SUY NIỆM LỄ THÁNH TÊRÊSA HÀI ĐỒNG GIÊSU

THÁNH TÊRÊSA HÀI ĐỒNG GIÊSU

Bài Ðọc I: Is 66, 10-14c

“Ðây Ta khiến sông bình an chảy vào nó”.

Trích sách Tiên tri Isaia.

Các ngươi hãy vui mừng với Giêrusalem và hết thảy những ai yêu quý nó, hãy nhảy mừng vì nó. Hỡi các ngươi là những kẻ than khóc nó, hãy hân hoan vui mừng với nó, để các ngươi bú sữa no nê nơi vú an ủi của nó, để các ngươi sung sướng bú đầy sữa vinh quang của nó. Vì chưng Chúa phán thế này: “Ta sẽ làm cho sự bình an chảy đến nó như con sông và vinh quang chư dân tràn tới như thác lũ, các ngươi sẽ được bú sữa, được ẵm vào lòng và được nâng niu trên đầu gối. Ta sẽ vỗ về các ngươi như người mẹ nâng niu con, và tại Giêrusalem, các ngươi sẽ được an ủi. Các ngươi sẽ xem thấy, lòng các ngươi sẽ hân hoan, và các ngươi sẽ nảy nở như hoa cỏ, và tôi tớ Chúa sẽ nhìn biết bàn tay của Chúa”.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 130, 1. 2. 3

Ðáp: Lạy Chúa, xin giữ linh hồn con trong bình an của Chúa.

Xướng: 1) Lạy Chúa, lòng con không tự đắc, và mắt con chẳng liếc nhìn cao, con cũng không lo nghĩ những việc lớn lao hay là những điều quá tầm trí mọn. – Ðáp.

2) Nhưng con lo giữ linh hồn cho thinh lặng và thanh thản. Như trẻ thơ sống trong lòng thân mẫu, linh hồn con cũng như thế ở trong con. – Ðáp.

3) Israel hãy cậy trông vào Chúa, tự bây giờ và cho tới muôn đời. – Ðáp.

Alleluia: x. Mt 11, 25

Alleluia, alleluia! – Lạy Cha là Chúa trời đất, chúc tụng Cha, vì Cha đã mạc khải các mầu nhiệm nước trời cho những kẻ bé mọn. – Alleluia.

Phúc Âm: Mt 18, 1-4

“Nếu không hoá nên như trẻ nhỏ, các con sẽ không được vào Nước Trời”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, các môn đệ đến bên Chúa Giêsu mà hỏi rằng: “Thưa Thầy, ai là kẻ lớn nhất trong Nước Trời?” Chúa Giêsu gọi một trẻ nhỏ lại, đặt nó giữa các ông mà phán rằng: “Thật, Thầy bảo các con: nếu các con không hoá nên như trẻ nhỏ, các con sẽ không được vào Nước Trời. Vậy ai hạ mình xuống như trẻ này, người ấy là kẻ lớn nhất trong Nước Trời”.

Ðó là lời Chúa.

Suy niệm 1

Vĩ đại trong nhỏ bé, mạnh mẽ trong yếu đuối

Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty SDB

“Ai tự hạ coi mình như trẻ nhỏ, người ấy sẽ là người lớn nhất Nước Trời” (Mt 18:4)

“Con ngợi khen Cha vì đã mạc khải điều này cho những người bé mọn” (Mt 11:25)

