THỨ SÁU TUẦN 1 MÙA VỌNG

THỨ SÁU TUẦN 1 MÙA VỌNG

Bài Ðọc I: Is 29, 17-24

“Ngày đó mắt người mù sẽ được xem thấy”.

Trích sách Tiên tri Isaia.

Ðây Chúa là Thiên Chúa phán: Không còn bao lâu nữa, Liban sẽ trở nên lùm cây, và lùm cây sẽ trở nên cánh rừng. Ngày đó, người điếc sẽ được nghe lời Sách Thánh, và từ bóng tối, mắt người mù sẽ được xem thấy. Những người hiền lành sẽ càng thêm vui mừng trong Chúa, và những kẻ nghèo khó sẽ nhảy mừng trong Ðấng Thánh của Israel. Vì chưng, người ỷ thế sẽ thất bại, kẻ khinh người sẽ bị hổ ngươi, người mưu toan gian ác sẽ bị tiêu diệt. Ðó là kẻ dùng lời nói để cáo gian người khác, kẻ ra cửa thành mà đánh lừa người xử kiện, kẻ lấy sự nhỏ nhoi mà hiếp đáp người công chính. Vì thế, Chúa, Ðấng cứu chuộc Abraham, phán cùng nhà Giacóp lời này: Từ đây Giacóp sẽ chẳng còn phải hổ ngươi và đỏ mặt; nhưng khi xem thấy con cháu mình là công trình của tay Ta, đang ca ngợi danh thánh Ta giữa nhà Giacóp, thì chúng sẽ ngợi khen Ðấng Thánh của Giacóp và tuyên xưng Thiên Chúa Israel. Và tâm trí lầm lạc sẽ được hiểu biết; người lẩm bẩm sẽ học biết lề luật.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 26, 1. 4. 13-14

Ðáp: Chúa là sự sáng và là Ðấng cứu độ tôi (c. 1a).

Xướng: 1) Chúa là sự sáng, là Ðấng cứu độ, tôi sợ chi ai? Chúa là Ðấng phù trợ đời tôi, tôi sợ gì ai? – Ðáp.

2) Có một điều tôi xin Chúa, một điều tôi kiếm tìm, đó là tôi được cư ngụ trong nhà Chúa suốt đời tôi, hầu vui hưởng sự êm đềm của Chúa, và chiêm ngưỡng thánh điện của Ngài. – Ðáp.

3) Tôi tin rằng tôi sẽ được nhìn xem những ơn lành của Chúa trong cõi nhân sinh. Hãy chờ đợi Chúa, hãy sống can trường, hãy phấn khởi tâm hồn và chờ đợi Chúa. – Ðáp.

ALLELUIA: Is 45, 8

Alleluia, alleluia! – Hỡi các tầng trời, hãy đổ sương mai; hỡi ngàn mây, hãy mưa Ðấng Công Chính, đất hãy mở ra và trổ sinh Ðấng Cứu Chuộc. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Mt 9, 27-31

“Tin vào Chúa Giêsu, hai người mù được chữa lành”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu đi ngang qua, có hai người mù chạy theo Chúa và kêu lớn tiếng rằng: “Hỡi Con vua Ðavít, xin thương chúng tôi”. Khi Chúa tới nhà, những người mù tiến lại gần Chúa. Chúa Giêsu phán bảo họ: “Các ngươi có tin rằng Ta có thể làm việc ấy không?” Họ thưa: “Lạy Thầy, có”. Bấy giờ Chúa sờ vào mắt họ và phán: “Các ngươi tin thế nào, thì hãy được như vậy”. Mắt họ liền mở ra, nhưng Chúa Giêsu truyền cho họ rằng: “Coi chừng, đừng cho ai biết”. Nhưng vừa ra đi, họ liền đồn tiếng Người trong khắp miền ấy.

Ðó là lời Chúa.

Suy niệm 1:

Lòng khao khát sự sáng

Sống ở đời, ai cũng mong muốn cho mình được khỏe mạnh bình an, chẳng ai muốn mình bị đau yếu bệnh tật. Thế nên, hễ ai đau yếu chỗ nào thì đều tìm cách chạy chữa thuốc thang cho mau chóng được lành bệnh. Hai anh mù trong bài Tin Mừng hôm nay cũng đã làm những điều rất đỗi bình thường như thế, và đã được chữa lành.

