NGÀY 25 THÁNG 12: LỄ GIÁNG SINH

25-12: NGÀY SINH NHẬT CHÚA GIÊSU

BÔNG HOA HÉ NỞ

Lm. Đaminh Phạm Xuân Uyển SDB

Phúc Âm thánh Luca đề cập đến đoạn Kinh Thánh tuyệt vời về cuộc truyền tin, đó là mẫu gương sáng ngời về Đức Maria người nữ của niềm tin.

Lời thiên sứ kính chào Mẹ đã trở thành lời kinh “Ave Maria” được dùng trong toàn thể Giáo hội: “Kính Mừng Maria đầy ơn phúc, Đức Chúa Trời ở cùng Bà.” Các nghệ sĩ, họa sĩ và các nhà nghệ thuật trong mọi thời đại đã cố gắng miêu tả Đức Maria trong trạng thái cầu nguyện, chính trong giây phút này đã làm thay đổi toàn thể lịch sử nhân loại. Mầu nhiệm Thiên Chúa Nhập Thể cho chúng ta cái nhìn trong bốn khía cạnh của mầu nhiệm.

Mầu nhiệm thứ nhất Thiên Chúa mong mỏi tha thiết để thông đạt chính mình cho thụ tạo của Người là chúng ta qua Người Con yêu dấu là Đức Kitô. Phúc Âm thánh Gioan đã diễn tả tóm tắt lòng nhân hậu yêu thương nhân loại trong đoạn Kinh Thánh như sau: “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết nhưng được sống muôn đời.”

Mầu nhiệm thứ hai là tình yêu vĩnh cửu vô biên Chúa Kitô không chỉ dâng lên Thiên Chúa Cha mà thôi mà còn cho mỗi cá nhân chúng ta. Tình yêu đó được thể hiện trong cuộc tự hiến của Ngài. Thánh Phaolô nói: “Ngài đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân phận nô lệ, trở nên giống phàm nhân.” (P1 2,7). Chính Chúa Kitô cũng xác quyết với ta rằng: “Không có tình yêu nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình.” (Ga 15,13) Vì thế, tình yêu đã thúc bách Ngài mau mắn thưa với Cha: “… Này con đây, con xin đến để thi hành Thánh ý Cha.” (Dt 10,7) Chúa Kitô còn quả quyết với những người theo Ngài: “Lương thực của Thầy là thi hành ý muốn của Đấng đã sai Thầy, và hoàn tất công trình của Người.” (Ga 4,34).

Mầu nhiệm thứ ba bao quanh biến cố Truyền tin. Thánh Phaolô viết: “Khi thời gian tới hồi viên mãn, Thiên Chúa đã sai Con mình tới, sinh làm con một người Nữ.” (Gl 4,4). Người Nữ này có một chỗ thật “đặc biệt” trong chương trình của Thiên Chúa. “Chúa Thánh Thần sẽ xuống trên bà và quyền năng của Đấng Tối Cao sẽ bao phủ bà.” (Lk 1.35) Maria đã cưu mang hòm bia giao ước trong dạ Mẹ. Mẹ chỉ đặt một câu hỏi duy nhất với Thiên sứ: “Làm sao có thể xảy ra được?” (Lk 1, 34) hay “làm sao hòm bia giao ước của Thiên Chúa đến với tôi được?” (II Sam 6,9) hoặc làm sao tôi có thể thực hiện công trình vĩ đại siêu phàm đó được? Câu hỏi không phải của sự nghi ngờ tránh né, nhưng là làm sáng tỏ. Qua sự vâng phục khiên nhường của Mẹ: “Này tôi là nữ tì của Chúa, tôi xin vâng như lời Ngài truyền.” (Lk 1,38) và “lời Chúa đã được thực hiện” (Lk 1,45). Sau này trong đời công khai Chúa Kitô khen tặng Mẹ “Mẹ Ta và anh em Ta là những người nghe lời Chúa và đem ra thi hành” (Lk 8,21). Maria trở nên hiện thân đích thực lời hứa của Thiên Chúa, Mẹ thụ thai cùng cưu mang lời hứa và lời hứa ấy sẽ được gọi là “Con Đấng Tối Cao” (Lk 1,35). Maria đã nên gương sáng cho các tín hữu trong lòng tin và sự phó thác tuyệt đối vào Thiên Chúa, mặc dù khó khăn và đắt giá trong một tương lai xa xăm mịt mờ. Niềm tin của Mẹ không mù quáng nhưng rất am tường Thánh ý Chúa “Con thích làm theo Thánh ý và ấp ủ luật Chúa trong lòng.” (Tv 40,9)

