúc được tận mắt trông thấy Đức Mẹ, ông còn cảm thấy thật sung sướng vì đã chứng kiến phép lạ đầu tiên thực hiện theo lời hứa của Đức Mẹ. Đó là cuộc khỏi bệnh lạ lùng của người chú Juan Bernardino. Chính với người chú này, ông Juan Bernardino, mà trong lần hiện ra thứ năm, cũng là lần sau cùng, Đức Mẹ đã tỏ lộ danh tánh ngài là: “Đức Bà Guadalupe”. Danh xưng “Guadalupe” trong tiếng thổ dân có nghĩa là “Người Nữ chiến thắng con rắn”.

Chiếc áo choàng với hình Đức Mẹ được rước từ nhà nguyện riêng của đức Giám mục ra nhà thờ chính tòa và được trưng bày cho các tín hữu đến kính viếng. Ngày 26-12-1531, chiếc áo choàng lạ lại được rước tới nhà nguyện nhỏ đầu tiên do chính các thổ dân xây cất dâng kính “Đức Bà Guadalupe” trên đồi Tepeyac. Trong vòng 17 năm trời, tức cho đến ngày nhắm mắt từ trần vào năm 1548, thổ dân Juan Diego đã sống cạnh đền thánh tí hon này, làm người canh giữ đền thánh. Nhưng nhất là, ông đã trở thành người đầy tớ đơn sơ khiêm hạ, trở thành vị chứng nhân và Tông đồ nhiệt thành của Đức Bà Guadalupe.

Trong chuyến viếng thăm mục vụ lần thứ 5 tại Mêhicô, Đức Thánh Cha Gioan Phaolo 2 đã nâng thổ dân Juan Diego lên hàng Hiển thánh vào ngày 31-7-2002.

Cuộc hiện ra của Đức Bà Guadalupe với thổ dân Juan Diego đã ghi dấu ấn sâu đậm nơi cuộc sống người dân, đặc biệt là các thổ dân Mêhicô. “Đức Bà Guadalupe” trở thành biểu tượng sức mạnh của kẻ bé nhỏ, yếu đuối và là niềm hy vọng của tất cả những ai đang lo âu sầu khổ.

Hình ảnh Đức Mẹ in trên áo choàng vẫn còn trông thấy rõ ràng mãi cho đến ngày nay, sau hơn 470 năm. Chiếc áo choàng hiện được tôn kính nơi đền thánh trên đồi Tepeyac. Đền thánh mang tên Đức Bà Guadalupe. Giờ đây, vương cung thánh đường Đức Mẹ Guadalupe là Trung tâm Thánh Mẫu lớn nhất thế giới. Mỗi năm có 20 triệu tín hữu đến hành hương.

Đức Mẹ Guadalupe được tuyên xưng bổn mạng nước Mêhicô vào năm 1737, bổn mạng toàn Mỹ châu vào năm 1910 và bổn mạng nước Phi Luật Tân vào năm 1935.

 

(CSD 1009, “Contesto Storia e Significato della Apparizione Guadalupe”, 13-7-2002).

Bức hình Ðức Mẹ Guadalupe, một thách đố đối với khoa học kỹ thuật hiện đại

Ảnh Đức Mẹ được in trong tấm áo choàng Tilna của Juan Diego cho thấy: Đức Mẹ mang vóc dáng một phụ nữ thổ dân. Đức Mẹ mặc áo dài màu nâu phớt hồng. Áo choàng xanh lá cây có viền vàng và những ngôi sao lóng lánh phủ từ trên đầu xuống tới chân. Hai tay Đức Mẹ chắp trước ngực, cho thấy cổ tay áo trong gần cố tay áo dài. Điểm đặc biệt là Đức Mẹ mang thắt lưng nhỏ màu đen hoặc nâu đậm, một tiêu biểu toàn vẹn trinh khiết của Đức Nữ Trinh và được cởi ra trao cho người chồng trong ngày cưới theo tục lệ Aztec và Đức Mẹ đang mang thai. Đức Mẹ đứng trên vành trăng lưỡi liềm, được một thiên thần, sắc diện thổ dân, mặc áo dài tay màu hồng, nâng đỡ. Phía sau Đức Mẹ là vầng hào quang hình bầu dục, có những tia sáng vàng tỏa ra chung quanh.

Ảnh Đức Mẹ trên áo choàng của Juan Diego ngày nay được bảo quản và trưng bày tại Thánh đường Đức Mẹ Guadalupe, xây trên đồi Tepeyac theo lời Đức Mẹ. Đức Thánh Cha Gioan Phaolô Đệ Nhị đã qua Mexicô tấn phong Juan Diego lên hàng Hiển thánh ngày 30 tháng 7 năm 2002.

