THỨ BA TUẦN 33 THƯỜNG NIÊN

THỨ BA TUẦN 33 THƯỜNG NIÊN

Ca nhập lễ: Gr 29,11.12.14

Chúa phán : “Ý định của Ta

là làm cho các ngươi được bình an

chứ không phải đau khổ.

Bấy giờ các ngươi cầu cứu Ta,

và Ta sẽ nhận lời,

Ta sẽ đưa các ngươi trở về

từ khắp chốn lưu đày.”

 

Bài đọc 1: 2 Mcb 6,18-31

Tôi để lại cho đám thanh niên một tấm gương cao đẹp về cái chết, vì các Lề Luật đáng kính và thánh thiện.

Bài trích sách Ma-ca-bê quyển thứ hai.

18 Hồi ấy, có một người tên là E-la-da, một trong những kinh sư quan trọng tuy tuổi đã cao nhưng trông rất đẹp lão. Ông bị ép phải há miệng ăn thịt heo. 19 Nhưng ông thà chết vinh hơn sống nhục, nên đã tự ý tiến ra nơi hành hình, 20 sau khi đã khạc nhổ hết thịt ra. Ông đã làm như vậy theo thói thường của những người can đảm là từ chối những thứ Luật Lệ không cho phép ăn, dù phải ăn để sống. 21 Vì quen biết ông E-la-da đã lâu năm, nên những người chủ toạ bữa tiệc cúng thần trái với Lề Luật, kéo riêng ông ra một chỗ. Họ khuyên ông nói với người ta đem thịt đến, thứ thịt được phép dùng, tự tay ông dọn lấy, rồi giả vờ như thể mình đang ăn thịt cúng do vua truyền. 22 Làm như vậy ông mới thoát chết, lại còn được đối xử nhân đạo, vì trước kia ông đã xử tốt với họ. 23 Nhưng ông đã có một quyết định dứt khoát, thật xứng với tuổi cao, và uy thế của bậc lão thành, với vẻ khả kính của mái tóc trắng phau vì lao tâm khổ tứ, với tác phong hoàn hảo từ buổi thiếu thời, nhất là phù hợp với Luật thánh do chính Thiên Chúa lập ra. Ông trả lời họ thật đích đáng là cứ việc đưa ngay ông xuống âm phủ. 24 Ông nói : “Ở tuổi chúng tôi, giả vờ là điều bất xứng, e rằng có nhiều thanh niên sẽ nghĩ là ông già E-la-da đã chín mươi tuổi đầu, mà còn theo những lề thói dân ngoại. 25 Rồi bởi tôi đã giả vờ và ham sống thêm một ít lâu nữa, nên họ bị lầm lạc vì tôi, còn tôi thì chuốc lấy vết nhơ và ô nhục cho tuổi già. 26 Dù hiện nay tôi có tránh được hình phạt của người ta, thì sống hay chết tôi cũng sẽ không thoát khỏi bàn tay của Đấng Toàn Năng. 27 Vậy giờ đây, khi can đảm từ giã cuộc đời, tôi sẽ tỏ ra xứng đáng với tuổi già, 28 và để lại cho đám thanh niên một tấm gương cao đẹp về cái chết tự nguyện và cao quý, vì đã trung thành với các Lề Luật đáng kính và thánh thiện.”

Nói thế rồi, ông đi thẳng đến nơi hành hình. 29 Những người điệu ông đến nơi đó đổi thiện cảm họ vừa có đối với ông thành ác cảm, vì họ cho những lời ông nói là điên khùng. 30 Khi sắp chết vì đòn vọt, ông vừa rên vừa nói : “Đức Chúa là Đấng thông suốt mọi sự, hẳn Người biết là dù có thể thoát chết, nhưng tôi vẫn cam chịu những lằn roi gây đau đớn dữ dằn trong thân xác, còn trong tâm hồn, tôi vui vẻ chịu khổ vì lòng kính sợ Người.”

