THỨ NĂM TUẦN 2 MÙA CHAY

THỨ NĂM TUẦN 2 MÙA CHAY

Bài Ðọc I: Gr 17, 5-10

“Khốn thay cho kẻ tin tưởng người đời; phúc thay cho người tin tưởng vào Thiên Chúa”.

Trích sách Tiên tri Giêrêmia.

Ðây Chúa phán: “Khốn thay cho kẻ tin tưởng người đời, họ nương tựa vào sức mạnh con người, còn tâm hồn họ thì sống xa Chúa. Họ như cây cỏ trong hoang địa, không cảm thấy khi được hạnh phúc; họ ở những nơi khô cháy trong hoang địa, vùng đất mặn không người ở. Phúc thay cho người tin tưởng vào Thiên Chúa, và Chúa sẽ là niềm cậy trông của họ. Họ sẽ như cây trồng nơi bờ suối, cây đó đâm rễ vào nơi ẩm ướt, không sợ gì khi mùa hè đến, lá vẫn xanh tươi, không lo ngại gì khi nắng hạn mà vẫn sinh hoa kết quả luôn. Lòng người nham hiểm khôn dò, nào ai biết được? Còn Ta, Ta là Chúa, Ta thấu suốt tâm hồn và dò xét tâm can, trả công cho mỗi người tuỳ theo cách sống và hậu quả hành vi của họ”.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 1, 1-2. 3. 4 và 6

Ðáp: Phúc thay người đặt niềm tin cậy vào Chúa (Tv 39, 5a).

Xướng: 1) Phúc cho ai không theo mưu toan kẻ gian ác, không đứng trong đường lối những tội nhân, không ngồi chung với những quân nhạo báng, nhưng vui thoả trong lề luật Chúa, và suy ngắm luật Chúa đêm ngày. – Ðáp.

2) Họ như cây trồng bên suối nước, trổ sinh hoa trái đúng mùa; lá cây không bao giờ tàn úa. Tất cả công việc họ làm đều thịnh đạt. – Ðáp.

3) Kẻ gian ác không được như vậy; họ như vỏ trấu bị gió cuốn đi, vì Chúa canh giữ đường người công chính, và đường kẻ gian ác dẫn tới diệt vong. – Ðáp.

Câu Xướng Trước Phúc Âm: Ed 33, 11

Chúa phán: “Ta không muốn kẻ gian ác phải chết, nhưng muốn nó ăn năn sám hối và được sống”.

Phúc Âm: Lc 16, 19-31

“Con đã được sự lành, còn Ladarô gặp toàn sự khốn khổ”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Luca.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng những người biệt phái rằng: “Có một nhà phú hộ kia vận toàn gấm vóc, lụa là, ngày ngày yến tiệc linh đình. Lại có một người hành khất tên là Ladarô, nằm bên cổng nhà ông đó, mình đầy ghẻ chốc, ước được những mụn bánh từ bàn ăn rớt xuống để ăn cho đỡ đói, nhưng không ai thèm cho. Những con chó đến liếm ghẻ chốc của người ấy. Nhưng xảy ra là người hành khất đó chết và được các thiên thần đem lên nơi lòng Abraham. Còn nhà phú hộ kia cũng chết và được đem chôn. Trong hoả ngục, phải chịu cực hình, nhà phú hộ ngước mắt lên thì thấy đằng xa có Abraham và Ladarô trong lòng Ngài, liền cất tiếng kêu la rằng:

“Lạy Cha Abraham, xin thương xót tôi và sai Ladarô nhúng đầu ngón tay vào nước để làm mát lưỡi tôi, vì tôi phải quằn quại trong ngọn lửa này. Abraham nói lại: “Hỡi con, suốt đời con, con được toàn sự lành, còn Ladarô gặp toàn sự khốn khổ. Vậy bây giờ Ladarô được an ủi ở chốn này, còn con thì chịu khốn khổ. Vả chăng, giữa các ngươi và chúng tôi đây đã có sẵn một vực thẳm, khiến những kẻ muốn tự đây qua đó, không thể qua được, cũng như không thể từ đó qua đây được”.

