SUY NIỆM LỄ SUY TÔN THÁNH GIÁ

14 tháng 09: SUY TÔN THÁNH GIÁ

Bài Ðọc I: Ds 21, 4-9

“Kẻ nào bị rắn cắn mà nhìn lên con rắn đồng, thì được sống”.

Trích sách Dân số.

Trong những ngày ấy, dân chúng đi đường và mệt nhọc, nên nản chí, họ kêu trách Chúa và Môsê rằng: “Tại sao các người dẫn chúng tôi ra khỏi Ai-cập, cho chúng tôi chết trong hoang địa. Không bánh ăn, không nước uống, chúng tôi đã ngán thức ăn nhàm chán này”. Bởi đó Chúa cho rắn lửa bò ra cắn chết nhiều người. Họ chạy đến cùng Môsê và thưa rằng: “Chúng tôi đã phạm tội, vì chúng tôi nói những lời phản nghịch Chúa và phản nghịch ông. Xin ông cầu nguyện để Chúa cho chúng tôi khỏi rắn cắn”.

Môsê cầu nguyện cho dân. Và Chúa phán cùng Môsê rằng: “Ngươi hãy đúc một con rắn đồng và treo nó lên làm dấu; kẻ nào bị rắn cắn mà nhìn lên rắn đồng, thì được sống”. Môsê đúc một con rắn đồng, treo nó lên làm dấu, và kẻ nào bị rắn cắn mà nhìn lên rắn đồng, thì được chữa lành.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 77, 1-2. 34-35. 36-37. 38

Ðáp: Chúng ta đừng quên lãng những kỳ công của Chúa (c. 7c).

Xướng: 1) Hỡi dân tôi, hãy nghe lời huấn dụ, hãy lắng tai nhận lấy những lời miệng tôi. Tôi sẽ xuất khẩu nói ra lời ngạn ngữ, sẽ trình bày những điều bí nhiệm của thời xưa. – Ðáp.

2) Khi Người sát phạt họ, bấy giờ họ kiếm tìm Người, và họ trở lại kiếm tìm Thiên Chúa. Họ nhớ lại rằng Thiên Chúa là Ðá Tảng của họ, và Thiên Chúa Tối Cao là Ðấng cứu chuộc họ. – Ðáp.

3) Nhưng rồi miệng họ đã phỉnh phờ, và lưỡi họ ăn nói sai ngoa với Người. Ðối với Người, lòng họ không ngay thẳng; họ cũng không trung thành giữ lời minh ước của Người. – Ðáp.

4) Phần Người từ bi, tha lỗi và không huỷ diệt họ; nhiều khi Người đã tự kiềm chế căm hờn, và không để cho thịnh nộ hoàn toàn tuôn đổ. – Ðáp.

 

Bài Ðọc II: Pl 2, 6-11

“Người đã tự hạ mình; vì thế Thiên Chúa đã tôn vinh Người”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Philípphê.

Anh em thân mến, Chúa Giêsu Kitô, tuy là [thân phận] Thiên Chúa, đã không nghĩ phải giành cho được ngang hàng với Thiên Chúa; trái lại, Người huỷ bỏ chính mình mà nhận lấy thân phận tôi đòi, đã trở nên giống như loài người, với cách thức bề ngoài như một người phàm. Người đã tự hạ mình mà vâng lời cho đến chết, và chết trên thập giá. Vì thế, Thiên Chúa đã tôn vinh Người, và ban cho Người một danh hiệu vượt trên mọi danh hiệu, để khi nghe tên Giêsu, mọi loài trên trời dưới đất và trong địa ngục phải quỳ gối xuống, và mọi miệng lưỡi phải tuyên xưng Ðức Giêsu Kitô là Chúa, để Thiên Chúa Cha được vinh quang.

Ðó là lời Chúa.

 

Alleluia:

Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa Kitô, chúng con thờ lạy Chúa; chúng con chúc tụng Chúa, vì Chúa đã dùng cây Thập giá mà cứu chuộc thế gian. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Ga 3, 13-17

“Con Người phải bị treo lên”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng Nicôđêmô rằng: “Không ai lên trời được, ngoài người đã từ trời xuống, tức là Con Người vốn ở trên trời. Cũng như Môsê treo con rắn nơi hoang địa thế nào, thì Con Người cũng phải bị treo lên như vậy, để những ai tin vào Người, thì không bị tiêu diệt muôn đời.

