THỨ HAI TUẦN 16 THƯỜNG NIÊN

THỨ HAI TUẦN 16 THƯỜNG NIÊN

Bài Ðọc I: (Năm I) Xh 14, 5-18

“Các ngươi biết rằng Ta là Chúa, khi Ta tỏ vinh quang cho Pharaon”.

Trích sách Xuất Hành.

Trong những ngày ấy, người ta báo tin cho vua Ai-cập hay: dân chúng đã trốn đi rồi; Pharaon và quần thần của ông liền đổi lòng đối với dân chúng và nói: “Sao chúng ta lại để dân Israel ra đi, còn ai phục dịch chúng ta nữa?” Vua chuẩn bị xe và đem toàn quân đi với mình. Vua đem theo sáu trăm xe hảo hạng và tất cả loại xe trong xứ Ai-cập, cùng các vị chỉ huy toàn thể quân đội. Chúa để cho lòng Pharaon, vua xứ Ai-cập, ra cứng cỏi, ông đuổi theo con cái Israel, nhưng những người này ra đi cách hùng dũng. Những người Ai-cập theo dấu chân họ và bắt gặp họ đóng trại gần biển. Toàn thể kỵ binh, chiến xa và bộ binh của Pharaon trú ở Phihahirô, đối diện với Beelsêphon.

Lúc Pharaon đến gần, con cái Israel ngước mắt lên thấy quân Ai-cập đuổi theo mình. Họ quá khiếp sợ, kêu lên cùng Chúa, và nói cùng Môsê rằng: “Có lẽ ở Ai-cập không đủ đất để chôn chúng tôi hay sao, mà ông đem chúng tôi lên chết trong sa mạc này? Ông dẫn chúng tôi ra khỏi Ai-cập với mục đích gì? Chẳng phải khi ở Ai-cập chúng tôi đã nói với ông lời này sao?, là: “Ông hãy mặc chúng tôi làm nô lệ cho người Ai-cập, còn hơn là chết trong sa mạc”. Môsê liền nói với dân chúng rằng: “Xin anh em đừng sợ, hãy vững lòng, và anh em sẽ thấy Thiên Chúa hôm nay của chúng ta thế nào? Vì chưng, những người Ai-cập mà hiện giờ anh em thấy đây, anh em sẽ không bao giờ thấy họ nữa. Chúa sẽ chiến đấu cho anh em, nên xin anh em khỏi lo chi”.

Chúa phán cùng Môsê rằng: “Có gì mà kêu đến Ta? Hãy bảo con cái Israel cứ lên đường. Còn ngươi đưa gậy lên và giơ tay trên biển, hãy phân rẽ biển ra, cho con cái Israel đi vào giữa lòng biển khô cạn. Còn Ta, Ta sẽ làm cho lòng người Ai-cập ra chai đá, chúng sẽ rượt theo sau các ngươi. Bấy giờ Ta sẽ tỏ vinh quang cho Pharaon, toàn thể quân lực, chiến xa và kỵ binh của vua ấy biết. Người Ai-cập sẽ biết Ta là Chúa khi Ta tỏ vinh quang cho Pharaon?, chiến xa và kỵ binh của vua ấy”.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Xh 15, 1-2. 3-4. 5-6

Ðáp: Chúng ta hãy ca tụng Chúa, vì Người uy linh cao cả (c. 1a).

Xướng: 1) Tôi sẽ ca tụng Chúa, vì Người uy linh cao cả. Người đã ném ngựa và người xuống biển khơi. Chúa là sức mạnh và là khúc ca của tôi, chính Người đã cho tôi được cứu thoát. Người là Thiên Chúa tôi, tôi sẽ tôn vinh Người; Người là Chúa tổ phụ tôi, tôi sẽ hát ca mừng Chúa. – Ðáp.

2) Chúa như là người chiến sĩ, danh thánh Người thật toàn năng. Người đã ném xe cộ và đạo binh của Pharaon xuống biển, và dìm xuống Biển Ðỏ các tướng lãnh của ông. – Ðáp.

3) Các vực thẳm đã chôn sống họ, họ rơi xuống đáy biển như tảng đá to. Lạy Chúa, tay hữu Chúa biểu dương sức mạnh, lạy Chúa, tay hữu Chúa đánh tan quân thù. – Ðáp.

Alleluia: Ga 10, 27

Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Con chiên Ta thì nghe tiếng Ta; Ta biết chúng và chúng theo Ta”. – Alleluia.

Phúc Âm: Mt 12, 38-42

“Nữ hoàng phương nam sẽ chỗi dậy lên án thế hệ này”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, có mấy luật sĩ và biệt phái thưa cùng Chúa Giêsu rằng: “Lạy Thầy, chúng tôi muốn thấy Thầy làm một dấu lạ”. Người trả lời: “Thế hệ hung ác gian dâm đòi một dấu lạ! Nhưng sẽ không cho dấu lạ nào, trừ dấu lạ tiên tri Giona. Cũng như xưa tiên tri Giona ở trong bụng cá ba đêm ngày thế nào, thì Con Người cũng sẽ ở trong lòng đất ba đêm ngày như vậy. Tới ngày phán xét, dân thành Ninivê sẽ chỗi dậy cùng với thế hệ này và lên án nó, vì họ đã nghe lời tiên tri Giona mà sám hối tội lỗi, nhưng đây có Ðấng cao trọng hơn Giona. Ðến ngày phán xét, nữ hoàng phương nam sẽ chỗi dậy cùng với thế hệ này và lên án nó: vì bà từ biên thuỳ trái đất đã đến nghe lời khôn ngoan của vua Salomon, nhưng đây có Ðấng cao trọng hơn Salomon”.

