THỨ NĂM TUẦN 4 MÙA CHAY

Bài Ðọc I: Xh 32, 7-14

“Xin Chúa tỏ lòng khoan dung đối với tội lỗi dân Chúa”.

Trích sách Xuất Hành.

Trong những ngày ấy, Chúa phán cùng Môsê rằng: “Ngươi hãy đi xuống; dân mà ngươi dẫn ra khỏi đất Ai-cập đã phạm tội. Chúng đã sớm bỏ đường lối Ta đã chỉ dạy cho chúng, chúng đã đúc tượng bò con và sấp mình thờ lạy nó; chúng đã dâng lên nó của lễ hiến tế và nói rằng: “Hỡi Israel, này là Thiên Chúa ngươi, Ðấng đã đưa ngươi ra khỏi đất Ai-cập”. Chúa phán cùng Môsê: “Ta thấy rõ dân này là một dân cứng cổ. Ngươi hãy để Ta làm, Ta sẽ nổi cơn thịnh nộ với chúng và sẽ huỷ diệt chúng, rồi Ta sẽ làm cho ngươi trở nên tổ phụ một dân tộc vĩ đại”.

Môsê van xin Chúa là Thiên Chúa của ông rằng: “Lạy Chúa, tại sao Chúa nổi cơn thịnh nộ với dân mà Chúa đã dùng quyền lực và cánh tay hùng mạnh đưa ra khỏi đất Ai-cập? Xin Chúa đừng để cho người Ai-cập nói rằng: “Người đã khéo dẫn họ đến đây, để giết họ trên núi và huỷ diệt họ khỏi mặt đất”. Xin Chúa nguôi cơn giận và tỏ lòng khoan dung đối với tội lỗi dân Chúa. Xin Chúa nhớ đến Abraham, Isaac, và Israel tôi tớ Chúa, vì chính Chúa đã thề hứa rằng: “Ta sẽ làm cho con cháu các ngươi sinh sản ra nhiều như sao trên trời, Ta sẽ ban cho con cháu các ngươi toàn cõi xứ này như lời Ta đã hứa, và các ngươi sẽ chiếm hữu xứ này mãi mãi”. Chúa đã nguôi cơn giận, không thực hiện điều dữ mà Người đe doạ phạt dân Người.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 105, 19-20. 21-22. 23

Ðáp: Lạy Chúa, xin nhớ chúng con khi gia ân huệ cho dân Ngài (c. 4a).

Xướng: 1) Họ đã đúc con bò tại Horeb, và lễ bái thần tượng đã đúc bằng vàng. Họ đem vinh quang của mình đánh đổi lấy hình tượng con bò ăn cỏ. – Ðáp.

2) Họ đã quên Thiên Chúa là Ðấng cứu độ mình, Ðấng đã làm những điều trọng đại bên Ai-cập, Ðấng đã làm những điều kỳ diệu trên lãnh thổ họ Cam, và những điều kinh ngạc nơi Biển Ðỏ. – Ðáp.

3) Chúa đã nghĩ tới chuyện tiêu diệt họ cho rồi, nếu như Môsê là người Chúa chọn, không đứng ra cầu khẩn với Ngài, để Ngài nguôi giận và đừng tiêu diệt họ. – Ðáp.

 

Câu Xướng Trước Phúc Âm: Ed 33, 11

Chúa phán: “Ta không muốn kẻ gian ác phải chết, nhưng muốn nó ăn năn sám hối và được sống”.

 

Phúc Âm: Ga 5, 31-47

“Có người tố cáo các ngươi, đó là Môsê, người mà các ngươi vẫn tin tưởng”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu nói với dân Do-thái rằng: “Nếu chính Ta làm chứng về Mình, thì chứng của Ta sẽ không xác thực. Có một Ðấng khác làm chứng về Ta, và Ta biết chứng Người làm về Ta thì xác thực. Các ngươi đã sai người đi hỏi Gioan, và Gioan đã làm chứng cho sự thật. Phần Ta, Ta không cần chứng của loài người, nhưng Ta nói những điều này để các ngươi được cứu thoát. Gioan là cây đèn cháy sáng. Các ngươi cũng muốn vui hưởng ánh sáng đó một thời gian. Nhưng Ta có một bằng chứng hơn chứng của Gioan: vì công việc Chúa Cha đã giao cho Ta hoàn thành, là chính công việc Ta đang làm. Các việc đó làm chứng về Ta rằng Chúa Cha đã sai Ta. Và Chúa Cha, Ðấng đã sai Ta, chính Người cũng làm chứng về Ta. Nhưng chưa bao giờ các ngươi được nghe tiếng Người, chưa bao giờ nhìn thấy mặt Người, và lời Người, các ngươi cũng chẳng giữ lại được, vì các ngươi không tin Ðấng Người đã sai đến. Các ngươi tra cứu Sách Thánh, vì tưởng rằng trong đó các ngươi sẽ tìm thấy sự sống muôn đời; chính Sách Thánh lại làm chứng về Ta, vậy mà các ngươi vẫn không chịu đến với Ta để được sống.