Người đó lại nói: “Ðã vậy, tôi nài xin cha sai Ladarô đến nhà cha tôi, vì tôi còn năm người anh em nữa, để ông bảo họ, kẻo họ cũng phải sa vào chốn cực hình này”. Abraham đáp rằng: “Chúng đã có Môsê và các tiên tri, chúng hãy nghe các Ngài”. Người đó thưa: “Không đâu, lạy Cha Abraham! Nhưng nếu có ai trong kẻ chết về với họ, thì ắt họ sẽ hối cải”. Nhưng Abraham bảo người ấy: “Nếu chúng không chịu nghe Môsê và các tiên tri, thì cho dù kẻ chết sống lại đi nữa, chúng cũng chẳng chịu nghe đâu”.

Ðó là lời Chúa.

 

Suy niệm 1

Hai con người…

Chúa Giê su kể dụ ngôn về hai con người. Một người phú hộ giàu nứt đất đổ vách, và một người lại nghèo rớt mồng tơi, không những đói mà còn bất hạnh vì bệnh tật, tức là ông ta không đủ sức để làm việc.

Một bức tranh tương phản về hai con người: một gấm vóc lụa là, một thân mình ghẻ chốc, một ngày ngày yến tiệc linh đình, một đói đến nỗi một vụn bánh cũng không được ai cho.

Có một chi tiết nhỏ nhưng quan trọng trong bài Tin Mừng đó là họ không ở xa nhau, anh chàng hành khất Lazaro nằm bên cổng nhà ông. Chúa muốn nói lên rằng khoảng cách địa lý rất gần nhau, người giàu người nghèo ở bên nhau, nhưng lại xa nhau, ông phú hộ thấy anh hành khất hằng ngày, ông có thể động lòng trắc ẩn, có thể giúp đỡ, nhưng ông lại không giúp, dù chỉ một sự giúp đỡ cỏn con. Ông vô cảm đến nỗi không còn mù lòa, không còn nhận ra sự khốn cùng của người khác.

Ông sống trong nhung lụa, sống đời sống hưởng thụ của cải vật chất cách ích kỷ đã đóng chặt con tim ông lại, che mờ đôi mắt của ông, khiến ông dửng dưng, vô cảm, và đương nhiên, nó kéo ông xa dần Thiên Chúa.

Sau cái chết của cả hai, thì số phận hai con người lại thay đổi. Ông nhà giàu bị trầm luân trong hỏa ngục không phải vì ông giàu có, mà vì ông đã không đã quá vô cảm, dửng dưng, đóng chặt con tim mình lại, không biết chạnh thương và giúp đỡ người ở trong cảnh khốn cùng.

Giàu hay nghèo không quyết định số phận của bạn ở đời sau, không quyết định chỗ đứng của bạn ở thiên đàng hay hỏa ngục, nhưng cái thái độ sống, bạn có chạnh thương, có trắc ẩn, có mở rộng con tim, có dang rộng vòng tay giúp đỡ, sẻ chia, cho đi hay không nó sẽ quyết định số phận muôn đời của bạn. Nếu chúng ta có thể giúp ai đó, mà chúng ta lại làm ngơ, thì đó là lỗi của chúng ta. Không ai nghèo đến nỗi không có gì để cho. Không ai là không thể giúp đỡ, miễn là chúng ta mở to đôi mắt, mở rộng con tim, và dang rộng vòng tay…

Thêm một điều thú vị nữa, là đây là lần đầu tiên một nhân vật trong dụ ngôn của Chúa có tên rõ ràng, người nghèo có tên là Lazaro. Chúng ta không biết tên của người bất hạnh trong dụ ngôn người Samaritano nhân hậu, không biết tên người con hoang đàng, người cha nhân hậu, không biết tên những người đầy tớ…nhưng chúng ta biết tên Lazaro, và Lazaro trong tiếng Do thái nghĩa là Thiên Chúa giúp. Chi tiết này nói lên điều gì? Người nghèo, những người mà người giàu không nhận ra, không quan tâm, không chạnh thương, họ có thể trông chờ vào sự giúp đỡ của Thiên Chúa.