VATICAN CITY (Zenit 13/08/2002)- Với những kỹ thuật khoa học hiện đại còn trưng bày ra nhiều sự kỳ diệu về bức hình Ðức Mẹ Guadalupe được in trên áo choàng của thánh Juan Diego vào ngày 12 tháng chạp năm 1531: sự cấu kết của bức hình đến nay vẫn làm cho nhiều nhà chuyên môn kinh ngạc.

Vào năm 1936, Friz Hahn, giáo sư ở Mexico, lấy hai sợi chỉ từ tấm áo gởi cho Tiến sĩ Richard Kuhn, khoa trưởng phân khoa Hóa học đại học Kaiser Wilhelm và là người được giải thưởng Nobel về Hóa học, sau khi nghiên cứu cùng với các giáo sư của phân khoa đã đi đến kết luận là màu sắc của các sợi chỉ không nằm trong danh sách những màu sắc mà họ đã nghiên cứu và hiểu biết. Năm 1951, họa sĩ Charles Salinas de Chavez quan sát bằng kính lúp một bức hình được chụp lại. Bất chợt ông tìm thấy trong mắt phải của bức hình có hình bán thân của một người đàn ông.

Ông liền tin cho bác sĩ Rafael Lavoignet Torija, một nhà giải phẫu, ông này đã quan sát, nghiên cứu bức hình trong hai năm liền từ tháng bảy 1956 đến tháng năm 1958. Ông đã viết một bản tường trình chính thức là đã tìm thấy trong mắt của bức hình Ðức Mẹ Guadalupe, hình ảnh của một người đàn ông có râu đứng cách xa khoảng 40 centimet đúng theo như định luật quang học hiện đại. Con mắt đã thâu hình ảnh với những nét cong phản chiếu trong con ngươi như trong mắt của một người thường đang sinh sống.

Hình ảnh trong mắt của bức hình cũng được bác sĩ Javier Torroella Bueno nghiên cứu kỷ lưỡng và cũng đi đến kết luận là chiếc áo choàng của thánh Juan Diego đã chớp lại hình của Ðức Mẹ theo như định luật quang học và chớp ảnh. Chiếc áo đã như tấm phim chớp lại hình ảnh Ðức Mẹ khi thánh Juan Diego đứng trước mặt Ðức Mẹ.

Một chuyên viên về thần kinh hệ, bác sĩ Jorge Alvarez Loyo, muốn dàn dựng lại khung cảnh, dùng môt người đóng vai trò thánh Juan Diego một người đóng vai Ðức Mẹ. Ông sắp đặt đúng hệt như trong bản nghiên cứu và xem chiếc áo như là tấm phim của máy hình để thử nghiệm công trình của mình và ông đã kết luận đây là một sự lạ huyền nhiệm.

Như cánh bướm có nhiều màu sắc rực rỡ. Những cuộc nghiên cứu tiếp theo sau này cho biết dưới những nét sơn tu sữa bức hình không có nét vẻ mà chỉ có những màu sắc được in vào như chớp ảnh. Với loại vải dùng làm áo choàng thời đó thường không thể lưu giữ lâu hơn 20 năm. Riêng chỉ việc bền bỉ lâu dài của chiếc áo với thời gian đối với người Mexico cũng là một phép lạ.

Màu sắc của chiếc áo làm cho các khoa học gia ngỡ ngàng. Năm 1789, bác sĩ Bartolache đã cho sao chép lại bức hình trên vào những áo choàng cùng một loai vải, dùng những màu sắc pha chế bằng khoáng chất, loài vật và thảo mộc. Tất cả các bản sao được thực hiện bởi những họa sĩ tài danh khác nhau, xong đem so sánh với màu sắc chiếc áo nguyên thủy. Những màu sắc trên chiếc áo nguyên thủy luôn bền vững in hình Ðức Mẹ Guadalupe, trong khung cảnh ở Tepeyac và đã được giữ lại không phai lạt, hư hỏng qua nhiều thế kỷ, bởi vậy khoa học kỹ thuật tiến bộ cũng không thể nào giải thích được. Năm 1975, bản tường trình của bác sĩ Eduardo Turati thêm vào những nhận xét là ở những nơi vải bị mòn và rách vì đã dùng lâu ngày, người ta cũng tìm thấy màu sắc đã được in vào rất rõ ràng dù đã sờn rách. Màu sắc đó không phải được vẽ lên mà được in chụp vào.