Ðó là lời Chúa.

Suy niệm

DẤU LẠ ĐÍCH THỰC

         Mỗi người Kitô hữu chắc hẳn cũng rất quen thuộc với câu chuyện của ông Giô-na được Chúa sai đi trừng phạt dân thành Ni-ni-vê trong  Kinh thánh. Chúng ta biết rằng, dân thành Ni-ni-vê lúc thời ông Giô-na đang ở trong tình trạng ngập tràn tội lỗi. Vì thế khi được nghe tiếng Chúa mách bảo ông Giô-na đã cảm thấy sợ hãi và bỏ trốn Thiên Chúa vì ông nghĩ sức ông không đủ để có thể làm được nhiệm vụ cao cả này. Và trong lúc đi trốn thì ông đã bị một con cá lớn nuốt vào bụng và trong đó 3 ngày. Thời gian này cũng là lúc để ông suy nghĩ về điều Thiên Chúa đã sai ông và cầu nguyện với Ngài để tăng thêm sức mạnh. Và kết quả là ông đã khuyên bảo được dân thành ăn năn sám hối trở lại sau khi ra khỏi bụng cá thay vì trừng phạt.

          Trong bài tin mừng ngày hôm nay, Chúa Giêsu đã nhắc lại câu chuyện này một lần nữa để dạy cho các người Pha-ri-sêu và các Kinh sư một bài học khi họ đòi Chúa Giêsu làm phép lạ cho họ. “Thế hệ gian ác và ngoại tình này đòi dấu lạ. Nhưng chúng sẽ không được dấu lạ nào, ngoài dấu lạ ông Giô-na.” (Mt 12,39). Dấu lạ mà Ngài muốn nói với những kẻ hiếu kỳ muốn  thấy cái gì đó là khác thường, lạ mắt để thỏa tính tò mò là tiên báo Cái Chết và Sự Phục Sinh của mình. Một dấu lạ thực sự vĩ đại và lớn lao mà Chúa Giêsu đã làm với tất cả tình thương dành cho nhân loại. Và Ngài cũng muốn tiên báo đến ngày cánh chung, ngày sẽ diễn ra cuộc phát xét chung dành cho tất cả mọi người.

          Thật vậy, bản tính con người luôn muốn thấy cái gì đó là bất thường, lạ mắt. Ngày nay, mỗi khi nghe ở bất cứ đâu có điều gì đó xảy ra lạ thường là mọi người đều ùn ùn kéo đến để xem thật hư như thế nào khi chưa được Giáo Hội toàn cầu và Giáo Hội địa phương xác nhận. Đây cũng là một xu hướng chung của bản tính con người. Tuy nhiên, điều quan trọng của nguời thấy dấu lạ thật sự là sự bình an trong tâm hồn và sự thay đổi của ban thân. Cũng đã có rất nhiều người đi hết điểm hành hương nổi tiếng này đến điểm hành đến điểm hành hương nổi tiếng khác mà bản tính con người cũ của mình vẫn không thay đổi, không trở nên tốt và thánh thiện hơn. Nếu mà như vậy thì người đó vẫn chưa thấy được dấu lạ đích thực.

          Một Dấu Lạ Đích Thực luôn hiển hiện một cách thường xuyên với chúng ta mà đôi khi chúng ta không chú ý, không quan tâm và đặt nó làm thứ yếu, đó chính là Thánh Lễ. Trong thánh lễ chúng ta được lắng nghe trực tiếp lời của Chúa dạy, được lãnh nhận chính mình máu Chúa. Nếu như chúng ta năng đi tham dự thánh lễ để lắng nghe sự hướng dẫn của Chúa qua vị linh mục và từ đó biến đổi bản thân trở thành một người Kitô hữu như lòng Chúa mong ước thì lúc đó chúng ta mới gặp được dấu lạ thực sự và đó mới chính là dấu lạ đích thực. Đây cũng là điều Chúa muốn nơi mỗi người chúng ta. Đến với thánh lễ cũng là để rước Chúa ngự trong tâm hồn vì có Ngài cùng đổng hành trong cuộc sống để tăng sức cho ta vượt qua mọi khó khăn thử thách và mọi cơn cám dỗ nơi thế gian này.

          Thánh lễ là một dấu lạ đích thực mà Chúa đã yêu thương ban tặng cho con người. Ở nơi đó chúng con được lắng nghe lời của Ngài và lãnh nhận chính mình máu Ngài. Xin Chúa hãy ban ơn giúp chúng con biết nhận ra tầm quan trọng của thánh lễ trong đời sống của mình mà siêng năng chạy đến đó để kín múc nguồn ơn thánh. Amen!  

Đaminh Phạm Thế Hiển SDB

Từ khoá:

Bài viết liên quan Suy niệm Hằng Ngày