31 Con người ấy đã từ giã cuộc đời như thế đó. Cái chết của ông để lại không những cho các thanh niên, mà còn cho đại đa số dân chúng một tấm gương về lòng cao thượng và một hình ảnh đáng ghi nhớ về nhân đức.

Đó là Lời Chúa

 

Đáp ca: Tv 3,2-3.4-5.6-7 (Đ. c.6b)

Đ. Có Chúa đỡ nâng tôi.

2Lạy Chúa, thù địch con đông vô kể,
người nổi dậy chống con thật quá nhiều !3Quá nhiều kẻ đang nói về con :
“Chúa Trời đâu cứu hắn !”

Đ. Có Chúa đỡ nâng tôi.

4Nhưng lạy Chúa, chính Ngài là khiên che thuẫn đỡ,
là vinh dự của con,
là Đấng cho con được ngẩng đầu bất khuất.5Tôi vừa cất tiếng kêu lên cùng Chúa,
Chúa liền đáp lại từ núi thánh của Người.

Đ. Có Chúa đỡ nâng tôi.

6Tôi nằm xuống và tôi thiếp ngủ,
rồi thức dậy, vì Chúa đỡ nâng tôi.7Tôi chẳng còn phải sợ
lũ người đông vô số đang vây bọc quanh tôi.

Đ. Có Chúa đỡ nâng tôi.

 

Tung hô Tin Mừng: 1 Ga 4,10b

Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta, và sai Con của Người đến làm của lễ đền tội cho chúng ta. Ha-lê-lui-a.

 

Tin Mừng: Lc 19,1-10

Con Người đến để tìm và cứu những gì đã mất.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

1 Khi ấy, Đức Giê-su vào Giê-ri-khô, đi ngang qua thành phố ấy. 2 Ở đó có một người tên là Da-kêu ; ông đứng đầu những người thu thuế, và là người giàu có. 3 Ông ta tìm cách để xem cho biết Đức Giê-su là ai, nhưng không được, vì dân chúng thì đông, mà ông ta lại lùn. 4 Ông liền chạy tới phía trước, leo lên một cây sung để xem Đức Giê-su, vì Người sắp đi qua đó. 5 Khi Đức Giê-su tới chỗ ấy, thì Người nhìn lên và nói với ông : “Này ông Da-kêu, xuống mau đi, vì hôm nay tôi phải ở lại nhà ông !” 6 Ông vội vàng tụt xuống, và mừng rỡ đón rước Người. 7 Thấy vậy, mọi người xầm xì với nhau : “Nhà người tội lỗi mà ông ấy cũng vào trọ !” 8 Ông Da-kêu đứng đó thưa với Chúa rằng : “Thưa Ngài, tôi xin lấy phân nửa tài sản của tôi mà cho người nghèo ; và nếu tôi đã chiếm đoạt của ai cái gì, tôi xin đền gấp bốn.” 9 Đức Giê-su mới nói về ông ta rằng : “Hôm nay, ơn cứu độ đã đến cho nhà này, bởi người này cũng là con cháu tổ phụ Áp-ra-ham. 10 Vì Con Người đến để tìm và cứu những gì đã mất.”

Ðó là lời Chúa.

Suy niệm 1:

Thiện ý của chúng ta trước tình yêu Thiên Chúa

    Da-kêu, một con người đầy tội lỗi trong cái nhìn của người dương thế. Ông đáng bị lên án, bị nguyền rủa và bị chúc dữ. Bởi vì, ông là kẻ tiếp tay cho những người bóc lột tài sản của dân chúng, đẩy họ vào chốn lầm than cơ cực, cho nên, ai cũng nhìn ông với con mắt khinh chê, nhục mạ và đầy giận dữ. Đang khi đó, Đức Giê-su là một con người được đông đảo dân chúng yêu mến và  kính trọng bởi những lời giảng dạy đầy uy quyền và hết sức hấp dẫn. Sự hấp dẫn này không những chỉ thu hút những con người hiền lành và đạo hạnh, nhưng nó còn làm cho một người đầy tội lỗi như Da-kêu cũng phải quan tâm và mến phục. Và rồi, hai con người hoàn toàn đối lập nhau về nhiều mặt đã tìm đến nhau bởi một mối dây duy nhất là sự thiện ý. Da-kêu tỏ ra đầy thiện ý trong cái mong mỏi gặp gỡ thầy Giê-su mà mọi người đang tán tụng. Việc ông trèo lên cây chứng tỏ ông đang khao khát tìm đến một thứ hạnh phúc bền vững hơn, sâu xa hơn so với những hoa lợi mà ông nhận được trong công việc thu thuế hằng ngày. Còn Đức Giê-su, Ngài tỏ ra đầy thiện ý trước khát vọng của con người, đặc biệt là những người tội lỗi. Ngài đã đi bước trước để đến với Da-kêu và gọi chính tên ông: “Này ông Da-kêu, xuống mau đi, vì hôm nay tôi phải ở lại nhà ông” (Lc 19,5b), một cái gọi làm cho bao người giật mình và thắc mắc. Nhưng ai thắc mắc thì cứ thắc mắc, Chúa Giê-su vẫn cứ yêu thương, vẫn ban ơn cứu độ, vẫn làm cho người ta  phải hoán cải. Da-kêu đã thật sự hoán cải trước tiếng gọi tình yêu của Thiên Chúa.

Quả thật, thái độ của Da-kêu là thái độ mà mỗi người chúng ta cần phải có trước sự hiện diện thường hằng của Thiên Chúa trong đời sống chúng ta. Thiên Chúa vẫn đang ở đó, Ngài chờ đợi chúng ta quay trở lại với Ngài, khi chúng ta đã lầm lỡ bước chân vào con đường tội lỗi. Qủa thật, thiện ý là một yếu tố rất quan trọng để chúng ta có thể nhanh chóng đón nhận được hồng an tha thứ mà Thiên Chúa dành cho chúng ta. Dù chúng ta có là người tội lỗi đến đâu đi nữa, thì Thiên Chúa vẫn như một người Cha nhân hậu, luôn mòn mỏi mong chờ người con “lầm đường lạc lối” trở về. Do đó, nếu chúng ta có thiện ý trước tình yêu của Thiên Chúa đối với tội lỗi chúng ta, chắc chắn chúng ta sẽ nhận được ơn tha thứ và bình an, để tiếp tục sống và làm lại cuộc đời trong ánh sáng mới của tình yêu Chúa. Bởi vì, chỉ với sự trợ giúp của Thiên Chúa, chúng ta mới có thể trở thành một con người biết sống quảng đại và hy sinh, yêu thương và phục vụ, để từ đó mỗi ngày càng trở nên thánh thiện hơn trong đời sống chúng ta.

Lạy Chúa Giê-su, Chúa luôn ngỏ lời với con, Chúa mong mỏi con quay trở lại với Ngài khi con đã đi vào con đường tội lỗi. Vậy mà, đã rất nhiều lần con quay đi trước lời mời gọi của Chúa Con nghe thấy, cảm nghiệm thấy sự hấp dẫn nơi những thú vui trần thế hơn là nghe thấy tiếng gọi tha thiết của Chúa, một tiếng gọi cứ trải dài mãi trong cuộc đời con. Xin giúp con có một thái độ đầy thiện ý như Da-kêu, để con sẵn sàng quay trở lại với Ngài, làm lại cuộc đời với Ngài. Có như thế, mỗi ngày sống trôi qua con mới thật sự nghiệm được tình Chúa thương con và muốn con làm gì trong cuộc đời này. Amen!

