THỨ BẢY TUẦN 5 THƯỜNG NIÊN

THỨ BẢY TUẦN 5 THƯỜNG NIÊN

Bài Ðọc I: (Năm I) St 3,9-21

“Chúa đuổi ông ra khỏi vườn địa đàng, để cày ruộng đất”.

Bài trích sách Sáng Thế.

Thiên Chúa đã gọi Ađam và phán bảo ông rằng: “Ngươi ở đâu?” Ông đã thưa: “Tôi đã nghe tiếng Ngài trong vườn địa đàng, nhưng tôi sợ hãi, vì tôi trần truồng và đang ẩn núp”. Chúa phán bảo ông rằng: “Ai đã chỉ cho ngươi biết rằng ngươi trần truồng, há chẳng phải tại ngươi đã ăn trái cây mà Ta đã cấm ngươi không được ăn ư?” Ađam thưa lại: “Người phụ nữ Chúa đã cho làm bạn với tôi, chính nàng đã cho tôi trái cây và tôi đã ăn”. Và Thiên Chúa phán bảo người phụ nữ rằng: “Tại sao ngươi đã làm điều đó?” Người phụ nữ thưa: “Con rắn đã lừa dối tôi và tôi đã ăn”.

Thiên Chúa phán bảo con rắn rằng: “Bởi vì mi đã làm điều đó, mi sẽ vô phúc ở giữa mọi sinh vật và mọi muông thú địa cầu, mi sẽ bò đi bằng bụng và mi sẽ ăn bùn đất mọi ngày trong đời mi. Ta sẽ đặt mối thù nghịch giữa mi và người phụ nữ, giữa miêu duệ mi và miêu duệ người đó, người miêu duệ đó sẽ đạp nát đầu mi, còn mi thì rình cắn gót chân người”. Chúa phán bảo cùng người phụ nữ rằng: “Ta sẽ làm cho ngươi gặp nhiều khổ cực khi thai nghén và đau đớn khi sinh con; ngươi sẽ ở dưới quyền người chồng, và chồng sẽ trị ngươi”. Người lại phán bảo Ađam rằng: “Vì ngươi đã nghe lời vợ mà ăn trái Ta cấm, nên đất bị nguyền rủa vì tội của ngươi. Trọn đời, ngươi phải làm lụng vất vả mới có mà ăn. Ðất sẽ mọc cho ngươi đủ thứ gai góc, và ngươi sẽ ăn rau cỏ ngoài đồng. Ngươi phải đổ mồ hôi trán mới có bánh ăn, cho đến khi ngươi trở về đất, vì ngươi từ đó mà ra. Ngươi là bụi đất, nên ngươi sẽ trở về bụi đất”. Và Ađam đã gọi tên vợ mình là Evà: vì lẽ bà là mẹ của chúng sinh. Thiên Chúa cũng làm cho Ađam và vợ ông những chiếc áo da và mặc cho họ. Và Người phán: “Nầy, Ađam đã trở thành như một trong chúng ta, biết thiện ác. Vậy bây giờ, đừng để hắn giơ tay hái trái cây trường sinh mà ăn và được sống đời đời”. Và Thiên Chúa đuổi ông ra khỏi vườn địa đàng, để cày ruộng đất, là nơi ông phát xuất ra.

Ðó là Lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv. 89, 2, 3-4, 5-6, 12-13

Ðáp: Thân lạy Chúa, Chúa là chỗ chúng tôi dung thân, từ đời nọ trải qua đời kia. (1)

Xướng 1) Ôi Thiên Chúa, trước khi núi non sinh đẻ, trước khi địa cầu và vũ trụ nở ra, tự thuở này qua thuở kia, vẫn có Ngài. – Ðáp.

2) Thực ngàn năm ở trước thiên nhan, tựa hồ như ngày hôm qua đã khuất, như một đêm thức giấc cầm cạnh. Chúa khiến con người trở về bụi đất, Người phán: “Hãy trở về gốc, hỡi con người”. – Ðáp.

3) Chúa khiến họ trôi đi, họ như kẻ mơ màng buổi sáng, họ như cây cỏ mọc xanh tươi; Ban sáng cỏ nở hoa và xanh tốt, buổi chiều nó bị xén đi và nó héo khô. – Ðáp.

4) Xin dạy chúng tôi biết đếm ngày giờ, để chúng tôi luyện được lòng trí khôn ngoan. Lạy Chúa, xin trở lại, chớ còn để tới bao giờ, xin tỏ lòng xót thương tôi tớ của Ngài. – Ðáp.

