NGÀY 17 THÁNG 2: BẢY THÁNH LẬP DÒNG TÔI TỚ ĐỨC MẸ

17-2: BẢY THÁNH LẬP DÒNG TÔI TỚ ĐỨC MẸ

(Thế kỷ 13)

Lm. Đaminh Phạm Xuân Uyển SDB

Có thể nào bạn tưởng tượng được có bảy người nổi tiếng của thành phố Saigon hoặc Hoa Thịnh Ðốn cùng tụ nhau lại, từ giã gia đình sự nghiệp và sống cô độc trong một cuộc đời tận hiến cho Thiên Chúa không? Ðiều đó đã xảy ra trong thế kỷ XIII, ở thành phố Firenza phồn thịnh và văn vật. Lúc ấy, thành phố này tan nát vì tranh chấp chính trị cũng như vì lạc giáo Cathari (trong những điều lầm lạc, họ cho rằng ma quỷ là chúa đối nghịch và Ðức Giêsu chỉ là một thiên thần). Ðời sống luân lý thời ấy thật thấp và tôn giáo dường như không có ý nghĩa gì.

Năm 1240, bảy người quý phái của Firenza cùng quyết định ra khỏi thành phố đến một nơi cô quạnh để cầu nguyện và phục vụ Thiên Chúa. Dưới sự soi sáng của Đức Mẹ, họ đã lập dòng các “Tôi Tớ Của Đức Mẹ”.

BẢY THÁNH LẬP DÒNG TÔI TỚ ĐỨC MẸ LÀ AI ?

Họ là các cha Morandi, sinh năm 1198 ở Firenza,  cha Untêmati chào đời năm 1206,  cha Antélara ,  cha Amideo, sinh năm 1024,  cha Sottinêo và cha Ugucxio hai người bạn thân thiết từ hồi thơ ấu, là thầy Alêxu Phacônêri sinh năm 1200 đã sống tới 110 tuổi. Tất cả bảy vị thánh này đều là những thương gia nổi tiếng xứ Firenza thuộc dòng tộc Toscana, sống vào thế kỷ XIII. Bảy thánh lập dòng Tôi Tớ Đức Mẹ đã được ơn Chúa soi sáng, các ngài cùng có một chí hướng dâng trọn cuộc đời cho Chúa Giêsu. Do đó, các ngài đã bán hết của cải mà các ngài đã tạo dựng được, đem phân phát cho những người nghèo, như Chúa Giê-su nói với người thanh niên giàu có: “Ngươi chỉ còn thiếu một điều, hãy về bán hết của cải, chia cho người nghèo và hãy đi theo Ta “. Người thanh niên giàu có đã không làm được điều đó, vì anh có quá nhiều tiền của và chưa thể rũ sạch bụi trần để dấn thân theo Chúa. Bảy thánh lập dòng đã làm được điều mà nhiều người không thể làm được. Chính vì thế, sau khi bán hết của cải, công việc đầu tiên của họ là việc cấp dưỡng cho thân nhân (vì hai người vẫn còn lập gia đình và hai người nữa goá vợ) và phân phát cho những người nghèo hèn túng khổ và rút vào núi Senario, gần Firenza. Nơi đó “họ hoàn toàn tận hiến để phục vụ Thiên Chúa và Đức Trinh Nữ Maria cách trung thành hơn”. Bản văn kể tiếp: “Để theo gương anh em, họ đón nhận thêm vài người… Tất cả tạo thành cộng đoàn Tôi Tớ Đức Mẹ, dựa trên sự khiêm nhường, sống chung theo quyết định của anh em và tuân giữ luật khó nghèo.”

Người ta biết rằng những kẻ nhiệt thành Đức Trinh Nữ Maria đã có thêm một số nhóm giáo dân được gọi là “Những người phục vụ Đức Bà”. Kết hợp với nhau nhờ lý tưởng Phúc Âm và việc phục vụ người nghèo cũng như bệnh nhân, họ rút vào vùng cô tịnh Cafaggio, gần Florence. Trên núi Senario, họ xây một nhà nguyện dâng kính Đức Trinh Nữ Maria.

Cộng đoàn huynh đệ này, người Florence gọi là “Những Kẻ phục vụ – Servites”, dần dần nảy sinh thành một Dòng tôn giáo, dựa theo luật thánh Augustinô, thích ứng với các sống hiện tại của họ. Dòng Tôi Tớ Đức Bà được Hội Thánh công nhận vào năm 1304 và cả bảy bị thành lập được phong thánh vào năm 1888 do Đức Giáo Hoàng Léô XIII. Dòng đã dần dần thiết lập rộng ra tại các nước Pháp và Đức.

Mặc dầu dòng gặp trăm bề khó khăn lúc ban đầu, nhưng dòng đã thực sự phát triển mạnh mẽ.

Ngày nay Dòng Tôi Tớ Đức Bà có mặt trên Mỹ châu, Nam Phi, Australia và vùng Ấn Độ. Sống thành những cộng đoàn nhỏ, các tu sĩ này đáp ứng các đòi hỏi hiện tại: Giáo xứ, dạy dỗ, tuyên úy…

  1. Thông điệp và tính thời sự

Cuộc sống của bảy vị lập dòng Tôi Tớ Đức Bà, ngoài những điểm khác, đặc biệt là tình yêu trìu mến với Đức Trinh Nữ Maria, và qua Mẹ, là Đức Giêsu. Theo linh đạo của dòng, tình yêu phải được sống trong tiếng thưa Vâng của Đức Maria, theo gương Mẹ đã trao ban suốt cuộc đời, đặc biệt dưới chân Thánh Giá.

Đời sống cộng đoàn được các thánh lập Dòng dựa trên sự khiêm tốn, hoà thuận, nghèo khó, luôn thực tập tình yêu đối với Thiên Chúa trên hết mọi sự, đồng thời phục vụ các Kitô hữu. Tình yêu đã nối kết họ giữa nhau và với Thiên Chúa, thúc đẩy họ đến với các thành thị loài người, thường trong thời gian huynh đệ tương tàn (thời của họ). Các tu sĩ dòng Tôi Tớ Đức Bà trở thành những người đi kiến tạo hoà bình và phục vụ kẻ khốn khổ.

Ơn gọi của bảy vị thánh lập Dòng để sống một cuộc đời anh hùng thánh thiện, đã thúc đẩy họ từ bỏ tất cả. “Và khi họ tìm được viên ngọc quí, không những họ chia sẻ tài sản cho người nghèo, mà còn tận hiến cách vui vẻ cho Thiên Chúa và cho Đức Trinh Nữ Maria để phục vụ thật trung thành”. Phúc Âm Thánh lễ gợi lên dụ ngôn người buôn ngọc quí (Mt13,44-46), trong khi bài đọc một nhắc đến đời sống cộng đoàn của bảy vị. Họ sống trên núi Senario cuộc sống cộng đoàn và cầu nguyện của Tông đồ xưa ở Giêrusalem, một lòng với Đức Trinh Nữ Maria, Mẹ Đức Giêsu (Cv 1,12-14).

Lạy Thiên Chúa từ bi, Chúa đã ban cho bảy vị thánh lập dòng Tôi Tớ Đức Mẹ lòng yêu mến nồng nàn, khiến các ngài sùng kính Đức Mẹ và nhiệt thành củng cố đức tin của dân Chúa. Xin cũng ban cho chúng con một lòng yêu mến nồng nàn như vậy (Lời nguyện Nhập lễ, lễ bảy thánh lập dòng tôi tớ Đức Mẹ).

Từ khoá:

Bài viết liên quan Lễ về Chư Thánh