THỨ HAI TUẦN 4 MÙA CHAY

  • THỨ HAI TUẦN 4 MÙA CHAY

Bài Ðọc I: Is 65, 17-21

“Thiên hạ sẽ không còn nghe tiếng khóc lóc và than van nữa”.

Trích sách Tiên tri Isaia.

Ðây Thiên Chúa phán: “Này Ta tác tạo trời mới, đất mới; người ta sẽ không còn nhớ lại dĩ vãng, và cũng sẽ không bận tâm đến dĩ vãng nữa. Nhưng các ngươi hãy hân hoan và nhảy mừng cho đến muôn đời trong các việc Ta tác tạo, vì đây Ta tác tạo một Giêrusalem hân hoan và một dân tộc vui mừng. Ta sẽ hân hoan ở Giêrusalem, sẽ vui mừng nơi dân Ta, và từ đây người ta sẽ không còn nghe tiếng khóc lóc và than van nữa. Ở đó sẽ không còn trẻ nhỏ chết yểu, không còn người già chết sớm nữa, vì người chết trăm tuổi cũng còn gọi là chết trẻ, người không sống đến trăm tuổi, kể là bị chúc dữ. Họ sẽ xây cất nhà cửa và cư ngụ ở đó, sẽ trồng nho và ăn trái nho”.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 29, 2 và 4. 5-6. 11e-12a và 13b

Ðáp: Lạy Chúa, con ca tụng Chúa vì đã giải thoát con (c. 2a).

Xướng: 1) Lạy Chúa, con ca tụng Chúa vì đã giải thoát con, và không để quân thù hoan hỉ về con. Lạy Chúa, Ngài đã đưa linh hồn con thoát xa Âm phủ, Ngài đã cứu con khỏi số người đang bước xuống mồ. – Ðáp.

2) Các tín đồ của Chúa, hãy đàn ca mừng Chúa, và hãy cảm tạ thánh danh Ngài. Vì cơn giận của Ngài chỉ lâu trong giây phút, nhưng lòng nhân hậu của Ngài vẫn có suốt đời. Chiều hôm có gặp cảnh lệ rơi, nhưng sáng mai lại được mừng vui hoan hỉ. – Ðáp.

3) Lạy Chúa, xin nhậm lời và xót thương con, lạy Chúa, xin Ngài gia ân cứu giúp con. Chúa đã biến đổi lời than khóc thành khúc nhạc cho con, lạy Chúa là Thiên Chúa của con, con sẽ tán tụng Chúa tới muôn đời. – Ðáp.

Câu Xướng Trước Phúc Âm: Lc 15, 18

Tôi muốn ra đi trở về với cha tôi và thưa người rằng: Thưa cha, con đã lỗi phạm đến trời và đến cha.

Phúc Âm: Ga 4, 43-54

“Ông hãy về đi, con ông mạnh rồi”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu bỏ Samaria mà đến Galilêa. Chính Người đã nói: “Không vị tiên tri nào được kính nể nơi quê hương mình”. Khi Người đến Galilêa, dân chúng ra đón tiếp Người: Họ đã chứng kiến tất cả các việc Người làm ở Giêrusalem trong dịp lễ; vì họ cũng đi dự lễ.

Người trở lại Cana xứ Galilêa, nơi Người đã biến nước thành rượu. Bấy giờ có một quan chức nhà vua ở Capharnaum có người con trai đang đau liệt. Ðược tin Chúa Giêsu đã bỏ Giuđêa đến Galilêa, ông đến tìm Người và xin Người xuống chữa con ông sắp chết. Chúa Giêsu bảo ông: “Nếu các ông không thấy những phép lạ và những việc phi thường, hẳn các ông sẽ không tin”. Viên quan chức trình lại Người: “Thưa Ngài, xin Ngài xuống trước khi con tôi chết”. Chúa Giêsu bảo ông: “Ông hãy về đi, con ông mạnh rồi”. Ông tin lời Chúa Giêsu nói và trở về.

Khi xuống đến sườn đồi thì gặp gia nhân đến đón, báo tin cho ông biết con ông đã mạnh. Ông hỏi giờ con ông được khỏi. Họ thưa: “Hôm qua lúc bảy giờ cậu hết sốt”. Người cha nhận ra là đúng giờ đó Chúa Giêsu bảo ông: “Con ông mạnh rồi”, nên ông và toàn thể gia quyến ông đều tin. Ðó là phép lạ thứ hai Chúa Giêsu đã làm khi Người ở Giuđêa về Galilêa.

Ðó là lời Chúa.

