THỨ HAI TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH

Thứ Hai trong Tuần Bát Nhật Phục Sinh

Bài Ðọc I: Cv 2, 14. 22-32

“Thiên Chúa đã cho Ðức Kitô phục sinh, và tất cả chúng tôi làm chứng về Người”.

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Trong ngày lễ Ngũ Tuần, Phêrô cùng với mười một Tông đồ đứng ra, lên tiếng nói rằng: “Hỡi các người Do-thái và tất cả những ai ở Giêrusalem, xin hãy biết điều này và lắng nghe lời tôi! Hỡi những người Israel, xin hãy nghe những lời này:

“Ðức Giêsu Nadarét là người đã được Thiên Chúa chứng nhận giữa anh em bằng những việc vĩ đại, những điều kỳ diệu và những phép lạ, mà Thiên Chúa đã dùng Người để thực hiện giữa anh em, như chính anh em đã biết. Theo như Thiên Chúa đã định và biết trước, Người đã bị nộp, và anh em đã dùng tay kẻ độc ác mà hành hạ rồi giết đi. Nhưng Thiên Chúa đã giải thoát Người khỏi những đau khổ của cõi chết mà cho Người phục sinh, vì không thể nào để cho Người bị cầm giữ trong đó. Vì chưng, Ðavít đã nói về Người rằng:

‘Tôi hằng chiêm ngưỡng Chúa trước mặt tôi, vì Người ở bên hữu tôi, để tôi không nao núng. Vì thế, lòng tôi hân hoan, miệng lưỡi tôi hát mừng, và xác tôi yên nghỉ trong niềm cậy trông; vì Chúa không để linh hồn tôi trong cõi chết, và không để Ðấng Thánh của Chúa thấy sự hư nát. Chúa đã cho tôi biết con đường sự sống và cho tôi tràn đầy hân hoan tận hưởng nhan thánh Chúa’.

“Hỡi anh em, xin cho phép tôi được bạo dạn nói với anh em về tổ phụ Ðavít rằng: ngài đã băng hà, đã được an táng và lăng tẩm của ngài còn nằm giữa chúng ta cho đến ngày nay. Nhưng vì ngài là tiên tri, và biết Thiên Chúa đã thề hứa với ngài sẽ cho một người trong dòng dõi ngài ngồi trên ngai vàng của ngài, nên thấy trước, ngài đã nói về việc Chúa Kitô phục sinh, vì Người không phải bị bỏ rơi trong cõi chết, và xác Người không bị huỷ diệt. Ðức Giêsu đó, Thiên Chúa đã cho sống lại; chúng tôi hết thảy xin làm chứng về điều ấy”.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 15, 1-2a và 5. 7-8. 9-10. 11

Ðáp: Xin bảo toàn con, lạy Chúa, vì con tìm nương tựa Chúa (c. 1).

Hoặc đọc: Alleluia.

Xướng: 1) Xin bảo toàn con, lạy Chúa, vì con tìm nương tựa Chúa; con thưa cùng Chúa: “Ngài là chúa tể con. Chúa là phần gia nghiệp và phần chén của con, chính Ngài nắm giữ vận mạng của con”. – Ðáp.

2) Con chúc tụng Chúa vì đã ban cho con lời khuyên bảo, đó là điều lòng con tự nhủ, cả những lúc đêm khuya. Con luôn luôn đặt Chúa ở trước mặt con, vì Chúa ngự bên hữu con, con sẽ không nao núng. – Ðáp.

3) Bởi thế lòng con vui mừng và linh hồn con hoan hỉ: ngay cả đến xác thịt của con cũng nằm nghỉ an toàn, vì Chúa chẳng bỏ rơi linh hồn con trong Âm phủ, cũng không để thánh nhân của Ngài thấy sự hư nát. – Ðáp.

4) Chúa sẽ chỉ cho con biết đường lối trường sinh, sự no đầy hoan hỉ ở trước thiên nhan, sự khoái lạc bên tay hữu Chúa tới muôn muôn đời! – Ðáp.

Alleluia: Tv 117, 24

Alleluia, alleluia! – Ðây là ngày Chúa đã thực hiện, chúng ta hãy mừng rỡ hân hoan về ngày đó. – Alleluia.

Phúc Âm: Mt 28, 8-15

“Hãy đi nói với anh em đến Galilêa mà gặp Ta ở đó”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, các bà vội ra khỏi mồ vừa sợ lại vừa hớn hở vui mừng, chạy báo tin cho các môn đệ Chúa. Và này Chúa Giêsu đón gặp các bà, Người nói: “Chào các bà”. Các bà liền lại gần ôm chân Người và phục lạy. Bấy giờ Chúa Giêsu bảo: “Các bà đừng sợ. Hãy đi báo tin cho các anh em Ta phải trở về Galilêa, rồi ở đó họ sẽ gặp Ta”.

Ðang khi các bà lên đường, thì mấy người lính canh vào thành báo tin cho các thượng tế biết tất cả những gì đã xảy ra. Các thượng tế liền họp với các kỳ lão, và sau khi đã bàn định, họ cho lính một số tiền lớn và bảo rằng: “Các anh hãy nói rằng: Ban đêm khi chúng tôi đang ngủ, thì môn đệ ông đến lấy trộm xác ông. Nếu việc này đến tai tổng trấn, chúng tôi sẽ thương lượng với ông, không để các anh phải phiền hà đâu”. Bọn lính canh nhận tiền và đã làm y như họ căn dặn chúng. Bởi thế, lời đó được phao truyền nơi người Do-thái cho đến ngày nay.

Ðó là lời Chúa.