Ta không tìm vinh quang nơi loài người. Nhưng Ta biết các ngươi không có lòng yêu mến Thiên Chúa. Ta đến nhân danh Chúa Cha, nhưng các ngươi không chịu đón nhận. Nếu có một người nào khác nhân danh mình mà đến, các ngươi sẽ đón nhận nó. Các ngươi là những người nhận vinh quang lẫn nhau mà không tìm vinh quang do một Thiên Chúa, thì làm sao các ngươi có thể tin được? Các ngươi đừng tưởng rằng Ta sẽ tố cáo các ngươi với Chúa Cha. Kẻ tố cáo các ngươi là Môsê, tức là người mà các ngươi vẫn tin tưởng. Vì nếu các ngươi tin Môsê, thì có lẽ các ngươi cũng đã tin Ta, bởi vì chính Môsê đã viết về Ta. Nhưng mà nếu các ngươi không tin điều Môsê đã viết, thì làm sao các ngươi tin lời Ta được?”

Ðó là lời Chúa.

 

LECTIO DIVINA Ga 5, 31-47

1) Kinh khai mạc

Lạy Chúa, là Thiên Chúa của chúng con, chúng con có lẽ biết, Về lý thuyết nhiều hơn là trong thực hành, Rằng Chúa đang ở cùng chúng con, Rằng Chúa là Thiên Chúa của chúng con và chúng con là dân của Chúa. Lạy Chúa, xin tha thứ cho chúng con, những khi chúng con rập khuôn các thần thánh của riêng chúng con được dựng nên theo chính hình ảnh của chúng con –danh vọng, quyền lực, thanh thế, những điều mà chúng con gắn bó và làm nô lệ. Xin Chúa hãy nhắc nhở chúng con nhiều lần Rằng Chúa là Thiên Chúa trung tín của chúng con, Đấng đã tạo dựng chúng con theo hình ảnh không thể xóa nhòa của Chúa Và là Đấng cho chúng con thấy chân dung hoàn hảo của Chúa Trong Đức Giêsu Kitô, Con Chúa và là Chúa chúng con.   

2) Bài Tin Mừng: Ga 5, 31-47 

Khi ấy, Chúa Giêsu nói với dân Do Thái rằng:  “Nếu chính Ta làm chứng về Mình, thì chứng của Ta sẽ không xác thực.  Có một Đấng khác làm chứng về Ta, và Ta biết chứng Người làm về Ta thì xác thực. 

Các ngươi đã sai người đi hỏi Gioan, và Gioan đã làm chứng cho sự thật.  Phần Ta, Ta không cần chứng của loài người, nhưng Ta nói những điều này để các ngươi được cứu thoát.  Gioan là cây đèn cháy sáng.  Các ngươi cũng muốn vui hưởng ánh sáng đó một thời gian. 

Nhưng Ta có một bằng chứng hơn chứng của Gioan:  vì công việc Chúa Cha đã giao cho Ta hoàn thành, là chính công việc Ta đang làm.  Các việc đó làm chứng về Ta rằng Chúa Cha đã sai Ta.  Và Chúa Cha, Đấng đã sai Ta, chính Người cũng làm chứng về Ta.  Nhưng chưa bao giờ các ngươi được nghe tiếng Người, chưa bao giờ nhìn thấy mặt Người, và lời Người, các ngươi cũng chẳng giữ lại được, vì các ngươi không tin Đấng Người đã sai đến. 

Các ngươi tra cứu Sách Thánh, vì tưởng rằng trong đó các ngươi sẽ tìm thấy sự sống muôn đời; chính Sách Thánh lại làm chứng về Ta, vậy mà các ngươi vẫn không chịu đến với Ta để được sống!  Ta không tìm vinh quang nơi loài người.  Nhưng Ta biết các ngươi không có lòng yêu mến Thiên Chúa.  Ta đến nhân danh Chúa Cha, nhưng các ngươi không chịu đón nhận.  Nếu có một người nào khác nhân danh mình mà đến, các ngươi sẽ đón nhận nó.  Các ngươi là những người nhận vinh quang lẫn nhau mà không tìm vinh quang do một Thiên Chúa, thì làm sao các ngươi có thể tin được? 