Thế nhưng chi tiết quan trọng khi thánh sử Luca dùng miệng của tổ phụ Abraham nhắc tới Môsê và các tiên tri. Hình như ông muốn ám chỉ điều gì đó: “Nếu chúng không chịu nghe Môsê và các tiên tri, thì cho dù kẻ chết sống lại đi nữa, chúng cũng chẳng chịu nghe đâu”. Chúng ta có thể hiểu Luca muốn trách người Do thái cứng lòng, Chúa đã sống lại mà họ không tin. Rồi ông muốn dùng miệng Abraham để nhắc nhở những người Do thái hãy đọc Môsê và các tiên tri, tức là lề luật và các tiên tri, để hiểu chính mầu nhiệm Đức Giê su chết và sống lại, vì chính Chúa sống lại cũng đã dùng phương thế đó để giải thích và nâng đỡ đức tin của các tông đồ. Chúng ta còn nhớ khi Chúa sống lại, Người hiện ra với hai môn đệ trên đường Emmaus: „Rồi bắt đầu từ ông Môsê và tất cả các ngôn sứ, Người giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh.” (Lc 24, 27)

Hai con người …giờ ở hai hoàn cảnh khác xa nhau, giữa họ là một vực thẳm, khiến những kẻ muốn tự đây qua đó, không thể qua được, cũng như không thể từ đó qua đây được.

Có thể bên cạnh bạn có những Lazaro. Họ nghèo lắm, nghèo vật chất, nghèo tinh thần, nghèo tương quan, đủ thứ nghèo. Cho dù bạn giàu hay không giàu, bạn đừng đóng chặt trái tim, che mờ đôi mắt, và nắm chặt đôi tay, đừng vô cảm, đừng dửng dưng…Những người nghèo là Lazaro, người được Chúa giúp, nhưng Chúa lại đang muốn giúp họ qua đôi tay của bạn, muốn yêu thương họ qua trái tim trắc ẩn của bạn, muốn nhìn thấy họ trong đôi mắt cảm thông của bạn.

Và khi bạn giúp bạn cũng hãy hướng họ về Chúa, đừng khoanh vùng họ lại trong cái vòng mà bạn là trung tâm. Không, hãy nâng họ lên, hướng họ về phía Thiên Chua…

Và cũng có thể bạn là Lazaro, người được Chúa giúp. Hãy khiêm tốn nhận ra cái nghèo của mình và hãy chạy đến với Ngài, hãy tin tưởng đặt cược đời bạn vào đôi bàn tay từ ái của Ngài.

Giacôbê Nguyễn Hải Ly SDB

Suy niệm 2

Trong xã hội ngày nay, vẫn còn đó biết bao người nghèo khổ, vất vưởng nay đây mai đó để tìm của ăn nuôi sống hằng ngày. Cũng có đó những người giàu sang phú quý, tiền bạc dư thừa, ăn uống phủ phê. Đúng là cái nhân tình thế thái, cái cuộc đời nó lạ lẫm đến vô lý. Hẳn rằng mỗi người sinh ra là một số phận, một kiếp người, không ai hiểu nổi. Nhưng cùng một kiếp người với nhau, cùng là thân phận người sống bám, sống gửi nơi trần gian nay, chúng ta không thể làm ngơ, không thể thơ ơ trước cuộc sống của người đồng loại như những con vật vô tình và vô tâm được. Hình ảnh ông nhà giàu và anh Lazarô nghèo khó ngày nào vẫn còn đó trong cuộc sống của chúng ta hôm nay.

Chúa không lên án việc giàu có một cách chân chính, nhưng Chúa lên án những người vô tình với người anh em mình. Chúng ta là người chứ không phải một con vật chỉ biết khư khư giữ đồ ăn cho riêng mình, và sẵn sàng cắn xé kẻ nào xâm phạm đến lợi ích bản thân. Chúa muốn mời gọi chúng ta hãy biết mở lòng ra, biết sống trao ban, biết nhìn đến người khác trong sự yêu thương và sẻ chia. Chỉ có như thế, con người mới sống đúng tình người, mới sống đúng giá trị làm người, và trên hết, chỉ có sống bác ái yêu thương, thì chúng ta mới nhìn thấy được Thiên Chúa mà thôi.

Phêrô Dương Hải Văn, SDB

Từ khoá:

Bài viết liên quan Suy niệm Hằng Ngày