THỨ BA TUẦN 2 THƯỜNG NIÊN

THỨ BA TUẦN 2 THƯỜNG NIÊN

Bài Ðọc I: (năm I) Dt 6, 10-20

“Chúng ta có một niềm tin đặt trước mặt như chiếc neo chắc chắn và bền vững”.

Trích thư gửi tín hữu Do-thái.

Anh em thân mến, Thiên Chúa không bất công đến nỗi quên công trình của anh em và lòng bác ái anh em đã tỏ ra vì danh Người, anh em là những người đã phục vụ và hiện đang phục vụ các thánh. Chúng tôi mong ước mỗi người anh em thi thố cũng một lòng hăng hái đó để giữ vững niềm hy vọng đến cùng, ngõ hầu anh em không trễ nải, nhưng sẽ noi gương những kẻ nhờ tin tưởng và kiên nhẫn mà hưởng thụ các điều đã hứa.

Quả thật, khi Thiên Chúa hứa cùng Abraham, Người không dựa vào ai lớn hơn mà thề, nhưng dựa vào chính Mình mà thề rằng: “Ta sẽ chúc phúc cho ngươi và sẽ cho ngươi sinh sản ra nhiều”. Do đó, Abraham kiên nhẫn chờ đợi, nên được hưởng lời hứa. Vì chưng, loài người dựa vào kẻ lớn hơn mình mà thề, và lời thề được coi như bảo chứng chấm dứt mọi tranh tụng. Cũng vậy, vì Thiên Chúa muốn minh chứng cho những kẻ hưởng thụ lời hứa ý định bất di bất dịch của Người, nên đã làm lời thề, để nhờ hai điều bất di bất dịch mà Thiên Chúa không thể sai lời, thì chúng ta là những người tìm ẩn náu nơi niềm hy vọng đã ban cho chúng ta, chúng ta có một nguồn yên ủi chắc chắn. Trong niềm hy vọng đó, linh hồn chúng ta có một chiếc neo chắc chắn và bền vững, cắm vào tận bên trong bức màn, nơi Ðức Giêsu đã vào như vị tiền phong của chúng ta, Người được phong làm Thượng tế đến muôn đời theo phẩm hàm Menkixêđê.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 110, 1-2. 4-5. 9 và 10c

Ðáp: Cho tới muôn đời Chúa vẫn nhớ lời minh ước (c. 5b).

Hoặc đọc: Alleluia.

Xướng: 1) Tôi sẽ ca tụng Chúa hết lòng, trong nhóm hiền nhân và trong Công hội. Vĩ đại thay công cuộc của Chúa tôi, thực đáng cho những người mến yêu quan tâm học hỏi. – Ðáp.

2) Chúa đã làm những điều lạ lùng đáng nhớ, Người thật là Ðấng nhân hậu từ bi. Chúa đã ban lương thực cho những ai tôn sợ Người, cho tới muôn đời Người vẫn nhớ lời minh ước. – Ðáp.

3) Chúa đã gởi tặng ơn giải phóng cho dân Người, đã thiết lập lời minh ước tới muôn đời, danh Người thực là thánh thiện và khả uý. Lời khen ngợi Chúa còn tồn tại đến muôn đời. – Ðáp.

 

Alleluia: Ga 8, 12

Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Ta là sự sáng thế gian, ai theo Ta sẽ được ánh sáng ban sự sống”. – Alleluia.

Phúc Âm: Mc 2, 23-28

“Ngày Sabbat làm ra vì loài người, chứ không phải loài người vì ngày Sabbat”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Vào một ngày Sabbat, Chúa Giêsu đi qua đồng lúa, môn đệ Người vừa đi vừa bứt lúa. Tức thì những người biệt phái thưa Người rằng: “Kìa Thầy xem. Tại sao ngày Sabbat người ta làm điều không được phép như vậy?” Người trả lời rằng: “Các ông chưa bao giờ đọc thấy điều mà Ðavít đã làm khi ngài và các cận vệ phải túng cực và bị đói ư? Người đã vào nhà Chúa thời thượng tế Abiata thế nào, và đã ăn bánh dâng trên bàn thờ mà chỉ mình thượng tế được ăn, và đã cho cả các cận vệ cùng ăn thế nào?” Và Người bảo họ rằng: “Ngày Sabbat làm ra vì loài người, chứ không phải loài người vì ngày Sabbat; cho nên Con Người cũng làm chủ cả ngày Sabbat”.

