THỨ HAI TUẦN 5 THƯỜNG NIÊN

THỨ HAI TUẦN 5 THƯỜNG NIÊN

Bài Ðọc I: (Năm I) St 1, 1-19

“Thiên Chúa phán: và xảy ra như vậy”.

Trích sách Sáng Thế.

Từ nguyên thủy Thiên Chúa đã tạo thành trời đất. Ðất còn hoang vu trống rỗng, tối tăm bao trùm vực thẳm, và Thần trí Thiên Chúa bay sà trên mặt nước.

Thiên Chúa phán: “Hãy có ánh sáng”. Và có ánh sáng. Thiên Chúa thấy ánh sáng tốt đẹp, Người phân rẽ ánh sáng khỏi tối tăm. Thiên Chúa gọi ánh sáng là ngày, tối tăm là đêm. Qua một buổi chiều và một buổi sáng: đó là ngày thứ nhất.

Thiên Chúa phán: “Hãy có một vòm trời ở giữa nước, phân rẽ nước với nước”, và Thiên Chúa làm nên vòm trời, và phân rẽ nước phía trên vòm trời với nước dưới vòm trời. Và xảy ra như vậy. Thiên Chúa gọi vòm đó là trời. Qua một buổi chiều và một buổi sáng: đó là ngày thứ hai.

Thiên Chúa phán: “Nước dưới trời hãy tụ tại một nơi, để lộ ra chỗ khô cạn. Và đã xảy ra như vậy. Thiên Chúa gọi chỗ khô cạn là đất, và Người gọi khối nước là biển. Thiên Chúa thấy tốt đẹp. Và Thiên Chúa phán: “Ðất hãy trổ sinh thảo mộc xanh tươi mang hạt giống, và cây ăn trái phát sinh trái theo giống nó, và trong trái có hạt giống, trên mặt đất. Và đã xảy ra như vậy. Tức thì đất sản xuất thảo mộc xanh tươi mang hạt theo giống nó, và cây phát sinh trái trong có hạt tuỳ theo loại nó. Và Thiên Chúa thấy nó tốt đẹp. Qua một buổi chiều và một buổi sáng: đó là ngày thứ ba.

Thiên Chúa còn phán: “Hãy có những vật sáng trên vòm trời và hãy phân chia ngày và đêm, và trở thành dấu chỉ thời gian, ngày và năm tháng, để soi sáng trên vòm trời và giãi sáng mặt đất”. Và đã xảy ra như vậy. Thiên Chúa đã làm nên hai vầng sáng lớn: Vầng sáng lớn hơn làm chủ ban ngày, và vầng sáng nhỏ hơn làm chủ ban đêm; và Ngài cũng làm nên các tinh tú. Thiên Chúa đặt chúng trên vòm trời để soi sáng trên mặt đất, và làm chủ ngày đêm, và phân chia ánh sáng với tối tăm. Thiên Chúa thấy tốt đẹp. Qua một buổi chiều và một buổi sáng: đó là ngày thứ tư.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 103, 1-2a. 5-6. 10 và 12. 24 và 35c

Ðáp: Nguyện cho Chúa hân hoan vì công cuộc của Chúa (c. 31b).

Xướng: 1) Linh hồn tôi ơi, hãy chúc tụng Chúa. Lạy Chúa là Thiên Chúa của con, Ngài rất ư vĩ đại! Ngài mặc lấy oai nghiêm huy hoàng, ánh sáng choàng thân như mang áo khoác. – Ðáp.

2) Ngài dựng vững địa cầu trên nền tảng, cho tới muôn đời nó chẳng lung lay. Ngài dùng biển che phủ nó như áo che thân, trên ngọn núi non muôn ngàn nước đọng. – Ðáp.

3) Ngài lệnh cho mạch nước tràn ra thành suối, chúng chảy rì rào giữa miền non núi. Bên cạnh chúng, chim trời cư ngụ, từ trong ngành cây vang ra tiếng hót. – Ðáp.

4) Lạy Chúa, thực nhiều thay công cuộc của Ngài! Ngài đã tạo thành vạn vật cách khôn ngoan, địa cầu đầy dẫy loài thụ tạo của Ngài. Linh hồn tôi ơi, hãy chúc tụng Chúa. – Ðáp.