 

Suy niệm

Đừng Sợ – Hãy Loan Báo Tin Mừng Phục Sinh

Sau khi được Thiên Thần loan báo Chúa Giêsu đã sống lại và mời gọi hãy báo tin này cho các Tông đồ, có một thái độ hân hoan, nhanh nhẹn và tràn đầy hạnh phúc nhưng cũng còn sợ hãi nơi các phụ nữ thăm mộ Chúa. “Các bà vội vã rời khỏi mộ, tuy sợ hãi nhưng cũng rất đỗi vui mừng, báo tin cho các môn đệ Đức Giêsu hay” (Mt 28, 8). Thế nhưng lệnh truyền hay lời mời gọi này càng được khẳng định mạnh mẽ hơn nữa khi chính Đức Giêsu nói với các bà và Ngài đã xua tan đi nỗi sợ hãi nơi họ: “Chị em đừng sợ! Về báo cho anh em của Thầy để họ đến Ga-li-lê. Họ sẽ dược thấy Thầy ở đó” (Mt 28,10). Thật vậy, biến cố Đức Giêsu đã chết và đã sống lại là một biến cố trọng đại và là trung tâm điểm của đạo Kitô giáo. Nếu như không có biến cố này, mọi nền tảng của đạo Kitô giáo cũng như những lời giảng dạy của Chúa Giêsu gần như bị phá hủy hoàn toàn. Bởi vì, mục đích của Chúa Giêsu đến thế gian là để cứu độ con người và chuộc lấy tội lỗi của họ bằng chính giá máu của mình qua cái chết và sự phục sinh. Không chỉ dừng lại ở đó, Ngài còn muốn làm sáng tỏ hơn quyền năng và vinh quang của Chúa Cha nơi Ngài. “Về báo tin cho anh em của Thầy” là một mời gọi hay nói khác đi đó là một lệnh truyền của Chúa cho tất cả mọi người Kitô hữu. Hãy loan báo tin mừng Phục sinh, hãy làm chứng cho sự thật, đó là đem niềm vui và ơn cứu độ cho toàn cõi đất để danh Chúa được rạng ngời và cũng là nhiệm vụ thúc bách của mỗi người Kitô hữu chúng ta.

Thế nhưng, đây không phải là một nhiệm vụ đơn giản và dễ dàng. Tuân theo lời mời gọi này đỏi hỏi người Kitô hữu phải chịu nhiều gian nan khốn khó và cả sự chống đối nữa. Tuy nhiên, Chúa Giêsu không bao giờ bỏ rơi chúng ta đơn độc trên cuộc hành trình này. Ngài luôn đồng hành cùng chúng ta, điều quan trọng là chúng ta có chấp nhận để cho Ngài đồng hành cùng ta hay không. ” Chị em đừng sợ!”, vâng khi có Chúa ở bên ta thì chúng ta không còn sợ hãi gì vì Ngài là sức mạnh, niềm vui và là sự bình an của ta. Trong Kinh Thánh cũng như lịch sử của Hội Thánh đã có rất nhiều mẫu gương minh chứng cho ta về điều này. Sách Xuất Hành đã cho thấy ông Mô-sê là một con người như vậy. Ông đã một mình đương đầu với vua Pha-ra-ô và toàn dân Ai-cập để giải phóng dân Is-ra-el và đem lại tự do cho họ. Ông làm được điều này do ông có Thiên Chúa ở cùng và chính Ngài đã ban cho ông sức mạnh và sự can đảm. Tiên tri Gio-na cũng là một mẫu gương như thế. Ông đã dũng cảm đến nói dân thành Ni-ni-vê ăn năn sám hối theo lời của Chúa, vì ông có Chúa ở cùng và rất nhiều mẫu gương khác.

Nhìn lại đời sống của mõi người chúng ta, chúng ta hãy tự hỏi mình đã thực hiện lời mời gọi này như thế nào? Cuộc sống hằng ngày của chúng ta có phải là một chứng ta cho sự loan báo tin mừng Phục sinh, chúng ta có dám làm chứng cho sự thật hay không hay chúng ta lại làm phản chiếu lại lời mời gọi này bằng chính sự trụy lạc, gian dối và ích kỷ củu bản thân. Giờ đây, mỗi người hãy cố gắng hơn trong từng ngày sống để thực hiện lời mời gọi này bằng chính đời sống chứng tá của mình qua việc sống theo sự thật của Chúa, yêu thương, giúp đỡ tha nhân và làm vinh Chúa nơi họ. Dù mọi gian lao mệt nhọc chúng ta hãy tin tưởng có Chúa luôn đồng hành và phó thác nơi Ngài mọi sự. Có Ngài chúng ta sẽ vượt qua tất cả. Như trong lời bài hát ” Đường đi có Chúa” có viết:” Đường đi Chúa gian nguy ta có lo chi. Đường đi có Chúa đau thương ta quyết ra đi. Ta luôn hăng hái lên đường chông gai nguy khó coi thường ra đi reo rắc tình thương. Cùng nhau ta quyết hiên ngang theo Chúa ra đi. Dù đường đầy muôn chông gai ta có lo chi. Đi theo Thiên Chúa keu mời mang tin yêu đến cho đời mong cho sáng Danh Chúa Trời”.

Lạy Chúa Giêsu, con đường Ngài mời gọi chúng con đi thật là gian nan và khó khăn. Nhưng trong niềm tin tưởng và phó thác vào sự Phục sinh của Ngài xin hãy ban thêm sức mạnh và lòng can đảm cho chúng con để chúng con luân hân hoan và mạnh dạn hơn trên con đường loan báo Tin Mừng Phục Sinh của Ngài cho mọi người xung quanh bằng chính đời sống chứng tá của mình. Amen.

Đaminh Phạm Thế Hiển SDB

Từ khoá:

Bài viết liên quan Các Mùa