Trong Thánh Lễ mừng kính vị thánh rất nhỏ bé mà chúng ta vẫn quen gọi là ‘la petite Therèse de l’Enfant Jesus’ (Tê-rê-xa nhỏ bé của Giê-su Hài Đồng), chúng ta muốn đặc biệt dâng lên Chúa lời tạ ơn vì nghịch lý vĩ đại này của Tin Mừng: Người biểu dương sự vĩ đại trong nhỏ bé, và sức mạnh trong yếu đuối, theo đúng nguyên lý cơ bản nhất của Tin Mừng là: “Người nâng cao những người phận nhỏ”. Trong chính thời đại mà, hơn bao giờ hết, xã hội đề cao những con người thành đạt, các bậc siêu nhân anh hùng, các thiên tài lỗi lạc… thì việc Giáo Hội Công Giáo tôn phong một nữ tu Cát Minh bé nhỏ, mất ở tuổi 24, học vấn chỉ đạt trình độ trung học, sức khỏe mỏng manh, và chu toàn một vài công việc tầm thường trong bốn bức tường tu viện… thì quả là một điều đáng kinh ngạc, một nghịch lý đáng cho mọi người thời nay suy nghĩ. Còn trong cộng đoàn Tin Mừng, con người nhỏ bé tầm thường ấy lại trở thành vị thánh thời danh nhất của thế kỷ XX, thậm chí được tôn phong làm Tiến Sĩ Hội Thánh, quả là một nhắc nhở đầy ý nghĩa.

Tê-rê-xa bé nhỏ, hay chị Tê-rê-xa (cho phép tôi được gọi như thế…) đã biểu lộ một điều hết sức nền tảng của Tin Mừng mà các tín hữu qua nhiều thời đại đã thầm mơ ước. Trước chị, đã từng có một Phan-xi-cô Át-xi-di thực hiện được điều này, và đã thu hút được biết bao tâm hồn, đặc biệt những con người đơn sơ nhỏ bé, dấn bước vào con đường Tin Mừng. Và trước đó nữa đã từng có một trinh nữ khiêm hạ khác là Ma-ri-a đã thấu hiểu sự vĩ đại của một tâm hồn bé nhỏ hèn hạ trong sức mạnh biến đổi vạn năng của Tin Mừng tình yêu: “Người đoái thương nhìn tới phận nữ tỳ hèn mọn… vì đấng Toàn Năng làm cho tôi biết bao điều cao cả” (Lc. 1:48-49). Các ngài là những người khai mở một lối sống trung thành tuyệt đối với nghịch lý của Tin Mừng để nêu gương cho các thế hệ Ki-tô hữu sau này. Chẳng trách gì Tê-rê-xa đã mau chóng được tôn vinh, và đời sống chị trở thành khuôn mẫu cho biết bao tâm hồn yếu đuối ngày nay.

 Điều chúng ta thắc mắc: ‘sức mạnh trong yếu đuối và vĩ đại trong thấp bé’ có thể là một chân lý được chăng; và Tin Mừng của Đức Ki-tô có thể có sức mạnh giải phóng tới độ như thế sao? Nếu hiểu được các điều này ta mới phần nào hiểu thấu ý nghĩa đích thực của ơn cứu chuộc Đức Ki-tô mang lại cho con người tội lỗi, những con người vốn bị coi là thấp kém về mặt luân lý đạo hạnh. Ơn cứu độ không chỉ giải thoát con người khỏi tội lỗi, nhưng còn khỏi tất cả những gì giam hãm, kiềm chế của kiếp sống con người. Đức Giê-su đã chẳng tuyên bố mạnh mẽ: “Ta đến… để mang lại sự sống dồi dào” cho mọi kẻ tin vào Người là gì? Họ sẽ đạt được, không chỉ phúc lộc thọ mà con người hằng mơ ước (hiện tại hay vĩnh cửu), mà trong Thần Khí Chúa họ đã đạt tới sự vĩ đại và mạnh mẽ đích thực của Tin Mừng ngay trong đời sống này.

Tê-rê-xa bé nhỏ đã từng ví von mình với một con chim nhỏ tầm thường xấu số, khác hẳn phượng hoàng kiêu sa: “Em thấy mình chỉ là một con chim nhỏ yếu ớt… em không phải là một phượng hoàng, em chỉ có cặp mắt và quả tim của chim phượng… dám nhìn thẳng vào Mặt Trời Thần Linh, Mặt Trời Tình Yêu”. “Con chim bé nhỏ yếu ớt đó sẽ ra sao đây? Chết vì phiền muộn khi thấy mình bất lực chăng?… Ồ không! Con chim nhỏ thậm chí còn không cảm thấy phiền muộn là gì. Với một lòng tín thác táo bạo, nó cứ đứng yên, gắn chặt cặp mắt vào Mặt Trời Thần Linh. Dù mưa to hay gió lớn, không gì có thể làm nó sợ, và nếu các bóng mây mù có che khuất Ngôi Sao Tình Yêu, con chim nhỏ cũng không dời đi chỗ khác, vì nó biết rằng ở bên trên đám mây kia Mặt Trời của nó vẫn luôn chiếu sáng. Ánh sáng của Mặt Trời ấy sẽ không thể bị che khuất dầu chỉ trong chốc lát”.

