THỨ BẢY TUẦN 2 THƯỜNG NIÊN

THỨ BẢY TUẦN 2 THƯỜNG NIÊN

Bài Ðọc I: (năm I) Dt 9, 2-3, 11-14

“Nhờ chính máu Mình mà Người vào Cung Thánh chỉ một lần”.

Trích thư gửi tín hữu Do-thái.

Anh em thân mến, nhà tạm được cất lên trong gian thứ nhất, có đặt chân nến, bàn, và bánh tiến. Gian này gọi là Cung Thánh. Sau tấm màn thứ hai thì đến gian gọi là Cực Thánh.

Còn Chúa Kitô xuất hiện như vị Thượng tế của mọi tốt lành tương lai. Người đi qua nhà tạm rộng rãi và hoàn hảo hơn, không phải do tay người phàm xây dựng, nghĩa là không thuộc về trần gian này, cũng không nhờ máu dê bò, nhưng nhờ chính máu của Người mà vào Cung Thánh chỉ một lần và đem lại ơn cứu độ muôn đời. Vì nếu máu dê bò và tro bò cái mà người ta rảy trên kẻ ô uế, còn thánh hoá được thân xác nên trong sạch, huống chi máu của Ðức Kitô, Ðấng đã nhờ Thánh Thần mà hiến tế chính mình làm của lễ trong sạch dâng lên Thiên Chúa; máu đó sẽ càng tẩy sạch lương tâm chúng ta khỏi những việc sinh sự chết, khiến chúng ta có thể phụng sự Thiên Chúa hằng sống.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 46, 2-3. 6-7. 8-9

Ðáp: Thiên Chúa ngự lên giữa tiếng tưng bừng, Chúa ngự lên trong tiếng kèn vang (c. 6).

Xướng: 1) Hết thảy chư dân hãy vỗ tay, hãy reo mừng Thiên Chúa tiếng reo vui! Vì Chúa là Ðấng Tối Cao, Khả uý, Người là Ðại Ðế trên khắp trần gian. – Ðáp.

2) Thiên Chúa ngự lên giữa tiếng tưng bừng, Chúa ngự lên trong tiếng kèn vang. Hãy ca mừng, ca mừng Thiên Chúa, hãy ca mừng, ca mừng Vua của chúng ta! – Ðáp.

3) Vì Thiên Chúa là vua khắp cõi trần gian, hãy xướng ca vịnh mừng Người, Thiên Chúa thống trị trên các nước, Thiên Chúa ngự trên ngai thánh của Người. – Ðáp.

Alleluia: Ga 14, 5

Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống, không ai đến được với Cha mà không qua Thầy”. – Alleluia.

Phúc Âm: Mc 3, 20-21

“Những thân nhân của Người nói: Người đã mất trí”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Khi ấy Chúa Giêsu cùng các môn đệ trở về nhà, và dân chúng đông đảo lại đổ xô tới, đến nỗi Người không dùng bữa được. Những thân nhân của Người hay tin đó, liền đi bắt Người, vì họ nói: “Người đã mất trí”. 

Ðó là lời Chúa.

Suy niệm 1

Lời Chúa ngày hôm nay chỉ vỏn vẹn có hai câu nhưng lại chứa đựng, diễn tả cách đậm nét nhất hình tượng và viễn cảnh của những con người mang lấy trách nhiệm loan báo Tin Mừng của Thiên Chúa trong thế giới hôm nay.

Trước hết, sự miệt mài giảng dạy và loan báo Tin Mừng Cứu Độ được thể hiện qua một mẫu gương tuyệt hảo về tình yêu đó chính là Chúa Giê-su. Ngài biết rằng con người dương thế vẫn đang lơ ngơ, vẩn vơ đi tìm hạnh phúc đích thực cho cuộc đời mình. Ngài biết rằng có rất nhiều câu hỏi và thắc mắc về ý nghĩa và giá trị đích thực của cuộc đời từ dân chúng đang chờ Ngài giải đáp. Cho nên, Ngài đã tận dụng mọi thời gian mình có để đồng hành, chữa lành, giảng dạy và sống với dân chúng. Ngài thật sự bận rôn đến độ kiếm được một khoảng thời gian để ăn uống và nghỉ ngơi xem ra cũng thật là xa xỉ. Nhưng không chỉ có Chúa Giê-su, các môn đệ theo Ngài xem ra cũng đã kiệt sức khi họ thông phần vào công việc của Chúa Giê-su. Điều này càng được minh chứng rõ ràng qua chính cái chết của từng người, cách này hay cách khác, họ đều chết cho tình yêu Thiên Chúa và ơn cứu độ của con người. Cũng thế, là những người tín hữu, chúng ta cũng được mời gọi “chết” cho Tin Mừng chúng ta  đang sống, “chết” cho Đấng mà chúng ta đã và đang tin nhận. Điều này có nghĩa rằng, vì tình yêu, chúng ta phải nung nấu một sự miệt mài trong công việc tông đồ hàng ngày của chúng ta, bất kể đó là công việc vĩ đại hay chỉ là những hy sinh nhỏ nhoi, hãy làm cho mình “kiệt sức” và “mệt lử” vì tình yêu dấn thân chứ không phải vì vinh hoa trần thế.