Mầu nhiệm thứ bốn bao quanh đời sống chúng ta. Trong cương vị của người môn đệ, Chúa Kitô sửa soạn cho chúng ta vào mầu nhiệm này: “Ai muốn theo Ta phải từ bỏ mình hằng ngày mà theo. Ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất, còn ai liều mất mạng sống mình vì Ta, thì sẽ cứu được mạng sống ấy.” (Lk 9,23-24) Chúa kêu gọi chúng ta phải từ bỏ và chết cho mình cách liên tục như: Lòng yêu mình, ích kỷ, tham danh vọng… phải bỏ hết vì lòng yêu mến Cha trên Trời mà thánh Phaolô gọi là sự điên rồ của Thập giá.

Giống như Me, đời sống người Kitô hữu phải luôn luôn là hành động đức tin trong mọi giây phút. Nhiều nghịch cảnh trong cuộc đời xảy đến chúng ta không hiểu, như phải đối diện với những nỗi hoang mang sợ hãi như: Hoàn cảnh bấp bênh không có tương lai, nỗi kinh hoàng nếu chiến tranh nguyên tử xảy đến, sợ đói kém hạn hán đưa tới, sự đối xử bất công trong xã hội… thế giới thách thức chúng ta. Như Maria, chúng ta phải tin và phó thác vào tình yêu tuyệt đối Cha trên trời. Mẹ đã dâng lên Chúa lời Xin Vâng vô điều kiện, chính lời thưa này dẫn Mẹ tới sự thô sơ nghèo nàn của hang Bêlem, sự cô đơn lưu đầy sang Ai Cập, cái kiếp nghèo cùng khốn tại Nagiarét và một nỗi đau khổ tột độ trên đồi thánh Cavariô. Lòng tin tưởng và phó thác của Mẹ đã không suy giảm vì Mẹ yêu Chúa nhiều. Đừng sợ, Mẹ sẽ dẫn đưa chúng ta đến niềm hy vọng ngày mai, niềm hy vọng ấy không làm chúng ta thất vọng. Hãy dâng cho Chúa tất cả con người chúng ta. Chắc chắn rằng niềm tin và sự phó thác của Mẹ sẽ kiên vững lòng tin của ta. Mẹ là Mẹ chúng ta, Mẹ “sẽ không từ chối những ai chạy đến Mẹ xin bàu chữa cứu giúp.”

Đây là thông điệp Mẹ nhắc cho mỗi người tín hữu: “HÃY LÀM TẤT CẢ NHỮNG GÌ NGÀI BẢO.”

Sr Marciana Chuẩn, CMR (Theo NS Trái Tim Đức Mẹ) Ðã đến lúc Con Thiên Chúa làm người vì yêu thương chúng ta. Mẹ Người là Ðức Maria và thánh Giuse phải rời bỏ căn nhà yêu dấu ở Nagiarét để đến Bêlem. Lý do là vì hoàng đế Rôma muốn kiểm tra dân số. Vì Ðức Maria và thánh Giuse thuộc về dòng họ vua Ðavít nên các ngài phải về Bêlem. Hoàng đế ra lệnh, nhưng lệnh ấy lại hoàn thành hoạch định của Thiên Chúa. Kinh Thánh nói rằng Ðấng Cứu Thế sẽ sinh ra ở Bêlem. 

