THỨ SÁU TUẦN THÁNH

THỨ 6 TUẦN THÁNH

(Ga 18,1-19, 42): Bài thương khó

SUY NIỆM 1

Chảy đến giọt máu cùng nước cuối cùng

Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty SDB 

Phụng vụ luôn dành trình thuật thương khó của Gio-an cho ngày Thứ Sáu Tuần Thánh, vì bài này thâm thúy hơn và có một số chi tiết khác với các cuốn Phúc âm Nhất lãm. Tuy nhiên, sự khác biệt lớn hơn hết mà phụng vụ thánh muốn chúng ta lưu tâm và chia sẻ có lẽ chính là giọng văn cũng như tình cảm của một nhân chứng đã tận mắt chứng kiến biến cố ‘gục chết trên Thập Giá’ trọng đại ấy. Chính tác giả Gio-an đã công khai tuyên bố: “Người đã xem thấy việc này đã làm chứng, và lời chứng của người ấy xác thực; và người ấy biết mình nói sự thật để cho cả anh em nữa cũng tin”.

Tất cả các chi tiết Gio-an mô tả trong bài thương khó của ông đều rất cụ thể và sống động, chẳng hạn như chi tiết “Tôi khát!” Được chính mình trải nghiệm trong giờ hấp hối lâm sàng, tôi thấy điều này thật cụ thể: cơn khát của một người sắp chết thật khủng khiếp! Nói gì thì nói, trong cơn khát cháy họng, hầu như cả mạng sống của một người lệ thuộc vào chỉ một vài giọt nước mát… Chi tiết cụ thể và xác thực biết bao!

Nhưng trong số các chi tiết ông ghi nhận về cuộc thương khó, Gio-an đặc biệt quan tâm tới hành vi “một người lính lấy giáo đâm vào cạnh sườn Người, tức thì máu cùng nước chảy ra”. Về sự kiện này, Gio-an khẳng định rằng chính mắt ông đã chứng kiến cảnh tượng đó, vì nó hầu như đã làm thay đổi sâu xa lối suy nghĩ, và có lẽ chính cuộc sống của ông nữa; đồng thời đó cũng là cốt lõi của cái sứ điệp mà ông đã dành trọn phần còn lại của đời mình để loan truyền cho mọi người: “Điều chúng tôi đã nghe, điều chúng tôi đã thấy tận mắt, điều chúng tôi đã chiêm ngưỡng, và tay chúng tôi đã chạm đến… chúng tôi loan báo cho cả anh em nữa” (1 Ga 1:1.3) …“Phần chúng tôi, chúng tôi đã chiêm ngưỡng và làm chứng rằng: Chúa Cha đã sai Con của Người đến làm Đấng cứu độ thế gian.” (1 Ga 4:14)

Để trả lời cho vấn nạn ‘sự cứu độ đó là như thế nào?’ Gio-an khẳng định: “- Thưa, đó là một tình yêu dâng hiến trọn vẹn, yêu tới giọt máu cuối cùng, yêu bằng cả mạng sống mình”. Thế còn đối tượng của tình yêu đó là ai? là con người đáng yêu, tốt lành và cao thượng lắm chăng? – Thưa, không! Gioan tiếp tục: “Thiên Chúa là tình yêu. Tình yêu của Thiên Chúa được biểu lộ như thế này: Thiên Chúa đã sai Con Một của Người đến thế gian để nhờ Con Một của Người mà chúng ta được sống. Tình yêu cốt ở điều này: không phải chúng ta đã yêu mến Thiên Chúa, nhưng chính người đã yêu thương chúng ta, và sai Con của Người đến làm của lễ đền tội cho chúng ta.” (1 Ga 4:8-10) Nếu Gio-an được mệnh danh là Tông Đồ tình yêu, thì tại là vì ông đã được tận mắt chứng kiến cảnh tình yêu đó được biểu lộ cách huy hoàng và triệt để nhất trên Thập Giá, trên đó Giê-su đã đổ tới giọt máu cùng nước cuối cùng ra vì yêu thương.

Còn Phao-lô: tuy không có dịp được chiêm ngắm Thập Giá trực tiếp như Gio-an, nhưng tất cả những gì ông biết được về Đức Ki-tô Giê-su lại chính là ‘Đức Ki-tô Thập Giá’; ông luôn miệng khẳng định: ‘tôi không biết một Đức Ki-tô nào khác ngoài…’. Khi ngước nhìn lên Thập Giá, Phao-lô đã nhận ra “Đức Giê-su Ki-tô, vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân phận nô lệ, trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế. Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự.” (Pl 2:6-8) Riêng đối với bản thân, Phao-lô đã cảm nghiệm cách thâm sâu như sau: “tôi đặt niềm tin vào Đức Giê-su Ki-tô, Đấng yêu thương tôi và phó nộp mình cho tôi, ngay cả khi tôi phản nghịch cùng Người”.