Đoạn văn ví von trên làm tôi nhớ tới đoạn Tin Mừng Lc 9:58: “Chồn có hang, chim có tổ, nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu”. Trong một suy tư của Hồng Y Martino SJ, cố giáo chủ tổng giáo phận Milano, đoạn Tin Mừng trên không những chỉ cho chúng ta thấy sự nghèo nàn, mà còn cả sự tự do không gì hạn chế được của Con Người. Nếu cáo là con vật ranh mãnh có khả năng ra vào bất cứ nơi đâu (theo hiểu biết bình dân thời đó) mà còn bị cột chân bởi cái hang mà nó buộc phải trở về, nếu chim trời được coi là con vật tự do bay bổng trên bầu trời trong xanh mà còn phải ngừng cánh để trở về tổ của nó… thì Con Người nghèo khó, không có lấy một hòn đá gối đầu, lại được chính sự khó nghèo đó giải phóng để tự do lên đường rao giảng Tin Mừng không gì có thể ngăn cản nổi…

Đời sống mỗi con người cụ thể cũng đầy dẫy những nhỏ nhen hạn chế: sức khoẻ, vóc dáng, khả năng, trí tuệ… nhất là về mặt tinh thần và luân lý. Chị Tê-rê-xa mách nước cho chúng ta biết: Tin Mừng Đức Ki-tô mà chúng ta lãnh nhận có khả năng làm chúng ta vượt lên trên mọi hạn chế đó. Không phải là thắng dẹp hay chế ngự gì…, nhưng là trong Tin Mừng, chúng ta có khả năng biến tất cả các yếu đuối đó trở thành sức mạnh, tất cả tầm thường nhỏ bé đó trở thành vĩ đại, vì đã tiếp nhận tình yêu nhân ái vô biên của Thiên Chúa. Chị chỉ cho chúng ta thấy: trong đức tin, cậy, mến, ta nắm được bí quyết làm biến đổi chỉ trong chớp mắt, tất cả những gì từng làm ta cảm thấy mình ti tiện, hèn kém trước mặt người đời… trở thành vĩ đại mạnh mẽ trước tình yêu nhân ái của Thiên Chúa. Chính trong nguyên lý Tin Mừng này thì nữ tu Tê-rê-xa bé nhỏ, cũng như thôn nữ Maria tại Na-da-rét xứ kia, đã quả là các bậc thầy vĩ đại.

Điều quan trọng là, chúng ta có thật sự xác tín đều này hay không, hay lại cứ loanh quanh đi kiếm tìm một sức mạnh hay vĩ đại nào khác, nhất là nơi tu thân tích đức để khao khát trở nên hoàn thiện?

            Chị Thánh Tê-rê-xa bé nhỏ ơi, mừng lễ chị hôm nay, em chỉ muốn xin chị ban cho em có một điều: được tự mình cảm nghiệm cách thấm thía câu ngợi khen cảm tạ Đức Giê-su trong Thần Khí đã thốt lên: “Con ngợi khen cha… đã mạc khải điều này cho những người bé mọn”. Với việc cử hành Thánh Lễ mừng chị hôm nay, em xin chị gia tăng nơi em cái cảm nghiệm rất Tin Mừng này, để sớm trở thành một xác tín căn bản của đời linh mục của em. Còn thản hoặc với những ai chưa từng có… thì xin chị thánh hãy cầu bầu để Chúa cũng ban bằng được cho họ ơn vĩ đại và vô cùng quan trong này. Xin chị Thánh Tê-rê-xa Hài Đồng Giê-su chuyển cầu cho chúng em! A-men