Ðó là lời Chúa.

Suy niệm:

LUẬT LÀ ĐỂ YÊU THƯƠNG

Một người thợ xây đang ở trên giàn giáo cao thì bị trượt chân rơi xuống, chẳng may trúng phải một người đang đi bộ ngang qua phía dưới. Điều oái ăm là anh thợ chỉ bị xây xát chút ít, con người khách bộ hành thì bị chấn thương nặng, hôn mê, rồi chết khi người ta đưa vào bệnh viện.

Chiếu theo luật “mắt đền mắt, răng đền răng” của miền này, gia đình nạn nhân đưa nội vụ ra tòa đòi anh thợ xây phải đền mạng. Vị quan tòa từ lâu đã thấy sự vô lý trong bộ luật địa phương, nhưng truyền thống và hủ tục từ xa xưa rất khó thay đổi. Cuối cùng, để cứu người thợ xây oan ức, ông tuyên bố: Gia đình nạn nhân đòi mạng người thợ xây theo truyền thống là chính đáng, nhưng tôi thấy cần phải nói rõ. Nếu anh ta đã giết người nhà của các ông bằng cách nào, thì các ông cũng phải giết anh ta bằng cách đó, nghĩa là một người trong gia đình các ông phải trèo lên giàn giáo cao, nhảy xuống đúng vào đầu anh thợ xây này đang khi anh đang đi ở phía dưới.

Nghe tòa phán xử, bên gia đình kiện cáo bèn vội vàng xin bãi nại. Anh thợ xây được tha bổng. Sau đó, nhận thức được sự tàn nhẫn phi lý  và mù quáng của bộ luật địa phương mình, dân chúng trong vùng quyết định loại bỏ hẳn việc “mắt đền mắt, răng đền răng” trong quan hệ xử thế giữa con người với nhau.

 Như vậy, muốn giữ được luật theo đúng nghĩa, thì ắt hẳn phải giữ luật trên tinh thần chứ  không phải trên mặt chữ.

Bài Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy trong mỗi cộng đồng tôn giáo, bao giờ cũng có những người đạo đức rất khắt khe trong vấn đề giữ luật đạo. Họ lo giữ luật đạo một cách rất chặt chẽ chi li sao cho đúng việc, đúng thời gian, đúng truyền thống. Đối với họ, giữ đạo là giữ lề luật.

Chính vì thế, nên khi thấy các môn đệ của Chúa Giêsu không giữ luật như họ giữ, thì họ coi đó là một điều thiếu xót đáng trách mà không thể tha thứ.

Chúng ta thấy, Chúa Giêsu không bao giờ chủ trương phá hủy lề luật: “Ta đến không phải là để phá hủy luật pháp” – “Ta bảo thật các ngươi, cho dù trời đất có qua đi nhưng một chấm một phết trong lề luật cũng không được bỏ qua”. Ngài vẫn coi việc giữ luật phải xuất phát từ tình thương, nếu không, việc giữ luật sẽ chỉ là việc đạo đức bề ngoài, hình thức mà bên trong không có thực chất gì hết.

Giữ luật thể hiện tình yêu thương. Không có tình yêu thương thì không còn phải là lề luật của Chúa nữa.

Mẹ Têrêsa thành Calcutta nói: “Đừng sợ yêu thương đến độ phải hy sinh, tới mức phải nhức nhối. Tình yêu Chúa Giêsu yêu chúng ta đã đưa Ngài đến chỗ chết. Thiên Chúa quan tâm đến tình yêu của chúng ta. Chúa chẳng cần ai, Ngài có cách làm được tất cả. Ngài có thể làm luôn cả công trình của những người tài năng nhất. Chúng ta có thể làm việc đến cùng kiệt, có thể làm việc tới tuyệt mức. Nhưng nếu công việc chúng ta không gắn kết với tình yêu, sẽ là vô ích dưới mắt Chúa”. Xin Chúa cho mỗi người chúng ta biết sống trọn vẹn cho Chúa và cho anh chị em mình trong “tình mến Chúa yêu người”.

 Phêrô Nguyễn Bùi Quốc Khánh SDB

Từ khoá:

Bài viết liên quan Suy niệm Hằng Ngày