Các ngươi đừng tưởng rằng Ta sẽ tố cáo các ngươi với Chúa Cha.  Kẻ tố cáo các ngươi là Môisen, tức là người mà các ngươi vẫn tin tưởng.  Vì nếu các ngươi tin Môisen, thì có lẽ các ngươi cũng đã tin Ta, bởi vì chính Môisen đã viết về Ta.  Nhưng mà nếu các ngươi không tin điều Môisen đã viết, thì làm sao các ngươi tin lời Ta được?” 

3) Suy ngắm

  Tác giả Gioan, thông dịch viên của Chúa Giêsu.  Gioan là một người thông dịch giỏi về những lời của Chúa Giêsu.  Một người thông dịch giỏi phải có tính trung thực gấp đôi.  Trung thực với những lời của người nói, và trung thực với ngôn ngữ của người nghe.  Trong sách Tin Mừng của Gioan, Lời của Chúa Giêsu không nên được truyền tải một cách vật chất, theo nghĩa đen; mà Lời đó phải được phiên dịch và đổi sang ngôn ngữ người dân của các cộng đoàn Kitô hữu vào thế kỷ thứ nhất tại Tiểu Á.  Vì lý do này, các bài suy niệm về Tin Mừng theo thánh Gioan thì không phải lúc nào cũng dễ hiểu.  Bởi vì trong đó được trộn lẫn Lời của Chúa và lời của Thánh Sử, là người phản chiếu ngôn ngữ đức tin của các cộng đoàn tại Tiểu Á.  Khoa học nghiên cứu hay khoa học kỹ thuật về Chúa Giêsu thì chưa đủ thẩm quyền cho việc này.  Cũng cần thiết cho chúng ta có được kinh nghiệm sống về đức tin trong cộng đoàn.  Bài Tin Mừng hôm nay là một ví dụ điển hình của chiều sâu tâm linh và thần bí của Tin Mừng của người Môn Đệ Chúa Yêu.

  Sự soi sáng đối ứng giữa đời sống và đức tin.  Tại đây tưởng cũng nên lặp lại những gì thánh Gioan Cassian nói về việc khám phá ra ý nghĩa đầy đủ và sâu sắc của các bài Thánh Vịnh:  “Được hướng dẫn bởi những gì chúng ta cảm thấy, chúng ta không xem xét văn bản như là điều gì đó mà chúng ta chỉ nghe, mà như là điều gì đó chúng ta đã trải qua và chúng ta đã chạm tận tay; chúng ta không xem văn bản giống như một câu chuyện xa lạ và chưa bao giờ nghe, mà như là điều gì đó chúng ta đem ra ánh sáng từ phần sâu thẳm nhất của trái tim chúng ta, như thể đây là những tình cảm tạo từ chính con người của chúng ta.  Chúng ta hãy lặp lại chúng; đó không phải là đọc (nghiên cứu) những gì giúp cho chúng ta thẩm thấu vào trong ý thức hay ý nghĩa của các chữ, mà là kinh nghiệm riêng của chúng ta đã có trước, thu thập từ cuộc sống mỗi ngày” (tác phẩm Collationes X:11).  Đời sống soi sáng văn bản, văn bản soi sáng đời sống.  Nếu có những lúc, văn bản không nói gì, đó không phải là vì thiếu học hỏi hoặc vì thiếu cầu nguyện, mà chỉ vì thiếu chiều sâu trong cuộc sống của chính mình.    

  Ga 5:31-32:  Giá trị của lời chứng của Chúa Giêsu.  Lời chứng của Chúa Giêsu là sự thật bởi vì Người không quảng bá hoặc đề cao mình. “Có một Đấng khác làm chứng về Ta”, đó là Chúa Cha.  Và lời chứng của Chúa thì xác thực và xứng đáng được tin tưởng.

  Ga 5:33-36:  Giá trị lời chứng của Gioan Tẩy Giả và các việc làm của Chúa Giêsu.  Gioan Tẩy Giả cũng đã làm chứng về Chúa Giêsu và giới thiệu Chúa đến mọi người như Đấng được Thiên Chúa sai đến thế gian này (xem Ga 1:29, 33-34; 3:28-34).  Vì lý do này, ngay cả khi lời chứng của Gioan Tẩy Giả rất quan trọng, Chúa Giêsu cũng không dựa vào ông.  Chúa có một bằng chứng hơn chứng của Gioan, đó là, các công việc mà Chúa Cha thực hiện qua Người (Ga 14:10-11).

  Ga 5:37-38:  Chúa Cha làm chứng về Chúa Giêsu.  Trước đây, Chúa Giêsu đã nói rằng:  “Ai thuộc về Thiên Chúa, thì nghe lời Thiên Chúa nói” (Ga 8:47).  Những người Do Thái cáo buộc Chúa Giêsu thì đã không chịu mở lòng ra với Thiên Chúa.  Và vì vậy, họ không thể cảm nhận được lời chứng của Chúa Cha nói với họ qua Chúa Giêsu.