Một người mù lòa thì có thể biết được gì, làm được gì khi ngay cả việc đi lại, là nhu cầu căn bản cần thiết của một con người, cũng lại là một vấn đề quá khó khăn với họ. Họ chẳng thể nhìn thấy sự vật chung quanh mình, chẳng biết sự vật là như thế nào, hình ảnh màu sắc ra sao… Rõ ràng là cả một cuộc đời lần mò trong tăm tối. So với một người bình thường thì họ quả thực là những con người đau khổ và đáng thương biết chừng nào.

Chắc hẳn hơn ai hết, hai anh mù trong bài Tin Mừng đã cảm nghiệm sâu sắc về điều đó. Thế nhưng họ đã không chịu an phận trong sự đau khổ, hẩm hiu của mình. Dù chỉ là một chút hy vọng, họ vẫn tiến tới. Dù phải lần mò từng bước một cách khó khăn, họ vẫn bước đi. Họ bước đi để đến với Chúa, để tìm sự sáng cho đời mình. Chính vì thế mà ngay khi nghe biết về Chúa Giê-su là Đấng quyền uy cao cả, hai anh mù đã tin và mau chóng tìm đến để gặp Người. Họ đã kêu lên khi gặp Chúa: “Lạy Con Vua Đa-vít, xin dủ lòng thương xót chúng tôi”. Với lời tuyên xưng và nàivanthành khẩn này, hai anh mù đã đượcChúa Giê-su nhìn đến và cứu chữa.

Xin quay trở lại một chút về bài Tin Mừng Chúa Nhật I Mùa Vọng vừa qua với tư tưởng là lời mời gọi của Chúa Giê-su dành cho mọi người: “Anh em hãy tỉnh thức và cầu nguyện luôn hầu có thể đứng vững trước mặt Con Người”. Chúng ta có thể thấy: rõ ràng hai anh mù trong bài Tin mừng hôm nay đã rất tỉnh thức dù cho đôi mắt hoàn toàn mù lòa. Họ đã tỉnh thức khi Chúa đến trong cuộc đời mình và đã đứng thẳng trong tư thế ngẩng cao đầu để tuyên xưng niềm tin của mình nơi Chúa, để rồi sau đó hạnh phúc ngập tràn đã đến với họ, đó là được chữa lành với đôi mắt sáng ngời có thể nhìn thấy mọi sự. Còn gì tuyệt vời hơn thế! Thật là một niềm vui lớn lao khôn tả…

Xét ở một khía cạnh nào đó, chúng ta cũng là những người mù đang lần mò trong tăm tối mỗi khi chúng ta phạm tội. Ấy vậy mà chúng ta đã và đang làm gì?Chúng ta cảm thấy đau khổ, ăn năn hay vẫn vui vẻ, bình thản như không có chuyện gì xảy ra? Chúng ta cố gắng khập khiễng bước đi (như hai anh mù trong bài Tin Mừng đã làm) để tìm đến sự cứu chữa của Chúa hay chúng ta vẫn ở lỳ trong tội lỗi với những lý sự: “Thôi! để nhiều nhiều rồi đi xưng luôn một lần; mới xưng tội cách đây có mấy tháng à, để đủ một năm rồi xưng, luật Giáo Hội cho phép mà…”

Rõ ràng mắt chúng ta sáng láng nhưng lòng trí thì lại quá u tối. Chúng ta thức nhưng lại hoàn toàn không tỉnh. Thử hỏi có ai mắc bệnh mà lại không muốn được cứu chữa ngay? Ấy vậy mà chúng ta nhiều khi lại thích nuôi căn bệnh của mình thay vì loại bỏ nó. Chúng ta muốn ngồi một xó chịu an phận với sự lần mò tăm tối thay vì tìm đến ánh sáng để được cứu chữa. Chúa đã đến cả 2015 lần, nhưng lần nào cũng đến rồi lại lặng lẽ ra đi trong giá buốt vì sự băng giá của lòng ta. Thật quá xót xa!

Trong tâm tình Mùa Vọng và cách riêng qua hình ảnh của hai người mù trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giê-su mời gọi mỗi người chúng ta hãy tỉnh thức, hãy mau chóng chạy đến với Người mỗi khi ta “mù lòa, đau yếu” để được Người cứu chữa và đưa đến sự sáng.