“Quả thật, Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một Người, để tất cả những ai tin vào Con của Người, thì không phải hư mất, nhưng được sống đời đời, vì Thiên Chúa không sai Con của Người giáng trần để luận phạt thế gian, nhưng để thế gian nhờ Con của Người mà được cứu độ”.

Ðó là lời Chúa.

     

Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty SDB

Làm thế nào để việc suy tôn Thánh Giá trở nên hữu hiệu?

 

            Ai cũng biết, trong suốt dòng lịch sử, người Công Giáo đã luôn biểu lộ sự tôn thờ Thánh Giá của họ được biểu lộ như thế nào, kể từ thị kiến của hoàng đế Con-tan-ti-nô trước khi xuất trận ‘với dấu hiệu này, ngươi sẽ chiến thắng’. Thập tự được coi là huy hiệu thánh (logo) của Thiên Chúa giáo, cũng như chữ Phạn của Phật giáo, trăng lưỡi liềm của Hồi giáo, hay búa liềm của Cộng Sản; và những huy hiệu này được người theo tôn giáo hay học thuyết đó quí trọng và đề cao như một vật thánh…, và đó cũng là lẽ thường tình thôi. Thế nhưng, người Công Giáo suy tôn Thánh Giá, thậm chí tôn thờ Thánh Giá, chắc hẳn không chỉ đơn thuần là suy tôn một biểu tượng, lại càng không phải tôn thờ nỗi đau khổ chết chóc, cũng chẳng phải tôn thờ một báu vật gợi nhớ tới một kỷ niệm xa xưa. thập giá mà họ thành kính gọi là ‘Thánh Giá’, là tất cả đối với họ. Thập Giá nói lên trọn vẹn niềm tin của họ, và trở thành niềm hy vọng duy nhất mà họ có. Tại sao vậy?

Suy tôn Thánh Giá là suy tôn Tình Yêu vĩ đại:

Khi suy tôn Thánh Giá, mọi Ki-tô hữu suy tôn điều vĩ đại mà Thiên Chúa đã mạc khải, qua Đức Giê-su Ki-tô, cho thế gian được biết. Đúng là toàn bộ cuộc sống Đức Giê-su nơi dương thế là để chỉ nói lên một điều, điều mà nhân loại chưa từng bao giờ được nghe biết đến, đó là “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một…” Hơn thế nữa, thập giá còn nói lên một điều khác nữa sâu xa hơn rất nhiều, đó là Thiên Chúa yêu tới độ đã dám chết cho một nhân loại tội lỗi: “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình” (Ga 15:13), “Họa may có ai dám chết vì một người lương thiện chăng… Thế mà Đức Ki-tô đã chết vì chúng ta, ngay khi chúng ta còn là những người tội lỗi, đó là bằng chứng Thiên Chúa yêu thương chúng ta” (Rm 5:7-8). Chính vì thế mà khi suy tôn Thánh Giá, các Ki-tô hữu đang suy tôn một tình yêu vĩ đại chưa từng có. Người Do Thái lẽ ra đã phải ghi nhớ đến muôn đời hình ảnh con rắn đồng treo trên cây gậy, đã nói lên tình yêu trung thành của Đức Chúa đối với dân riêng của Ngài, ngay cả khi họ bất trung và phản nghịch; rất không may, điều này đã bị họ lãng quên không biết từ đời nào rồi. Cho nên khi suy tôn Thánh Giá, Ki-tô hữu xác minh rằng mình không phải là những người đoan hứa sẽ không bao giờ lặp lại sự quên lãng này nữa.

Suy tôn Thánh Giá là suy tôn niềm hy vọng cứu độ

Khi suy tôn Thánh giá, Ki-tô hữu đang suy tôn ơn cứu độ và niềm hy vọng của chính mình. Nơi Thánh Giá, họ hiểu ơn cứu độ đã được Thiên Chúa ban nhưng không cho con người, chứ không vì bất kỳ công nghiệp nào của họ. Người suy tôn Thánh Giá đầu tiên và trọn vẹn nhất là Mẹ Ma-ri-a đã đứng chết lặng dưới chân thập giá; người thứ hai (theo truyền thuyết lâu đời của Giáo Hội) chính là Ma-ri-a Mác-da-la, người ôm lấy chân thập giá lúc Giê-su chịu treo trên đó…; sau đó là các môn đệ Gio-an và Phê-rô v.v…, mỗi người một kiểu, họ đều biểu dương thập giá như nguồn ơn cứu độ và niềm hy vọng duy nhất của mình. Họ suy tôn Thánh Giá trong cảm nhận con người thấp hèn và tội lỗi; và chính Thập Giá lúc đó làm cho niềm hy vọng của họ bừng lên mạnh mẽ. Và mỗi Ki-tô hữu cũng lập lại điều sống còn này.

