NGÀY 5 THÁNG 6: THÁNH BÔNIFACIÔ

5-6: THÁNH BÔNIFACIÔ

Quan thầy của nước Đức (672-754)

Lm. Đaminh Phạm Xuân Uyển SDB

 Thánh Bônifaciô, vị Tông đồ của người Ðức, là một đan sĩ người Anh thuộc dòng Biển Ðức, đã hy sinh vinh dự khi được chọn làm đan viện trưởng để tận hiến cuộc đời trong việc hoán cải các sắc tộc ở Ðức. Ngài có hai đặc tính nổi bật: Kitô giáo chính truyền và trung thành với Đức Giáo Hoàng ở Rôma.

Thánh Bônifaciô, tên thật là Wilfrith, sinh ở Anh quốc. Ngay khi còn nhỏ, hình ảnh cao quý của các đan sĩ truyền giáo đã in sâu trong tâm khảm của ngài, do đó, khi bảy tuổi ngài đã nài nỉ xin theo học trường dòng, dù rằng cha ngài mong muốn cho con một sự nghiệp ở ngoài đời.

Lớn lên, ngài làm giám đốc một trường học ở Nursling, Winchester, tại đây ngài là người đầu tiên viết về văn phạm Latinh bằng tiếng Anh, cũng như sáng tác nhiều bài diễn giảng được nhiều người sao chép và phổ biến.

Năm ba mươi tuổi, ngài được thụ phong Linh mục và theo chân vị truyền giáo nổi tiếng là Willibord đi rao giảng ở Friesland (thuộc Hòa Lan bây giờ), nhưng vị vua tại đây là Radbod đã tuyên chiến với các người Kitô hữu, phá hủy các nhà thờ và các đan viện, đem Willibord đi đày, khiến mọi người còn lại phải trốn lánh. Winfrith (tức Bônifaciô) cố gắng thuyết phục Radbod để cha cùng các bạn hữu được giảng đạo, nhưng bất thành. Ngài đành phải trở về Anh quốc trong thất bại.

Tại Anh quốc, sau cái chết của đan viện trưởng đan viện Nursling, các đan sĩ tìm cách giữ chân ngài bằng cách bầu ngài làm đan viện trưởng, nhưng ngài đã từ chối để tận hiến cho công cuộc truyền giáo.

Quả thực với sự thất bại của cuộc lên đường truyền giáo đầu tiên, người ta dễ dàng từ bỏ đi truyền giáo, và trở về với công việc mình đã thành công là tổ chức và huấn luyện. Nhưng lần này Bonifaciô đã quyết lên kế hoạch cho một cuộc truyền giáo mới. Ngài vẫn giữ nguyên nhiệt tình lúc ban đầu, nhưng hướng nhiệt tình này vào trong công việc tổ chức và chuẩn bị cho chuyến hành trình. Ngài ước muốn đi tới những vùng đất ngoại đạo, nhưng trước tiên ngài phải đi Rôma. Trước kia khi tới Fiesland (Hòa Lan), ngài không có một quyền bính nào ở phía sau để hỗ trợ. Chẳng có ai sai ngài đi, cũng không có ai sẽ nâng đỡ ngài khi cần. Còn bây giờ ngài tới với Đức Thánh Cha trước hết, để xin Đức Thánh Cha trao ban cho ngài một sứ mạng chính thức và sự hỗ trợ của Hội Thánh. Đức Thánh Cha Grêgôriô lấy làm thích thú chương trình truyền giáo này, nhưng còn chưa an tâm. Ngài nói chuyện với Bônifaciô cả mùa Đông, và sau cùng quyết định sai Bônifaciô đi truyền giáo cho người Ðức ở Thuringia.

Ngày 15-5-1719, Đức Thánh Cha ủy thác sứ mạng truyền giáo này cho Bônifaciô. Tên ngài xưa kia là Winfrith, thì giờ đây được Đức Thánh Cha gọi là Bônifaciô. Sở dĩ Đức Thánh Cha ban cho ngài tên này, vì hôm trước đó là lễ của một vi thánh Tử đạo có tên là Bônifaciô.

