NGÀY 20 THÁNG 1: THÁNH FABIANO, GIÁO HOÀNG TỬ ĐẠO

20 -1: THÁNH FABIANÔ, Giáo Hoàng, TỬ ĐẠO (+ 250), Lễ Nhớ

Lm. Đaminh Phạm Xuân Uyển SDB

Ghi nhận lịch sử – Phụng vụ

Canh tân Phụng vụ vào năm 1969 tách ngày lễ thánh Fabianô ra khỏi thánh Sêbastianô. Từ năm 354, cả hai vị thánh được mừng chung với nhau, có hai cuộc họp khác nhau bên cạnh mộ của các vị.

Thánh Fabianô được bầu lên ngôi Giáo Hoàng vào năm 236 khi còn là một giáo dân, tiếp ngôi thánh Anterô. Theo truyền thuyết do thánh Eusêbiô ghi lại, một chim bồ câu đã đến đậu trên đầu ngài, để chỉ người đáng chọn.

Mười bốn năm trên ngôi Giáo Hoàng, Fabianô tổ chức Giáo hội Rôma, phân địa phận ra làm 7 vùng. Ngài đánh giá cao việc tôn kính các thánh tử đạo và giao nhiệm vụ ghi lại sách Hạnh Tử Đạo (Martyrologium) cho các phụ phó tế. Ngài cho sửa sang các nghĩa trang, nhất là nghĩa trang thánh Callistô, nơi ngài chôn cất thánh Pontianô. Theo thánh Grêgoriô thành Tours, ngài đã gởi sang xứ Gaulle  [tức Nước Pháp] 7 vị Giám mục, trong đó có Saturnin thuộc  tỉnh Toulouse, Théophile d’Arles, Gatien de Tours và Denis de Paris. Cuối cùng, ngài can thiệp vào Giáo hội Phi châu để nâng đỡ ông Origênê.

Dưới thời bách hại của hoàng đế Đêcê, Fabianô là một trong những người được tử đạo (20.01.250). Ngài được chôn cất trong mộ địa Giáo Hoàng, nơi hầm mộ thánh Callixtô mà chính ngài đã cho sửa sang lại; trên mộ của ngài có ghi dòng chữ tiếng Hy Lạp: Fabianos Episcopos Martyr [Giám mục Tử đạo Fabianô]. Một phần di tích của ngài được chuyển đến đại Thánh đường thánh Sêbastianô.

Thông điệp và tính thời sự

Khi nghe tin Đức Giáo Hoàng Fabianô qua đời, thánh Cyprianô đã gởi cho giáo đoàn Rôma một lá thư: “Tôi đã được nghe về cái chết huy hoàng của người và tôi rất vui mừng vì sự cai quản tốt đẹp của người đã xứng đáng được vòng triều thiên như thế” (Phụng vụ giờ Kinh).

Cái chết vinh quang của thánh Fabianô là “một mẫu gương đức tin và sự can đảm”“cần thiết một Giám mục liên đới trong đức tin với anh em của mình”. Thánh Cyprianô viết: “một số vì sợ, đã sa ngã… họ đã tách ra khỏi chúng ta!”

Giáo hội Rôma đã viết cho các Kitô hữu Cartaginê trong thời bách hại của hoàng đế Đêciô “Giáo hội vững vàng trong đức tin”. Cũng thế, bài đọc một của Thánh lễ khuyến khích chúng ta đừng trở lui khi bị thử thách. “Vì vậy, những ai chịu khổ theo ý của Thiên Chúa, hãy phó mạng sống mình cho Đấng Tạo Hóa trung thành” (1 Pr 4,14-19).

Nếu thầy trung tín, đệ tử sẽ trung tín: Bây giờ tôi nói: “Này con đây, con đến…” Con sẽ không che giấu sự tín trung và ơn cứu độ của Chúa ; con sẽ cao rao tình yêu và chân lý của Chúa giữa đại hội” (Thánh vịnh 39).

Từ khoá:

Bài viết liên quan Lễ về Chư Thánh