Alleluia: Tv. 94, 8ab

Alleluia, alleluia – Ước gì hôm nay các bạn nghe tiếng Chúa, và đừng cứng lòng – Alleluia.

Phúc Âm: Mc 8,1-10

“Họ ăn no nê”.

Bài trích Phúc Âm theo Thánh Marcô.

Trong những ngày ấy, dân chúng theo Chúa Giêsu đông đảo, và họ không có gì ăn, Người gọi các môn đệ và bảo: “Ta thương đám đông, vì này đã ba ngày rồi, họ không rời bỏ Ta và không có gì ăn. Nếu Ta để họ đói mà về nhà, họ sẽ mệt lả giữa đường, vì có nhiều người từ xa mà đến”. Các môn đệ thưa: “Giữa nơi hoang địa nầy, lấy đâu đủ bánh cho họ ăn no”. Và người hỏi các ông: “Các con có bao nhiêu bánh?” Các ông thưa: “Có bảy chiếc”.

Người truyền dân chúng ngồi xuống đất, rồi Người cầm lấy bảy chiếc bánh, tạ ơn, bẻ ra và trao cho các môn đệ phân phát. Các ông chia cho dân chúng. Các môn đệ còn có mấy con cá nhỏ. Người cũng đọc lời chúc tụng và truyền cho các ông phân phát. Dân chúng ăn no nê và người ta thu lượm những miếng còn thừa lại được bảy thúng. Số người ăn độ chừng bốn ngàn. Rồi Người giải tán họ, kế đó Người cùng các môn đệ xuống thuyền đến miền Ðammanutha.

Ðó là Lời Chúa.

 Suy niệm

“Ở đây, trong nơi hoang vắng này, lấy đâu ra bánh cho họ ăn no?”

       Trong cuộc sống này, con người phải vất vả, khó nhọc mới kiếm được của ăn nuôi thân, chỉ vì tội lỗi đã xâm nhập vào trần gian, cho nên đất đai đã sinh ra gai góc. Vì thế, con người phải đổ mồ hôi trán mới có bánh ăn. (x. St 3, 18)

       Trong bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta cũng gặp câu hỏi của các môn đệ: “lấy đâu ra bánh cho họ ăn no? Quả thật, kiếm của ăn cho mình đã là một điều khó nhọc huống chi bây giờ các môn đện lại được trao một trách nhiêm vượt quá điều các ông tưởng khi phải bánh cho hơn 4000 người ăn trong một nơi hoang vắng. Chúa Giêsu biết rõ mọi sự và Ngài cũng không muốn cho những ai đi theo Người phải đói khát bao giờ. Cho nên Chúa Giêsu biết điều Ngài sắp phải làm để nuôi dân chúng, nhưng Ngài muốn sự cộng tác, đóng góp của con người nên sai các môn đệ xem thử coi dân chúng có thể đóng góp được điều gì.

       “Bảy chiếc bánh” là một con số quá nhỏ nhoi soi với 4000 người đang hiện diện nơi đây, thế nhưng Chúa Giêsu đã hóa những nhỏ nhoi đó của con người trở thành điều lớn lao để nuôi sống cho tất cả mọi người đang hiện diện, lại còn thu lại được bảy giỏ bánh còn thừa.

       Qua phép lạ hóa bánh ra nhiều, Chúa Giêsu muốn hướng mọi người đến Bánh Hằng Sống và Ngài chính là tấm bánh ấy, tấm bánh đã bẻ ra cho đời để nuôi sống con người trong suốt hành trình dương thế này. Chúa Giêsu đã hứa rằng: Ai ăn thịt Ta thì sẽ được sự sống đời đời. Vì thế, chúng ta được mời gọi hãy năng đến tham dự bữa tiệc thánh này. Nơi đây, mọi vất vả, khó nhọc làm ăn để kiếm tìm lương thực hằng ngày sẽ vơi nhẹ vì biết rằng Chúa luôn yêu thương, chăm sóc chúng ta.

       Lạy Chúa Giêsu, chúng con cảm tạ Chúa đã ban chính Thịt Máu Chúa làm của ăn nuôi dưỡng chúng con. Xin giúp chúng con luôn ý thức được tình yêu cao vời này mỗi khi chúng con tham dự Bàn Tiệc Thánh và xin thanh tẩy mọi lầm lỗi, yếu đuối của chúng con để chúng con được trở nên trong sạch mà đón rước Chúa ngự vào trong lòng chúng con. Lạy Chúa Giêsu, xin ở lại mãi trong lòng chúng con. Amen.

Giuse Nguyễn Hồ Điệp, SDB.

Từ khoá:

Bài viết liên quan Suy niệm Hằng Ngày