  Ga 5:39-41:  Sách Thánh làm chứng cho Chúa Giêsu.  Người Do Thái nói rằng họ tin vào Sách Thánh, nhưng trong thực tế, họ không hiểu Kinh Thánh, vì Kinh Thánh nói về Chúa Giêsu (xem Ga 5:46; 12:16,41; 20:9).

  Ga 5:42-47:  Chúa Cha không xét xử nhưng trao phó việc xét xử cho Chúa Con.  Người Do Thái nói rằng họ tin vào Sách Môisen, và vì lý do này, họ kết án Chúa Giêsu.  Trong thực tế, Môisen và Kinh Thánh viết về Chúa Giêsu và đòi hỏi người ta tin vào Người.

4) Hiến Luật Salêdiêng

HL 63. Chứng tá về thế giới tương lai

Việc dâng hiến sự tự do của mình trong vâng phục, tinh thần nghèo khó Tin Mừng và tình yêu được dâng hiến trong thanh khiết biến người Salêdiêng nên dấu biểu lộ sức mạnh của sự sống lại.

Trong khi uốn nắn con tim họ nên hoàn toàn cho Nước Trời, các Lời Khuyên Phúc Âm giúp người Salêdiêng biện phân và đón nhận hành động của Thiên Chúa trong lịch sử; trong sự giản dị và lao nhọc của cuộc sống hằng ngày, các lời khuyên ấy biến đổi người Salêdiêng thành nhà giáo dục loan báo “trời mới đất mới” cho thanh thiếu niên, thức tỉnh nơi các em những nỗ lực dấn thân và niềm vui của đức cậy.

5) Câu hỏi cá nhân

  Đời sống soi sáng văn bản và văn bản soi sáng đời sống.  Bạn đã có kinh nghiệm này lần nào chưa?

–  Bạn hãy cố gắng làm sâu sắc thêm giá trị lời chứng của Chúa Giêsu.

6) Kinh kết thúc

Triều đại Ngài:  thiên niên vĩnh cửu, Vương quyền Ngài vạn đại trường tồn. Triều đại Ngài:  thiên niên vĩnh cửu, Vương quyền Ngài vạn đại trường tồn. Chúa thành tín trong mọi lời Chúa phán,Đầy yêu thương trong mọi việc Người làm. Ai quỵ ngã, CHÚA đều nâng dậy, Kẻ bị đè nén, Người cho đứng thẳng lên (Tv 145:13-14).

Các bài viết Lectio Divina trên website Dòng Cát Minh. Bản dịch tiếng Việt do Cô Martha Nhung Trần thực hiện.

Lm. GB. Nguyễn Văn Thêm, SDB dịch và bổ sung phần Salêdiêng.

 

 Suy niệm

“Lời nói chẳng mất tiền mua

lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”.

Đây là một câu tục ngữ mà mỗi người dân Việt Nam rất quen thuộc. Mỗi người cần chú ý về lời ăn tiếng nói của mình để đừng làm mất lòng người khác. Câu tục ngữ này dạy cho chúng ta cách đối nhân xử thế sao cho khéo.

Tuy nhiên, trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu cho chúng ta thấy “lời nói” giờ đây không phải chỉ dừng lại ở chỗ “cho vừa lòng nhau” nữa nhưng mang ý nghĩa cứu độ: “Tôi nói ra những điều này để các ông được cứu độ.” “Tôi nói” để “các ông được cứu độ” chứ không phải vì một lý do nào khác. Chúa Giêsu đã mang lại ý nghĩa mới cho những lời nói của con người.

Lạy Chúa, những lời nói trong cuộc sống của con nhiều khi đã không mang lại lợi ích cho những người con gặp gỡ: tâng bốc người khác để lôi kéo họ về phía con, để con được ưu đãi; nói xấu, lăng mạ người khác để đề cao mình.

Xin Chúa cho con biết dùng lời nói của mình không phải chỉ để vừa lòng người khác nhưng còn để giúp người khác thăng tiến con người của họ. Xin cho con biết nói những lời cần thiết cách chân thành, đúng đắn không phải chỉ để con được lợi ích hay chỉ để “làm vừa lòng người khác” nhưng còn giúp họ được cứu độ.

Giuse Trần Văn Lịch SDB

Từ khoá:

Bài viết liên quan Các Mùa

LỄ CHÚA BA NGÔI
Chúa nhật lễ Hiện xuống
LỄ HIỆN XUỐNG
CON CÓ YÊU MẾN THẦY?
GIỜ TÔN VINH
HƯỚNG MẮT VỀ TRỜI