Alleluia: Ga 14, 5

Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống, không ai đến được với Cha mà không qua Thầy”. – Alleluia.

Phúc Âm: Mc 6, 53-56

“Tất cả những ai chạm tới Người, đều được khỏi bệnh”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Khi ấy, Chúa Giêsu và các môn đệ qua biển rồi, các ngài tới miền Giênêsarét và ghé bến. Các ngài lên khỏi thuyền, tức thì người ta nhận ra Người, họ liền rảo chạy khắp miền, và nghe tin Người ở đâu thì khiêng những người đau yếu nằm trên chõng đến đó. Bất cứ Người vào làng trại hay đô thị nào, người ta cũng đặt các bệnh nhân ở các nơi công cộng và xin Người cho họ ít là được chạm tới gấu áo Người, và tất cả những ai chạm tới Người, đều được khỏi bệnh.

Ðó là lời Chúa.

Suy niệm 1

CĂN BỆNH DANH VỌNG NGÀY NAY

Cùng với sự phát triển của xã hội, con người ngày nay dường như ít nhắc tới chuyện ăn no mặc ấm, nhưng thay vào đó là ăn ngon mặc đẹp và hướng đến những nhu cầu cao hơn như được người khác biết đến và tự thể hiện mình. Đây cũng là những nhu cầu cao nhất mà Freud, nhà tâm lý học người Áo cho thấy nơi mỗi con người. Bài Tin Mừng hôm nay của thánh sử Mác-co cho ta một bài học về những cám dỗ hay căn bệnh này nơi đời sống của mỗi người chúng ta. Đó là căn bệnh về DANH VỌNG.

Chúng ta thử đặt mình trong hoàn cảnh của các môn đệ trong bài Tin Mừng hôm nay. Hẳn ta sẽ rất tự hào và vinh dự vì có một vị Thầy tuyệt vời là Đức Giê-su. Tin Mừng Mác-co thuật lại rằng: “Khi thầy trò vừa ra khỏi thuyền thì lập tức người ta nhận ra Đức Giê-su. Người đi tới đâu, vào làng mạc, thành thị hay thôn xóm nào, người ta cũng đặt kẻ ốm đau ngoài đường, ngoài chợ, và xin Người cho họ ít là được chạm đến tua áo choàng của Người; và bất cứ ai chạm đến, thì đều được khỏi”. Ngay lập tức, đi tới đâu, ít là được chạm đến tua áo, bất cứ ai được chạm đến thì đều được khỏi – là những từ ngữ cho thấy quyền năng  và danh tiếng của Đức Giê-su. Quả thật, nếu một ai trong chúng ta bây giờ có những khả năng như Đức Giê-su, hẳn danh tiếng của ta sẽ được rất nhiều người biết đến. Những ca sĩ, bác sĩ, nhà chính trị thời nay luôn có những phương cách, quảng cáo để được mọi người biết đến và ca ngợi. Và chắc hẳn, căn bệnh về quyền lực đã và đang len lỏi vào trong đời sống của người Kitô Hữu và cả đời sống của những linh mục, tu sĩ ngày nay. Hẳn chúng ta cũng nghe biết đâu đó, những người làm từ thiện, đóng góp xây dựng các công trình tôn giáo, … họ mong muốn được đọc tên giữa mọi người, được khắc tên lên những công trình hay được nêu tên trên báo chí. Và hẳn chúng ta cũng nghe thấy có những linh mục tu sĩ khi làm việc ở đây đó, muốn có những công trình, hoạt động phong trào “để đời” cho mình. Những Kitô Hữu và giáo sĩ này vô tình đã mắc vào căn bệnh cạnh tranh và háo danh; căn bệnh tìm kiếm lợi lộc trần tục và phô trương. Đó là căn bệnh thứ 7 và 15 mà Đức Thánh Cha Phanxico đã nêu lên hồi chuông trong bài chia sẻ về 15 căn bệnh của giáo triều Roma. Đâu là những nguyên do dẫn đến những căn bệnh trên?

