NGÀY 2 THÁNG 4: THÁNH PHANXICÔ PAOLA

2-4: THÁNH PHANXICÔ  PAOLA

(1416-1507)

Lm. Đaminh Phạm Xuân Uyển SDB

Thánh Phanxicô Paola là một người chân thành yêu quý sự chiêm niệm cô độc và ao ước duy nhất của ngài là trở nên “người thấp hèn nhất trong nhà Chúa.” Tuy nhiên, khi Giáo hội kêu gọi ngài làm việc phục vụ xã hội, ngài đã trở nên một nhà hoạt động phi thường và có ảnh hưởng đến đường hướng của nhiều quốc gia.

Sau khi tháp tùng cha mẹ trong chuyến hành hương đến Rôma và Assisi, Phanxicô bắt đầu cuộc sống ẩn tu và chiêm niệm trong một cái hang hẻo lánh ở bờ biển Paola phía nam nước Ý. Trước khi ngài 20 tuổi, đã có một môn đệ đầu tiên muốn theo lối sống của ngài. Mười bảy năm sau, khi số môn sinh ngày càng gia tăng, Phanxicô đặt ra một quy luật cho cộng đoàn khắc khổ của ngài và xin Giáo hội chuẩn nhận. Đó là việc sáng lập nên dòng các Ẩn Tu của thánh Phanxicô Assisi, được Toà Thánh chấp thuận năm 1474. 

Vào năm 1492, Phanxicô đổi tên cộng đoàn thành “các người anh em hèn mọn nhất” vì ngài muốn họ trở nên những người bé mọn nhất trong nhà Chúa. Sự khiêm tốn là tiêu chuẩn của các tu sĩ này cũng như cuộc đời của Phanxicô. Ngoài các lời khấn khó nghèo, khiết tịnh và vâng lời, Phanxicô còn thêm một bó buộc thứ tư là luôn luôn ăn chay. Ngài tin rằng sự hãm mình quyết liệt rất cần thiết để phát triển tâm linh.

Ðó là ý muốn của Phanxicô khi trở nên một vị ẩn tu chiêm niệm, nhưng ngài vẫn tin rằng Thiên Chúa đã gọi ngài trong đời sống tông đồ. Ngài bắt đầu dùng các ơn sủng được Chúa ban, tỉ như ơn làm phép lạ và nói tiên tri, để giúp đỡ dân Chúa. Là một người bảo vệ người nghèo và người bị áp bức, Phanxicô chọc giận vua Ferdinand của Naples vì ngài khiển trách cả hoàng gia.

Theo lời yêu cầu của Ðức Giáo Hoàng Sixtus IV, Phanxicô đến Pháp để giúp vua Louis XI dọn mình chết lành. Trong thời gian giúp đỡ nhà vua, Phanxicô đã có cơ hội ảnh hưởng đến chiều hướng chính trị của các quốc gia. Ngài giúp vãn hồi nền hoà bình giữa Pháp và Anh qua sự khuyến khích cuộc hôn nhân giữa hai hoàng tộc, và giữa Pháp và Tây Ban Nha bằng cách thúc giục vua Louis XI trả lại một số đất chiếm đóng.

Phanxicô đã sống một cuộc đời lâu dài để ca ngợi và mến yêu Thiên Chúa. Ngài từ trần khi chín mươi mốt tuổi, vào ngày Thứ Sáu Tuần Thánh năm 1507.

Lời bàn

  1. Cuộc đời của thánh Phanxicô ở Paola là câu trả lời rõ ràng cho thế giới quá sôi động. Ngài là một người chiêm niệm được kêu gọi để hoạt động xã hội và chắc rằng ngài phải cảm thấy sự căng thẳng giữa đời sống cầu nguyện và việc phục vụ xã hội. Tuy nhiên, sự căng thẳng này không làm mất đi hiệu quả của đời sống thánh nhân, vì ngài biết đưa kết quả của sự chiêm niệm vào trong hoạt động xã hội. Ngài đáp ứng lời mời gọi của Giáo hội một cách sẵn sàng và tốt đẹp là nhờ có nền tảng vững chắc của sự cầu nguyện và hãm mình. Khi ngài đi ra ngoài tu viện để lao mình vào thế giới, thì không phải ngài hoạt động nhưng chính Ðức Kitô hoạt động trong ngài – là “một con người hèn mọn nhất trong nhà Thiên Chúa.”
  2. Một nhân đức khác mà thánh ẩn tu không ngừng rao giảng, đó là đức bác ái. Phương châm của ngài và các môn đệ thật đơn giản: “Caritas”, nghĩa là bác ái, yêu thương. Mặc dù luật Dòng rất nghiêm nhặt, (qui định sống tinh thần “mùa chay trường kỳ” suốt trong năm), thánh Francois vẫn nhấn mạnh việc thực thi đức bác ái: “Vì thế, anh em hãy chú tâm suy gẫm cuộc Thương khó của Chúa chúng ta là Đức Giêsu Kitô. Do lòng yêu thương nồng nàn, Người đã từ trời xuống để cứu chuộc chúng ta… Người đã nêu gương sáng chói về Đức Nhẫn nhục và lòng yêu thương để ta noi theo… anh em hãy từ bỏ mọi thái độ giận ghét và thù địch. Hãy để ý tránh những lời cứng cỏi… anh em hãy yêu mến sự bình an. Đó là kho tàng quí giá nhất, đáng ước ao hơn cả”. Người cổ vũ môn sinh của mình như thế qua một lá thư viết tại Tours năm 1486.

 

Từ khoá:

Bài viết liên quan Lễ về Chư Thánh