Nếu thế thì chính tôi, trong tư cách linh mục, tôi đã nhận ra điều gì nơi Thập Giá? Hơn cả Gio-an chỉ đứng nhìn, hàng ngày tôi còn được diễm phúc cử hành Thánh Lễ, tức là cử hành sự tự hiến Thập Giá. Mỗi khi uống cạn chén Máu Thánh, được trực tiếp chạm vào máu và nước từ cạnh sườn Đức Giê-su chảy ra, tôi có nhận ra tình yêu tột cùng của Thiên Chúa dành cho một tội nhân như tôi không? Tôi phải tự hỏi: đối với tôi Thập Giá mang ý nghĩa sống còn, hay chỉ là một biểu tượng tôn giáo chung chung? Tôi có còn mơ ước hay khâm phục một Giê-su nào khác, như  một Giê-su quyền phép hay làm phép lạ chẳng hạn, một Giê-su rộng lượng thi thố tài năng và thi ân giáng phúc, một Giê-su thông thái nghiêm nghị ngồi trên bục giảng, một Giê-su uy nghi đến trong vinh quang để xét xử… hơn là một Giê-su chịu đóng đinh vì yêu thương tôi không? Tôi sẽ chưa phải là linh mục của Đức Ki-tô (alter Christus), bao lâu tôi còn chưa chịu đóng đinh, chịu hiến mình… tới giọt máu cuối cùng như Người. Để được gọi là Linh Mục của Đức Ki-tô, và hàng ngày được cử hành Thánh Lễ, thực tế tôi đang là gì, và làm gì trong cuộc sống mình?

Lạy Đấng chịu đóng đinh và phó nộp cả mạng sống mình vì con, xin làm cho con được như Gio-an, tựa đầu vào lồng ngực đầy yêu thương, để rồi nhận ra trong đó đang thoi thóp một quả tim đã cạn kiệt tới giọt máu cuối cùng vì yêu thương con. Con cảm tạ Chúa vì hồng ân linh mục con đã được trao ban, trước hết là vì lợi ích của chính con: nhất là diễm phúc được cử hành hiến tế Thập Giá mỗi ngày. Xin cho con có cắp mắt và cõi lòng của Gio-an; xin soi sáng và củng cố con để có được niềm xác tín và nhận thức của Phao-lô, nhờ thế Thập Giá, phải, chính Thập Giá chứ không phải bất cứ gì khác, sẽ trở nên gia nghiệp và vinh quang lớn nhất của đời con. A-men

 

Suy niệm 2

Có quá nhiều gương mặt xuất hiện trong cuộc thương khó của Chúa Giêsu: Giuđa bán Chúa, Phêrô chối Chúa, các tông đồ bỏ Chúa, các kinh sư cùng các thượng tế và người biệt phái muốn giết Chúa, kể cả người có chức quyền cao như Philatô cũng không đủ dũng cảm để bảo vệ mạng sống cho Chúa. Thế nhưng với tình yêu, Ngài đã rửa sạch mọi tội lỗi họ đã làm vì không biết hay nhát đảm.

Câu hỏi đặt ra cho mỗi người chúng ta là: Con là ai trong hành trình thương khó của Chúa? Là những Thượng tế, những biệt phái và Pharisêu muốn tiêu diệt Chúa để đừng làm phiền, là dân chúng bàng quang, là những tên lính đã đánh đòn, đóng đinh, hành hạ Chúa , là những người phụ nữ thành Giêrusalem khóc thương chỉ vì tội nghiệp Chúa? Hay con được mời gọi để là Simon sẵn sàng vác lấy thánh giá Chúa bằng cách san sẻ nỗi đau với người khác, là Đức Mẹ, mạnh dạn, can trường bước theo con đường đau khổ của Chúa, là Gioan đón lấy sứ mạng của Chúa để sẵn sàng hiến thân mình cho những chương trình, hoạch định của Chúa?

Hôm nay cũng là khoảng thời gian để chúng ta là những người Kitô hữu nhìn lại mình qua những hình ảnh trên để có thể thấy rõ hơn hình ảnh nào là chính mình để từ đó tiến bước theo Chúa trong cuộc đời.

Lạy Chúa, đã nhiều lần chúng con thấy mình bán Chúa như Giuđa, chối Chúa như Phêrô hay không đủ dũng cảm như Philatô mà ngại ngùng, sợ hãi không dám nêu tên hay làm chứng cho Ngài trước mặt những người khác, những người chống đối Ngài. Xin thanh tẩy tâm hồn con để con thay đổi đời sống mà trở nên môn đệ trung tín của Ngài.

Giuse Đặng Hữu Phúc SDB

Từ khoá:

Bài viết liên quan Suy niệm Hằng Ngày