 

Suy niệm 2

Con nít chúng rất ngây thơ và luôn luôn nói sự thật. Trong nhà kia có hai cha con, đứa con khoảng 6 tuổi. Một hôm chủ nợ đến đòi tiền nên ba em dặn dò :” Con nhớ khi nào bác ấy đến thì bảo là ba không có nhà nghe chưa! Bây giờ ba sẽ chui xuống gầm giường để trốn đây”. Khi bác chủ nợ đến liền gặp em và hỏi: “ba có nhà không con?” em tươi cười hồn nhiên trả lời: “dạ ba con bảo là khi nào bác đến thì nói ba không có nhà, để ba chui xuống gầm giường trốn một lát ạ!”.

Chúng ta thấy tâm hồn của trẻ thơ như là một trang giấy trắng. Các em không biết đến gian dối hay sự ranh ma giống như người lớn. Hơn thế nữa các em luôn làm những điều để cho ba mẹ chúng được vui và luôn trông cậy vào sự quan tâm chăm sóc của ba mẹ chúng.

Hôm nay chúng ta mừng lễ kính nhớ đến chị Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu. Bài tin mừng hôm nay đã tường thuật lại việc Chúa Giêsu đã cho các môn đệ câu trả lời, ai là người lớn nhất trong nước Trời. Con người chúng ta thường khái niệm một người khi cho là “lớn” trong nhiều lãnh vực: theo độ tuổi, theo chức vụ, theo sự phát triển của thể xác… Chúa Giêsu đã không so sánh cái sự “lớn” theo nghĩa đó, mà Chúa muốn nói đến cái “lớn” của tâm hồn và nhân đức chúng ta. Chị Têrêsa đã có được cái “lớn” theo nghĩa này. Chị để tâm hồn mình trong trắng, nhỏ bé, đơn sơ, ngây thơ như một đứa trẻ thơ. Như trẻ thơ nép mình vào lòng mẹ, trong con hồn lặng lẽ yên vui, không gì có thể tách chị ra khỏi sự gắn bó mật thiết với Thiên Chúa. Trong quyển tự thuật một tâm hồn chị đã nói rằng: dù bất cứ đâu, trong hoàn cảnh nào, làm việc gì chị vẫn luôn nghĩ đến Chúa. Đến nỗi một sợi rác khi nhặt lên chị cũng dâng lên cho Chúa.

Đôi khi người lớn chúng ta có một tâm hồn hết sức là phức tạp. Trong đó chứa chất biết bao là thứ: những toan tính lợi lộc hơn thua; những toan tính lợi danh cho bản thân mình; những ghen ghét, ít kỷ, kêu ngạo… tất cả những điều đó đã viết lên tấm bảng trắng của tâm hồn ban sơ kia thành những đường nét nguệch ngoạc xấu xí. Càng lớn tuổi theo thời gian, chúng ta càng viết lên đó bao nhiêu là thứ và nó lại càng thêm bẩn thỉu. Chúng ta chỉ biết viết và viết mà không biết tẩy xóa nó đi ra khỏi tấm bảng trắng của tâm hồn một vết mực đen nào cả.

Hôm nay Chúa mời gọi chúng ta hãy quay trở về để mình trở nên như trẻ thơ. Một đứa trẻ chỉ biết cậy trông vào Thiên Chúa, không dám làm điều gì trái ý Chúa; một đứa trẻ rất sợ Chúa của mình buồn khi nó làm một điều gì lầm lỗi. Noi gương chị Têrêsa Hài Đồng Giêsu chúng ta hãy để tâm hôn của mình nhỏ bé nhất. Những cái sự “lớn” về mặt thể xác và bên ngoài sẽ không giúp ta trở thành người lớn nhất trong nước Trời. Muốn là người lớn nhất Nước Trời hãy để cho tâm hồn mình như trẻ thơ, như chị Têrêsa Hài Đồng Giêsu.

G.B. Nguyễn Trọng Nhân SDB

Từ khoá:

Bài viết liên quan Suy niệm Hằng Ngày