Sự miệt mài vì vinh danh Thiên Chúa và ơn cứu độ của con người là như thế, thật vất vả, mêt nhọc, đau khổ và đắng cay, nhưng không phải ai cũng có thể hiểu, đồng cảm và ủng hộ cho sứ vụ của chúng ta. Chính những người xem ra rất gần gũi, thân thiện trong gia đình, bạn bè và thân hữu của Chúa Giê-su đã coi Ngài như là “kẻ mất trí”. Không phải họ có thành kiến hay ghen ghét, nhưng bởi vì họ không hề có một ý tưởng gì về công việc mà Chúa Giê-su và các môn đệ Người đang thực hiện. Họ nhìn người với một ánh mắt thương hại hơn là trách móc, và rất có thể, họ đang toan tính bàn bạc vơi nhau xem làm thế nào để giúp chàng thanh niên Giê-su này trở lại “tình trạng bình thường”. Qủa thật, ngày hôm nay dường như chúng ta cũng đang sống trong một bối cảnh như thế khi chúng ta cố gắng trình bày gương mặt của Chúa Giê-su cho thế giới. Thực tế, đã có rất nhiều người chân nhận chúng ta, nhưng cũng không ít người đã và đang nhìn chúng ta với cặp mắt của sự dè dặt và hoài nghi hay chống đối. Đối diện với thực trạng này, chúng ta cần trở nên mạnh mẽ hơn, không chỉ trình bày Lời Chúa qua môi miệng nhưng còn qua chính đời sống của chúng ta, làm cho đời sống của chúng ta phản chiếu cuốn sách Tin Mừng sống động, từng ngày sống như từng trang Tin Mừng chứa đựng bao hy vọng, tình yêu cho những người chúng ta đồng hành và gặp gỡ. Để làm được điều này, hãy ngồi xuống trong thinh lặng, hít thật sâu và chiêm ngắm Đấng đang hiện diện trước tâm trí chúng ta!

Lạy Chúa Giê-su, chúng con biết rằng, hơn hai ngàn năm trước, Chúa đã rất mệt mỏi khi trở nên làm người và sống với chúng con. Nhưng bấy nhiêu mệt nhọc và đau khổ cũng không làm Chúa nản chí, trái lại Chúa càng thương yêu chúng con nhiều hơn. Xin Chúa làm cho chúng con có được niềm đam mê loan báo Tin Mừng như Chúa bất chấp những hoài nghi hay chống đối của người đời, để rồi chúng con sẽ được Chúa gọi vào hàng ngũ những người “tôi trung” của Chúa sau khi hoàn tất sứ vụ Chúa trao ban.

Giuse Vũ Viết Hướng SDB

Suy niệm 2

Bài Tin Mừng hôm nay chỉ vỏn vẹn có hai câu, kể lại việc Chúa Giêsu giảng dạy tại nhà mẹ vợ ông Phêrô tại Carphacnaum, dân chúng tụ họp ở đây rất đông, ai cũng muốn xem thấy Chúa và nghe Chúa giảng dạy. Họ làm Chúa bận rộn đến nỗi Chúa và các môn đệ không có thì giờ để ăn uống.

Hôm đó, có thêm nhiều người ở Nazarét đến nữa, đó là bà con thân thuộc của Chúa. Họ đến để nói với Chúa một chuyện, hay đúng hơn, họ đến để bắt Chúa về. Tại sao vậy?

Là vì lâu nay, họ hàng có nhiều lo lắng về Chúa. Họ thấy Chúa bỏ nhà ra đi từ làng này đến làng khác, hy sinh chịu khó nhọc rao giảng và làm phép lạ chữa mọi bệnh tật. Điều đó được lắm. Nhưng kết quả cho thấy là có những kẻ gọi Chúa là phù thủy, tức là Ngài dùng phép quỷ để lừa dân.

Có kẻ nói Chúa bị mất trí, bị mát nặng, bị điên, thích nói những chuyện vu vơ. Hơn nữa, một số người, nhất là người Pharisêu, nghi ngờ Chúa muốn chiêu mộ dân để lật đổ chính quyền. Chính vì thế mà bà con của Chúa lo lắng, họ lo sợ Chúa sẽ bị bắt như Gioan Tẩy Giả và rồi họ sẽ bị liên lụy. Vì lẽ đó, hôm nay, họ cùng kéo nhau đi để bắt Chúa về.

Chúa Giêsu có bị mát, bị mất trí, bị điên dại không? Chắc chắn là không! Nhưng nếu nói tình yêu là điên dại, theo nghĩa yêu thương là trao trọn thân mình cho người khác, thì trong số người điên dại nhất này, đó chính là Chúa Giêsu.

Cả cuộc đời là nghèo khó, bị bách hại để rồi cuối cùng chết nhục nhã trên thánh giá vì yêu thương con người, cả những người không đáng được yêu thương, Chúa Giêsu càng yêu thương họ hơn. Ngài quả là người điên dại của thế giới.

Chúng ta thờ phượng Chúa như một người vì quá yêu thương để chiến bại, nhưng Ngài vẫn sống để ban ơn sức mạnh cho tất cả những ai sẵn sàng chấp nhận đi theo con đường tình yêu điên dại này. Đó là con đường tình yêu của thánh giá, và cuối cùng, tình yêu sẽ mãi mãi chiến thắng thập giá và đau khổ.

Phêrô Nguyễn Bùi Quốc Khánh SDB

Từ khoá:

Bài viết liên quan Suy niệm Hằng Ngày