Các người truyền giáo đã tới Thuringia trước đó, nhưng Hội Thánh ở đây đang xuống dốc, bị cô lập và theo tà thuyết cũng như tin dị đoan. Thấy rằng mình không có được sự trợ giúp từ các đan sĩ địa phương, và hơn nữa với kinh nghiệm truyền giáo tại Hòa Lan xưa, ngài ý thức rõ rằng mình không thể làm hết mọi chuyện được. Thế là ngài lo tìm cách kêu cầu sự trợ giúp từ những nơi khác. May mắn thay tại Hòa Lan, vua Radbod đã chết, vị sư phụ truyền giáo Willibord của ngài đã trở lại đó. Nên ngài lập tức đến Fiesland (Hòa Lan), là nơi xưa kia ngài đã từng nếm mùi thất bại. Cuộc trở lại này rất có thể vì lý do ngài muốn tiếp tục thu lượm thêm kinh nghiệm truyền giáo từ bậc đàn anh của ngài là Willibord.

Sau ba năm ở với Willibord, Bônifaciô cho cũng nhiều mà nhận được cũng nhiều. Thấy lòng nhiệt thành của ngài, Willibord ở tuổi lục tuần, đã muốn Bonifaciô kế vị ông. Nhưng Bonifaciô cảm thấy tiếng gọi mãnh liệt của công cuộc truyền giáo tại Đức quốc mà ngài đã phải tạm bỏ lại. Ngài quyết định lên đường đến Hesse, thuộc nước Đức.

Ở Hesse, dân chúng còn rất dị đoan, tin vào thần thánh, không sao dứt ra được khỏi các niềm tin cũ. Vậy nên ngài quyết định tỏ ra uy lực của Kitô giáo. Trước sự hiện diện của đám đông người ngoại giáo rất tin dị đoan, ngài đã chặt cây Sồi thần linh ở Geismar to lớn và già nua, được dân ngoại dâng cúng cho thần Thor. Người ta kể chỉ sau vài nhát rìu, cây sồi đã lung lay và sụp đổ, tách ra làm bốn cho thấy sự mục nát bên trong. Ðó là khởi đầu của một công cuộc truyền giáo rất thành công của thánh Bônifaciô và cũng là hạt giống đức tin cho một Giáo hội đầy sinh lực ở Ðức, mà sau này thánh Bônifaciô được tấn phong làm Giám mục ở đây. Ngài xin các Kitô hữu ở Anh hỗ trợ công cuộc truyền giáo của ngài và họ đã đáp ứng với tài chánh, sách vở, vật liệu, và nhất là thường xuyên cung cấp các đan sĩ để giúp đỡ ngài trong việc giảng dạy.

Thánh Bônifaciô không chỉ hạn chế hoạt động ở nước Ðức. Ngài còn giúp hình thành sự tương giao giữa Ðức Giáo Hoàng và các vua ở Ý cũng như ở Pháp. Ngài thúc giục các thái tử kế vị vua Charles của Pháp triệu tập công đồng để cải tổ Giáo hội trong các phần đất của họ, là nơi chức Giám mục được bán cho những người trả giá cao nhất.

Ngài không bao giờ quên sự thất bại ở Friesland (Hòa Lan) xưa, do đó khi về già, ngài từ chức Giám mục và trở về hoạt động ở đây với sự thành công đáng kể. Vào một ngày trong tháng sáu năm 754, khi ngài đang chuẩn bị cho người Friesland chịu phép Thêm Sức thì một băng đảng kẻ thù đến tấn công trại của ngài. Mặc dù các bạn hữu ngài muốn đánh lại, nhưng Bônifaciô nói với họ rằng chúng ta hãy tin tưởng phó thác cho Thiên Chúa và vui mừng đón nhận cái chết vì đức tin. Và trong cuộc thảm sát này ngài và tất cả các bạn hữu đều tử đạo.

Lời bàn

Thánh Bônifaciô xác nhận một quy tắc của Kitô giáo: Theo Ðức Kitô là theo con đường Thập giá. Ðối với Thánh Bônifaciô, con đường đó không chỉ là sự đau khổ phần xác hay cái chết, mà cả sự đau khổ vì bị sỉ nhục, vô ơn trong việc cải tổ Giáo hội. Vinh dự của truyền giáo là đem người ngoại giáo trở về với Giáo hội. Nhưng dường như, việc chấn chỉnh đức tin ngay trong lòng Giáo hội, là một việc rất cần thiết, thì ít người lại cho đó là một vinh dự.

 

Lời trích

Chúng ta phải bền vững trong những gì là chân lý và chuẩn bị linh hồn cho những thử thách… Ðừng là những con chó không dám sủa hay im lặng nhìn xem, và cũng đừng là người tôi tớ trốn chạy trước đàn sói. (Thánh Bônifaciô).

Từ khoá:

Bài viết liên quan Lễ về Chư Thánh