THỨ BẢY TUẦN 4 THƯỜNG NIÊN

THỨ BẢY TUẦN 4 THƯỜNG NIÊN

Bài Ðọc I (Năm I): Dt 13, 15-17, 20-21

“Nguyện Thiên Chúa bình an, Người đã đem ra khỏi cõi chết Ðấng nhờ máu giao ước, làm cho anh em xứng đáng thi hành việc thiện”.

Trích thơ gửi tín hữu Do-thái.

Anh em thân mến, nhờ Ðức Giêsu mà trong mọi lúc, chúng ta luôn luôn hiến dâng cho Thiên Chúa của lễ ngợi khen, tức là hoa quả của miệng lưỡi ta tuyên xưng danh Người. Anh em đừng quên công việc từ thiện và sự tương tế, vì Chúa hài lòng về những của lễ như thế. Anh em hãy vâng lời và tùng phục các vị lãnh đạo anh em, vì chính các ngài canh giữ linh hồn anh em, như những người sẽ phải trả lẽ, để các ngài hân hoan thi hành việc đó, chớ không phàn nàn, vì điều đó không có lợi gì cho anh em. Nguyện Thiên Chúa bình an, Người đã đem ra khỏi cõi chết Ðấng nhờ máu giao ước vĩnh cửu, trở nên vị Mục tử cao cả, tức là Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, xin Người làm cho anh em trong các việc thiện, xứng đáng thi hành thánh ý Người, khi Người thực hiện trong anh em điều Người hài lòng, nhờ Ðức Giêsu Kitô, Ðấng được vinh quang đến muôn đời. Amen.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 22, 1-3a. 3b-4. 5. 6

Ðáp: Chúa chăn nuôi tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi (c. 1).

Xướng: 1) Chúa chăn nuôi tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi, trên đồng cỏ xanh rì Người thả tôi nằm nghỉ. Tới nguồn nước, chỗ nghỉ ngơi, Người hướng dẫn tôi; tâm hồn tôi, Người lo bồi dưỡng. – Ðáp.

2) Người dẫn tôi qua những con đường đoan chính, sỡ dĩ vì uy danh Người. (Lạy Chúa,) dù bước đi trong thung lũng tối, con không lo mắc nạn, vì Chúa ở cùng con. Cây roi và cái gậy của Người, đó là điều an ủi lòng con. – Ðáp.

3) Chúa dọn ra cho con mâm cỗ, ngay trước mặt những kẻ đối phương; đầu con thì Chúa xức dầu thơm, chén rượu con đầy tràn chan chứa. – Ðáp.

4) Lòng nhân từ và ân sủng Chúa theo tôi, hết mọi ngày trong đời sống; và trong nhà Chúa tôi sẽ định cư cho tới thời gian rất ư lâu dài. – Ðáp.

Alleluia: Ga 10, 27

Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Con chiên Ta thì nghe tiếng Ta; Ta biết chúng và chúng biết Ta”. – Alleluia.

Phúc Âm: Mc 6, 30-34

“Họ như đàn chiên không người chăn”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Marcô.

Khi ấy, các tông đồ hội lại bên Chúa Giêsu và thuật lại với Người mọi việc các ông đã làm và đã giảng dạy. Người liền bảo các ông: “Các con hãy lui vào nơi vắng vẻ mà nghỉ ngơi một chút”. Vì lúc ấy dân chúng đến tấp nập đến nỗi các tông đồ không có thì giờ ăn uống. Vậy các ngài xuống thuyền, chèo tới một nơi vắng vẻ hẻo lánh. Thấy các ngài đi, nhiều người hiểu ý, và từ các thành phố, người ta đi bộ kéo đến nơi đó và tới nơi trước các ngài. Lúc ra khỏi thuyền, Chúa Giêsu thấy dân chúng thật đông, thì động lòng thương, vì họ như đàn chiên không người chăn, và Người dạy dỗ họ nhiều điều.

Ðó là lời Chúa.

 Suy niệm:

Đức Giêsu chạnh lòng thương

Trong cuộc sống, chúng ta đã từng gặp những người ăn xin, những người nghèo khổ bên vẹn đường… thế nhưng đã có bao giờ chúng ta chạnh lòng thương xót họ hay chưa? Tôi thiết nghĩ đã là con người thì ai cũng có một lòng trắc ẩn từ thẳm sâu bên trong của mình. Điều quan trọng là họ có biến lòng trắc ẩn đó ra thành hành động cụ thể hay không? Hay là chúng ta phớt là nó qua một bên để cho người khác làm điều đó chứ không phải là “tôi” vì thế giới này có nhiều người mà.

Bài Tin Mừng hôm nay, thánh Mácô tường thuật cho chúng ta về cuộc gặp gỡ giữa Chúa Giêsu và đám đông dân chúng. Họ không phỉa là những người ăn xin, nghèo khổ bên vẹn đường nhưng họ là những con người khao khát đi tìm chân lý, đi tìm hạnh phúc mà không có ai giúp đỡ, chỉ đường. Khi nhìn thấy thấy họ, Chúa Giêsu đã không kiềm được lòng trắc ẩn của mình trước một đàn chiên đông đảo mà không có ai dạy dỗ, chăm sóc. Vì vậy, Chúa Giêsu bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều.

Phân tích hành động của Chúa Giêsu, chúng ta thấy rằng: Chúa Giêsu đã “chạnh lòng thương” khi thấy một sự kiện diễn ra trước mặt. Kế tiếp, Ngài hành động “dạy dỗ họ”. Như vậy, lòng thương xót phải được thể hiện ra bên ngoài chứ không chỉ được giữ mãi trong lòng. Là một người kitô hữu, chúng ta được mời gọi hãy hành động với niềm tin của mình chứ không chỉ nghe suông vì “đức tin không có hành động thì quả là đức tin chết” (Gc 2,17), cũng như lòng mến mà không được thể hiện ra hành động cụ thể thì chỉ là hư hảo mà thôi.

Lạy Chúa Giêsu, chúng con khẳng định rằng chúng con đã nhận được rất nhiều ơn lành từ tình yêu của Chúa và chúng con cũng được mời gọi hãy trao ban tình yêu đó cho mọi người chúng con gặp gỡ vì chúng con đã được lãnh nhận cách nhưng không thì chúng con cũng phải cho đi cách nhưng không như vậy. Xin Chúa giúp chúng con biến những thao thức, những cảm động của chúng con trước những người đau khổ, bất hạnh… thành những hành động cụ thể để họ có thể cảm nhận được tình yêu mà chúng con ban tặng và qua đó, họ cảm nhận được tình yêu thương chăm sóc của Chúa. Chỉ khi đó, chúng con mới thật sự là người môn đệ đích thực của Chúa vì sống và thực hành lời Chúa dạy bảo. Amen.

Giuse Nguyễn Hồ Điệp, SDB.

Từ khoá:

Bài viết liên quan Suy niệm Hằng Ngày