 

Suy niệm 1

Có một bà đạo đức thường áy náy vì một vài tật xấu mà bà không thể  chừa được. Bèn đến than thở với Cha linh hướng. Ngài nói: “Con có để ý thấy không, vào mùa đông, lá sồi rụng nhiều, nhưng vẫn còn vài chiếc. Gió đông thổi mạnh nhưng vẫn không làm chúng rụng xuống. Nhưng khi mùa xuân đến, chúng tự động rụng, nhường chỗ cho những lá non nảy lộc. Vậy cái gì làm cho chúng rơi rụng? Thưa đó là sự sống mới lưu chuyển trong thân cây. Với chúng ta cũng vậy. Khi sự sống mới của Đức Kitô nảy nở trong đời sống, ta sẽ mau thăng tiến trên con đường đạo đức”.

Hôm nay, thánh sử Gioan cũng thuật lại cách rõ ràng về phép lạ thứ 2 mà Chúa Giêsu đã làm tại Cana miền Galilê khi Ngài cứu sống cho đứa con trai của một sĩ quan cận vệ, chỉ vì ông đã tin vào Lời của Ngài:”ông cứ về đi, con ông sống”. Ngài đã làm phép lạ, không phải vì danh tiếng để mọi người tung hô, nhưng vì muốn cho con người được hạnh phúc và nhờ đó mà con người tin vào Ngài. Qua đức tin của con người, cộng với ơn Chúa, phép lạ đã xảy ra.

Mỗi ngày sống của chúng ta là mỗi sự lạ lùng mà Thiên Chúa đang thực hiện, chúng ta có nhận ra sự lạ lùng đó không. Chúng ta có không khí để thở, có công ăn việc làm, có sức khỏe và những sự kiện trong ngày sống. Chúng ta có tin rằng chính Chúa đang chăm sóc, dưỡng nuôi và bảo bọc chúng ta, hay chúng ta chỉ thấy đó là điều bình thường.

Hơn thế nữa, chúng ta có cả một tàng ân sủng của các bí tích và ngày ngày chúng ta được dưỡng nuôi qua bí tích Thánh Thể, được Chúa Kitô ở trong ta và làm cho ta lớn lên trong Ngài, chúng ta có tin điều đó không. Phép lạ của Chúa Giêsu chỉ có thể xảy ra với những ai có đức tin và tuyên xưng đức tin như viên sĩ quan cận vệ xưa kia.

Lạy Chúa, chúng con tin rằng, mỗi ngày sống của chúng con là do chính Chúa ban cho chúng con: sức khỏe, công ăn việc làm, bình an… vì nếu Ngài không ban cho con, không chăm sóc, dưỡng nuôi con thì những điều trên con đã không nhận được, mà thay vào đó là những bất hạnh, những đau khổ.

Hơn nữa, ngày ngày chúng con được lãnh nhận bí tích Thánh Thể là chính Ngài, chính Mình và Máu Thánh Ngài để từ đó con được ngài dưỡng nuôi, được lớn lên trong Ngài, chứ không phải chỉ là những tấm bánh bình thường. Và khi con cảm nhận được Ngài trong tâm hồn con, trong cõi lòng con, thì khi đó con cũng thấy được Ngài trong mọi người mà con gặp gỡ, để từ đó con đón nhận họ như chính Chúa đã đón nhận con.

Giuse Đặng Hữu Phúc SDB

 

Suy niệm 2

suy niệm 2

Lệ có rơi khi màn đêm buông xuống

Hừng đông về đã vọng tiếng hò reo Tv 30,6

Suy niệm Ga 4:43-54

Mọi chuyện đều có thể rơi vào tình trạng ảm đảm, và cũng có đủ lý do để làm người ta khóc như trong câu Thánh vịnh hôm nay: “Lệ có rơi khi màn đêm buông xuống”.

Tuy nhiên với niềm tin vào Thiên Chúa, con người chắc chắn tìm được lý do để hy vọng và mừng vui.

Trong những tuần lễ trước Phục Sinh, mọi chuyện xem ra có vẻ tăm tối, ảm đạm. Dường như chúng ta không biết được rồi chuyện gì sẽ xảy ra cho chúng ta. Vì thế, chúng ta sợ. Tuy nhiên ngay lúc này đây, Thiên Chúa vẫn hiện diện giữa mọi giông tố của cuộc đời. Chúng ta phải tin chắc điều đó. Ngay cả khi mọi chuyện dường như rối tung lên và vô vọng, Thiên Chúa vẫn ở đó với chúng ta. Chắc chắn là như thế!

Nơi nào có Thiên Chúa, thì con người có lý do để hy vọng. Chúng ta hy vọng “sự hừng đông” sẽ mang lại niềm vui tràn đầy.

Lạy Chúa, dầu mọi chuyện xem ra tăm tối, ảm đạm đối với con trong giờ phút này, nhưng con biết Ngài vẫn đang ở với con. Xin giúp con biết bám chặt vào Ngài, tin cậy và đặt trọn niềm hy vọng nơi Ngài. Amen.

Mary Nadeau

Văn Chính SDB, chuyển ngữ

Từ khoá:

Bài viết liên quan Suy niệm Hằng Ngày