Suy tôn Thánh Giá là suy tôn một sức sống mới

Khi Ki-tô hữu suy tôn Thánh Giá, họ đang suy tôn một nếp sống hoàn toàn mới mà họ lãnh nhận được trong Thánh Thần: nếp sống yêu thương; “Hãy yêu thương nhau… yêu thương tới cả kẻ thù” (Lc 6:27-35), “yêu thương như Thầy đã yêu thương” (Ga 13:3-35). Họ biết rằng thập giá mới chính là con đường hoàn thiện, không chỉ vì suy tôn Thánh Giá sẽ làm cho họ trở nên tốt hơn, giảm bớt phạm tội…, cho bằng vì càng vào sâu trong thập giá, càng suy tôn Thánh Giá với cả tâm hồn – cõi lòng, họ càng dễ biến thành nhân hậu giống Thiên Chúa; “Anh em hãy có lòng nhân từ, như Cha anh em là Đấng nhân từ” (Lc 6:36). Qua suy tôn Thánh Giá, họ đi sâu vào một Thiên Chúa tha thứ để càng dễ thứ tha; đề cao một Thiên Chúa không lên án để họ càng không lên án những người anh em lỗi phạm; tôn vinh một Thiên Chúa không xét đoán để họ càng không dám xét đoán những người anh em sống quanh mình (xem Lc 6:36-37). Đúng là, nếu không suy tôn Thánh Giá, Ki-tô hữu chúng ta sẽ không bao giờ có thể đạt tới được sự thánh thiện rộng mở như Đức Ki-tô hằng mong muốn.

Hội Thánh Công Giáo luôn coi suy tôn Thánh Giá và cử hành Thánh Thể như trung tâm của đời sống Ki-tô hữu, và điều này thật chí lý lắm thay! Thế nhưng, luôn tồn tại mối nguy cơ là chúng ta có khuynh hướng hạ thấp việc suy tôn đó xuống tầm một việc đạo đức làm theo thói quen. Suy tôn Thánh Giá phải là tuyên xưng một niềm tin – cậy – mến thâm sâu nhất, và như thế biểu lộ cụ thể việc suy tôn này bằng những phương thế nhất định như cử hành Thánh Lễ và làm dấu Thánh Giá; đó là những điều hết sức quan trọng vì nội dung của nó. Còn một điều nữa cũng hết sức quan trọng đó là, những cử hành này phải luôn được làm cách ý thức và trang nghiêm; rồi sau đó đưa ra sống trong các điều kiện hiện sinh của cuộc sống thường ngày.

Hãy ghi nhớ rằng: chỉ trong sức mạnh của Thần Khí, tôi mới thâm tín được các điều cao cả này mà thôi!

Lạy Chúa Ki-tô Thập Giá! Xin giúp con biết suy tôn Thánh Giá Chúa bằng cả cuộc sống con. Con muốn suy tôn Thánh Giá như Mẹ Ma-ri-a hay thánh Gio-an, nhưng cũng nhiều khi con lại dễ suy tôn hơn như Mác-đa-la hay Phê-rô. Dầu với biểu hiện nào đi nữa, xin cho đời con được không ngừng biến đổi nhờ suy tôn Thánh Giá hàng ngày, trong việc nhận biết mạc khải tình yêu, trong niềm hy vọng đón nhận ơn cứu độ, và trong nếp sống hiền hòa bác ái với hết mọi người. A-men

Từ khoá:

Bài viết liên quan Suy niệm Hằng Ngày

THỨ BẢY TUẦN 28 THƯỜNG NIÊN
THỨ SÁU TUẦN 28 THƯỜNG NIÊN
THỨ NĂM TUẦN 28 THƯỜNG NIÊN
THỨ TƯ TUẦN 28 THƯỜNG NIÊN
THỨ BA TUẦN 28 THƯỜNG NIÊN
THỨ HAI TUẦN 28 THƯỜNG NIÊN