Đó có thể xuất phát từ tội kiêu ngạo, là mối tội thứ nhất trong bảy mối tội đầu. Kiêu ngạo dường như là bản tính của mỗi người. Kiêu ngạo là muốn được mọi người biết đến những việc mình làm, muốn được khen ngợi. Điều này thật dễ dàng xảy đến cách vô thức cho mỗi người chúng ta nếu chúng ta không luôn tỉnh thức và cầu nguyện. Thánh Phaolo nói: ”Anh em đừng làm gì vì cạnh tranh hoặc háo danh, nhưng mỗi người với tất cả sự khiêm tốn, hãy coi người khác hơn mình. Mỗi người đừng tìm tư lợi, nhưng hãy tìm lợi ích của người khác nữa” (Pl 2,1-4). Và chính thánh Phaolô đã định nghĩa những con người này là “những kẻ thù của Thập Giá Chúa Kitô” vì họ “kiêu hãnh về những điều mà lẽ ra họ phải hổ thẹn và chỉ nghĩ đến những điều thuộc về trần thế này” (Pl 3,19).

“Hãy học cùng Ta, vì Ta dịu hiền và khiêm nhượng trong lòng, và tâm hồn các người sẽ được bình an.” (Mt 11, 29). Đây có lẽ là bài học và là lời nguyện đẹp nhất mà mỗi người chúng ta nên kêu cầu và thực hành thường xuyên trong đời sống. Ước mong mỗi người chúng ta luôn biết chạy đến với Chúa, ở lại và được “chạm” tới Chúa Giêsu, nhờ đó chúng ta sẽ được khỏi mọi thứ bệnh tật và được bình an luôn mãi.

Giuse Lê Văn Nhàn SDB

 

Suy niệm 2

Đám đông trong bài Tin Mừng hôm nay đã mở toang cánh cửa lòng cho Thiên Chúa, Đấng chữa lành, và vì thế họ được khỏi bệnh. Thánh Máccô diễn tả rằng: nghe tin Chúa ở đâu, dân chúng đem bệnh nhân đến đó và bất cứ ai chạm đến Ngài thì đều được khỏi bệnh.

Sở dĩ người ta ùn ùn kéo đến với Ngài, chính vì họ cảm thấy Ngài luôn cho họ cái gì, Ngài luôn là vòng tay mở rộng chờ đón, Ngài luôn trao ban hết con người mình, hết thời giờ, hết quyền năng Ngài cho họ. Sức hút của Chúa Giêsu hệ tại ở việc Ngài là con người quảng đại và luôn cho đi.

Như vậy, bài Tin Mừng hôm nay cho thấy việc Chúa Giêsu chữa lành bệnh nhân để trình bày về sứ vụ Cứu Thế  của Ngài và để củng cố niềm tin cho các tông đồ.

Đồng thời chúng ta có thể nhận thấy tính cách phổ quát của đạo công giáo: Chúa ban ơn cho cả lương dân khi họ đến với Ngài để xin chữa bệnh.

Dân chúng ùn ùn kéo đến với Chúa Giêsu, quả thật đây là một cảnh tượng tuyệt đẹp và đầy xúc động. Đẹp ở sự chủ động của đám đông, xúc động vì lòng tin vững vàng của họ. Họ đã không đòi hỏi gì hơn là được chạm đến tua áo Ngài, và mong được chữa khỏi bệnh.

Nếu đọc kỹ Tin Mừng chúng ta thấy chẳng có một người nào tin tưởng tìm đến với Chúa mà lại phải về tay không. Rất nhiều người đã được những ơn ngoài sự mong đợi của họ, chẳng hạn như ông Gia-kêu, ông Nicôđêmô hay người trộm lành.

Đám đông dân chúng hôm nay đã mở cánh cửa của lòng mình cho Đấng chữa lành, và vì thế họ đã được khỏi bệnh. Còn chúng ta thì sao? Xin Chúa cho chúng ta luôn biết mở lòng ra để có thể chạm đến Ngài.

 Phêrô Nguyễn Bùi Quốc Khánh SDB

Từ khoá:

Bài viết liên quan Suy niệm Hằng Ngày