Cuối cùng năm 1979, giáo sư Philip Serna và Jody Brant Smith dùng quang tuyến X để thí nghiệm. Dưới những nét vẽ tô chồng thêm bên ngoài ở những thời kỳ khác nhau đã bị nức nẻ với thời gian: Những nét màu hồng trên áo, những vành trên giải thắt lưng và trên vòng cung mặt trăng cũng đã được tô thêm theo thời gian và những nét tô thêm đó đều bị nức nẻ. Tóm lại những nét tô thêm sau này rất dễ nhận thấy, nhưng dưới lớp tô chồng thêm, những nét tiên khởi vẫn rõ ràng không thể giải thích được.

Màu xanh trên khăn choàng của Ðức Mẹ trông như mới, mặc dù sức nóng của khí hậu nhiệt đới, màu hồng của chiếc áo phản chiếu ánh sáng tuyệt đẹp, trên nét mặt có những nét hòa hợp của người bản xứ và Tây phương với những nét đậm đà và trắng trẻo, sáng láng và tỏa ra màu rực rở như cánh bướm. Ðôi mắt đen nhánh và làn tóc của người Mẹ bé nhỏ (Morenita) cũng đầy những huyền nhiệm.

Bức hình tự chính mình cũng có khả năng tự vệ chống lại những phá hoại vô ý, vụng về cũng như có ác ý. Ví dụ điển hình là khi lau chùi khung kính bao che bức hình họ đã làm đổ chất acít nitric ở góc trái áo choàng đến nay vẫn còn nhìn thấy được, nhưng chiếc áo không hề bị hư hại bởi chất acít mà dấu acít cứ mờ dần với thời gian.

Sáng ngày 14 tháng 11 năm 1921 vào lúc 10 giờ 30, Luciano Perez, một người thợ, mang đến một bó hoa đặt dưới bàn thờ trong thánh đường trước tượng Ðức Mẹ. Anh ta vừa bước ra khỏi thánh đường thì quả bom dấu trong bó hoa phát nổ. Sức nổ làm sập bàn thờ, các chân đèn, các bình hoa và làm vở các cửa kính các dãy nhà lân cận, nhưng vòm kính bao che tượng Ðức Mẹ vẫn nguyên vẹn. Ðức Mẹ vẫn ở đó như lời Ðức Mẹ hứa qua bao thế hệ. Người Mẹ bé nhỏ của người Mexico, đầy lòng thương xót, vẫn mãi bày tỏ lòng từ bi vô biên, và trở nên Ðấng Phù Trì che chở toàn lục địa Mỹ châu. 

Lời bàn

Việc Ðức Maria hiện ra với Juan Diego dưới hình thức một người đồng hương của ông nhắc nhở cho chúng ta thấy, Ðức Maria và Thiên Chúa, là Ðấng đã sai Ngài đến, chấp nhận mọi dân tộc. Trong hoàn cảnh thời bấy giờ, khi người Tây Ban Nha đối xử tệ hại và dã man với người thổ dân, việc hiện ra là lời khiển trách người Tây Ban Nha cũng như một biến cố trọng đại đối với người thổ dân Mỹ châu. Trước khi có biến cố này, việc trở lại Kitô giáo chỉ thưa thớt, nhưng sau đó họ trở lại cả đoàn. Theo một sử gia đương thời, có đến chín triệu người thổ dân trở lại đạo Công giáo trong một thời gian rất ngắn. Ngày nay, chúng ta thường nghe là Thiên Chúa ưu đãi người nghèo, và Ðức Mẹ Guadalupe minh chứng rằng tình yêu Thiên Chúa dành cho người nghèo, và chính Mẹ đồng hóa với người nghèo là một chân lý đã có tự ngàn xưa, được phát xuất từ Phúc Âm. 

Lời trích

Ðức Maria nói với Juan Diego: “Hỡi con rất yêu dấu của Mẹ, ta là Trinh nữ Maria, là Mẹ của Thiên Chúa thật, Người là Tác giả của Sự Sống, là Tạo Hóa của muôn loài và là Chúa của Thiên Ðàng cũng như Trái Ðất… và điều ta mong muốn là một nhà thờ sẽ được xây cất ở đây cho ta, là nơi ta sẽ chứng tỏ lòng khoan dung và nhân hậu của ta đối với người thổ dân, và tất cả những ai yêu mến và tìm đến ta, như một người Mẹ đầy lòng thương xót của con và của mọi người dân của con…” (trích từ niên sử cổ). 

Từ khoá:

Bài viết liên quan Lễ về Đức Mẹ