Ðó là một hành trình khó khăn cho Ðức Maria vì núi đồi hiểm trở. Nhưng ngài cảm thấy bình an vì biết rằng đang thi hành ý Chúa. Ngài vui mừng khi nghĩ đến người con sắp chào đời. Khi các ngài đến Bêlem, họ không tìm ra được chỗ trọ. Sau cùng, họ tìm thấy nơi trú ngụ trong một cái hang. Ở đó, trong một cái chuồng thô sơ và Con Thiên Chúa đã Giáng Sinh. Ðức Maria bọc Hài Nhi trong tấm vải và đặt nằm trong máng cỏ. Chúa chúng ta đã chọn sinh ra trong cảnh nghèo hèn để chúng ta đừng ao ước sự giàu sang và tiện nghi. Chính đêm Hài Nhi Giêsu giáng trần, Thiên Chúa đã sai các thiên thần loan báo tin vui. Các thiên sứ không được sai đến với vua chúa. Họ cũng không được sai đến với các học giả hay các thầy thượng tế. Họ được sai đến với các mục đồng nghèo hèn, đang chăm sóc súc vật ở mé đồi gần Bêlem. Sau khi được các thiên thần báo tin, các mục đồng đã vội vã đến thờ lạy Ðấng Cứu Tinh của nhân loại. Sau đó họ ra về trong niềm tạ ơn và chúc tụng Thiên Chúa. 

Các ngôn sứ và các tổ phụ của Cựu ước được an ủi khi biết rằng sẽ có ngày Ðấng Cứu Thế đến với nhân loại. Giờ đây, Người đã sinh ra giữa chúng ta. Ðức Kitô đã đến vì tất cả mọi người chúng ta. Kinh Thánh viết: “Thiên Chúa đã quá yêu thương thế gian đến nỗi Người đã ban Con một của Người.” 

Chúng ta có nên chọn vị thánh nào đó cho chúng ta trong ngày Chúa Giáng Sinh chăng? Hẳn là không cần thiết, vì chính Chúa Hài Nhi sinh ra đã làm cho lòng chúng ta chan chứa niềm vui rồi.

Tuy nhiên chúng ta cũng có sự hiện diện trìu mến của Đức Mẹ và Thánh Giuse ở bên Ngài, và ở cùng chúng ta, các thiên thần, và các mục đồng…

Vâng, chúng ta cũng có thể chọn các mục đồng là những vị thánh đại diện cho chúng ta ở bên Chúa Hài Nhi…

Họ là những chú mục đồng vô danh tiểu tốt, được gọi tới với Hài Nhi hạ sinh bởi đông đảo các thiên thần xuất hiện trên không trung; và các thiên thần hứa hẹn với họ rằng “Hòa Bình dưới thế cho những người Chúa thương!”. Các mục đồng đêm nay đi tìm một cái gì đó không thể tin nổi, và cũng không thể tưởng tượng ra nổi… nhưng sức thôi thúc của nó mạnh đủ để khiến họ bỏ lại đàn chiên ngoài cánh đồng, để ra đi, tìm kiếm một huyền nhiệm: Chúa Hài Nhi nằm trong máng cỏ!

Trong ngày của Chúa Giáng Sinh, chúng ta hãy để cho những người bé mọn, thấp hèn nhất này nên như khuôn mẫu cho chúng ta, để theo họ, chúng ta cũng lên đường đi tìm kiếm Chúa Hài Nhi, ngay nơi cõi lòng chúng ta. Giữa những hoài nghi và sự kinh ngạc, giữa mầu nhiệm và niềm tin, chúng ta hãy như Đức Mẹ và các thánh mục đồng, ghi nhớ sâu trong đáy lòng chúng ta kho tàng vô giá mà chúng ta khám phá ra trong lễ Đêm Giáng Sinh.

Giáng Sinh là thời điểm giúp chúng ta ý thức hơn bao giờ hết là Thiên Chúa yêu thương chúng ta. 

Từ khoá:

Bài viết liên quan Lễ về Thiên Chúa