 Giuse Vũ Viết Hướng, SDB

 

Suy niệm 2:

Kho tàng văn học Thiền có ghi lại câu chuyện sau: Thiền sư Sengai có một đệ tử hư hỏng, đêm đêm leo tường trốn ra ngoài đi chơi đêm. Vị thiền sư biết được điều đó, nên vào đêm nọ, sau khi phát hiện người đệ tử vượt tường bằng cách leo lên một chiếc ghế khá cao, vị thiền sư đi đến vị trí đặt trên ghế, nhấc nó bỏ sang một bên rồi đứng vào chỗ đó.

Trong đêm tối, người học trò leo tường trở vào, theo thói quen, anh đặt chân lên ghế để nhảy xuống, không dè lại đặt chân lên lưng thầy. Khi phát hiện thầy đứng đó, anh học trò hoảng sợ chờ đợi những lời khiển trách nặng nề. Thế nhưng vị thầy nói mấy lời yêu thương: “Áo con ướt đẫm sương đêm rồi, mau vào thay áo ngay kẻo cảm lạnh”. Thế là từ đó, người học trò không bao giờ còn đi chơi đêm nữa. Anh chuyên tâm học hành và trở thành người đệ tử gương mẫu của thầy Sengai.

Thiên Chúa không những tế nhị, dịu dàng, nhân từ, mà Ngài còn khoan dung, tha thứ và yêu thương những con người tội lỗi hơn thầy Sengai rất nhiều.

Giakêu là một trưởng nhóm thu thuế của thành Giêricô, ông giàu có vì lạm thu bất chính. Ông bị coi là người tội lỗi, bị khai trừ và khinh bỉ. Chúa Giêsu không nhìn ông bằng con mắt ấy, Ngài nước nhìn trên cây sung, một cái nhìn thân thiện, có sức cảm hóa tâm hồn; một cái nhìn chân tình và yêu thương ấy đã khiến ông nhìn lại mình và quyết tâm đổi mới.

Ngài nói với ông: “Này Giakêu, xuống mau đi, vì hôm nay tôi phải ở lại nhà ông”. Hạnh phúc quá bất ngờ: Ngài không chỉ biết  ông đang ở trên cây mà còn biết cả tên ông. Ngài không chỉ muốn đến thăm mà còn xin ở lại. Ông chỉ có ao ước nhỏ nhoi là nhìn thấy Ngài, nhưng Ngài lại cho ông cả một ân huệ lớn lao vượt quá lòng ông mong ước. Ông chỉ muốn thấy kẻ đã chữa cho anh mù Bartimêô là người thế nào, nhưng chính Đấng ấy lại chữa lành đôi mắt tâm hồn ông.

Vâng, chính đôi mắt tâm hồn đã bừng sáng, để ông không chỉ thấy Ngài là con người bình thường, nhưng còn thấy Ngài là Đấng ban ơn cứu độ, đầy lòng nhân từ và xót thương; để ông không chỉ thấy tiền bạc là tất cả nhưng còn thấy cần chia sẻ va trao ban. Ông hứa: “Thưa Ngài, này đây phân nữa tài sản của tôi, tôi cho người nghèo, và nếu tôi đã cưỡng đoạt của ai cái gì, tôi xin đền gấp bốn”.

Và Chúa đã nói: “Ơn cứu độ đã đến cho nhà này, bởi người này cũng là con cháu tổ phụ Ápraham”. Thật vậy, ở đâu có Chúa hiện diện là có ơn cứu độ, ở đâu có ơn cứu độ là  có sự tha thứ. Ông Giakêu đã được thứ tha để nhận lại làm con cái Ápraham, con cái của lòng tin, con cái của Chúa. Và chắc chắn, ông Giakêu sẽ hạnh phúc hơn. Chắc chắn thân xác ông vẫn thấp như trước, nhưng tâm hồn ông cao thượng hơn nhiều.

Xin cho chúng ta có tấm lòng khoan dung như Chúa, một tấm lòng quảng đại, để thế giới trở nên con cái Ápraham, và được hưởng nhờ ơn cứu độ của Chúa.

Phêrô Nguyễn Bùi Quốc Khánh SDB

Từ khoá:

Bài viết liên quan Suy niệm Hằng Ngày