Lạy Chúa Giê-su, Đấng là Thầy thuốc nhân lành và quyền năng, xin cho chúng con luôn khao khát chạy đến cùng Chúa ngay khi chúng con sa ngã, để nhờ ơn Chúa mà tìm lại được sự sáng cho đời mình thay vì phải lần mò trong tăm tối. Amen.

Giuse Phạm Văn Thông SDB

 

Suy niệm 2:

Trong kho tàng truyện cổ Ấn Độ người ta đọc được câu chuyện này. Ngày xưa có mấy anh mù rủ nhau đi xem voi. Họ được dẫn đến cạnh một con voi rất to để họ dùng tay mà sờ vào nó. Anh thứ nhất sờ được vào cái vòi của con voi. Sờ xong anh đắc chí hô to:

– Tôi biết voi giống cái gì rồi, nó giống như một con rắn.

Anh thứ hai sờ vào chân voi rồi nói:

– Đâu phải, voi giống như cái cột nhà.

Anh thứ ba sờ vào sườn voi, phản đối:

– Các anh điên hả? Voi giống như một bức tường chứ!.

Anh thứ tư sờ vào tai voi, bật cười.

– Các anh nói gì vậy? Voi giống như một tàu lá chuối.

Đúng là mù! Mù là không thấy và vì không thấy nên không biết hay biết một cách phiếm diện, biết không đầy đủ.

Cái mù thể xác đã khốn khổ như thế, nhưng còn có một loại mù còn khốn khổ hơn nữa, người ta gọi đó là mù lương tâm, mù không dám nhìn, không dám nhận sự thật. Đây là thứ mù thường xảy ra trong đời sống con người.

Đúng thế, không dám nhận ra sự thật cũng là một bệnh mù. Bệnh này rất nguy hiểm, nó thường bộc phát và lây lan nhanh. Nguyên nhân của căn bệnh này là tính kiêu ngạo, một loại vi trùng rất khó trị và thường gây ra những hậu quả rất tai hại cho những người mắc bệnh này.

Chúng ta lấy một vài ví dụ trong Tin Mừng, chẳng hạn ông Philatô đứng trước mặt Chúa Giêsu nhưng chỉ thấy Ngài như một tên tử tội cần phải loại trừ chứ không thể nhận ra Ngài là Đấng Cứu Thế. Vua Hêrôđê cũng vậy, mặc dù được đứng trước trực diện với Chúa, nhưng chỉ thấy Ngài như một người điên.

Ngược lại, hai người mù trong bài Tin Mừng hôm nay, mặc dù họ mù hai con mắt thể lý, nhưng trái lại họ được sáng con mắt đức tin, con mắt tâm hồn, cho nên họ đã nhận ra Chúa là Đấng con Vua Đavít. Họ đã tin Chúa và được Chúa chữa lành cho họ được nhìn thấy.

Chúng ta có thể sáng mắt thể lý, vì chúng ta nhìn thấy rõ ràng những công trình của Chúa qua vũ trụ van vật, nhưng có khi chúng ta lại mù con mắt đức tin, vì chúng ta đã không tin vào Thiên Chúa qua các dấu chỉ của sự vật, hay các biến cố chung quanh để nhận ra thánh ý Chúa mà thi hành.

Chính Chúa Kitô mặc khải Ngài là ánh sáng. Nếu chúng ta hướng về Ngài chúng ta sẽ được ánh sáng. Còn nếu chúng ta quay lưng lại với Ngài, thì trước mắt chúng ta chỉ là bóng tối dày đặc. Vì vậy, chỉ một cái nhìn có thể đưa chúng ta tới ánh sáng hay bóng tối. Nếu chúng ta bỏ Ngài là bỏ ánh sáng, là đi vào bóng tối.

Chúa Giêsu chính là ánh sáng. Chỉ trong Ngài, chúng ta mới thực sự là người sáng mắt. Chỉ trong Ngài chúng ta mới biết chúng ta là ai, và sẽ đi đến đâu. Dĩ nhiên, để có thể tiếp nhận được ánh sáng của Ngài, điều kiện tiên quyết là chúng ta phải ý thức được sự mù lòa của mình và quyết tâm ra khỏi sự mù lòa ấy.

Phêrô Nguyễn Bùi Quốc Khánh SDB

(trích ‘Câu chuyện Đức Giêsu hôm qua và hôm nay: mùa vọng và Giáng Sinh’, tr. 28-29)

Từ khoá:

Bài viết liên quan Các Mùa