THỨ TƯ SAU LỄ HIỂN LINH

THỨ TƯ SAU LỄ HIỂN LINH

Bài Ðọc I: 1 Ga 4, 11-18

“Nếu chúng ta thương yêu nhau, thì Thiên Chúa ở trong chúng ta”.

Trích thư thứ nhất của Thánh Gioan Tông đồ.

Các con thân mến, nếu Thiên Chúa thương yêu chúng ta dường ấy, thì chúng ta cũng phải thương yêu nhau. Chẳng ai thấy Thiên Chúa bao giờ, nếu chúng ta thương yêu nhau, thì Thiên Chúa ở trong chúng ta, và tình yêu của Người nơi chúng ta đã được tuyệt hảo. Do điều này mà chúng ta biết chúng ta ở trong Người và Người ở trong chúng ta là Người đã ban Thánh Thần cho chúng ta. Và chúng ta đã thấy và chứng nhận rằng Chúa Cha đã sai Con Mình làm Ðấng Cứu Thế. Ai tuyên xưng Ðức Giêsu là Con Thiên Chúa, thì Thiên Chúa ở trong người ấy và người ấy ở trong Thiên Chúa. Còn chúng ta, chúng ta đã biết và tin nơi tình yêu của Thiên Chúa đối với chúng ta.

Thiên Chúa là Tình Yêu, và ai ở trong tình yêu, thì ở trong Thiên Chúa, và Thiên Chúa ở trong họ. Do đó, tình yêu của Thiên Chúa đã trọn vẹn đối với chúng ta, để chúng ta tin tưởng trong ngày phán xét, vì Người thế nào, thì chúng ta cũng thế ấy ở thế gian này. Nơi tình thương không có sự sợ hãi, nhưng tình thương trọn lành thì loại bỏ sợ hãi ra ngoài, vì sợ hãi mang theo hình phạt, và người nào sợ hãi thì không hoàn hảo trong tình thương.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 71, 2. 10. 12-13

Ðáp: Lạy Chúa, muôn dân khắp mặt đất sẽ thờ lạy Chúa (c. 11).

Xướng: 1) Lạy Chúa, xin ban quyền xét đoán khôn ngoan cho đức vua, và ban sự công chính cho hoàng tử, để người đoán xét dân Chúa cách công minh, và phân xử người nghèo khó cách chính trực. – Ðáp.

2) Các vua xứ Tác-xi và quần đảo sẽ mang lễ vật đến, các vua xứ Ả-rập và Saba sẽ đem triều cống lễ vật. – Ðáp.

3) Vì Người sẽ cứu thoát kẻ nghèo khó khỏi tay kẻ quyền thế, và sẽ cứu người bất hạnh không ai giúp đỡ. Người sẽ thương xót kẻ yếu đuối và người thiếu thốn, và cứu thoát mạng sống kẻ cùng khổ. – Ðáp.

Alleluia:

Alleluia, alleluia! – Thiên Chúa đã sai tôi đi rao giảng tin mừng cho hạng nghèo khó, báo tin cho tù nhân được phóng thích. – Alleluia.

Phúc Âm: Mc 6, 45-52

“Họ thấy Người đi trên mặt biển”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

(Khi năm ngàn người đã được ăn no), Chúa Giêsu liền giục các môn đệ xuống thuyền, qua bờ bên kia trước mà đến Bếtsai-đa, đang khi Người giải tán dân chúng. Giải tán họ xong, Người lên núi cầu nguyện. Chiều đến, thuyền đã ra giữa biển, còn Người thì một mình ở trên đất. Khoảng canh tư đêm tối, Người thấy họ khó nhọc chèo chống vì ngược gió, Người đi trên mặt biển mà đến với họ, và Người muốn vượt qua trước họ. Họ thấy Người đi trên mặt biển, thì tưởng là ma, nên la hoảng lên. Vì ai nấy đều thấy Người và hoảng hốt, nên Người liền lên tiếng bảo họ rằng: “Hãy yên trí, chính Thầy đây, đừng sợ”. Rồi Người lên thuyền họ, và gió im lặng. Tâm hồn họ lại càng sửng sốt hơn, vì họ chưa hiểu gì về vấn đề bánh: lòng họ còn mù tối.

Ðó là lời Chúa.

Suy niệm

Có những nỗi sợ gây thiệt hại nhiều hơn cả những hiểm nguy có thực. Với cuộc hành trình của các môn đệ, và ngay cả cuộc hành trình của cuộc đời chúng ta, đôi khi cũng có những hiểm nguy như đang đi trong bão táp. Cảm giác tự nhiên của chúng ta là hoảng sợ. Sợ hãi như vậy không phải là điều khó hiểu.

Khi chúng ta cảm thấy mình bất lực trước một biến cố hay một thách đố nào đó trong cuộc đời, thì tự nhiên ngay lúc đó chúng ta cảm thấy khó có thể đương đầu nổi, hay khó có thể vượt qua được, đơn giản chỉ vì chúng ta cảm thấy sợ hãi.

Nếu chỉ là một sự sợ hãi chóng qua, thì chẳng có điều gì phải nói. Nhưng nếu cứ phải sống mãi trong sự sợ hãi triền miên hay sự sợ hãi lên đến mức quá độ thì chắc chắn cuộc sống con người sẽ bị ảnh hưởng.

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói với các môn đệ: “Cứ an tâm, Thầy đây, đừng sợ!”. Trong toàn bộ Kinh Thánh, người ta thống kê được tới 365 lần Chúa nói: “Đừng sợ!” 365 lần, tương đương với 365 ngày trong một năm.

Khi chú giải về đoạn Kinh Thánh này, Thánh Augustinô viết: “Ngài đạp sóng tiến đến, và như thế Ngài đã giày đạp dưới chân mình mọi xô bồ náo loạn của cuộc đời này. Vậy, Kitô hữu, tại sao chúng ta vẫn còn sợ hãi?

Sự sợ  hãi cho biết là chúng ta thiếu vắng Chúa ở trong cõi lòng chúng ta. Có một sự kiện đơn giản ở đời, một sự kiện đã được vô số người thuộc mọi thế hệ cảm nghiệm, ấu là khi có mặt Chúa Giêsu, thì bão tố yên lặng, náo loạn trở nên bình an, việc bất thể trở nên khả thể, việc không tài nào chịu đựng được biến thành việc có thể chịu đựng được, và người ta vượt được điều đáng lẽ phải ngã quỵ mà không bị ngã xuống, có Chúa Giêsu cùng đi với chúng ta, điều đó cũng có nghĩa là chúng ta sẽ chinh phục được cả bão tố”.

Lời trấn an của Chúa Giêsu: “Cứ an tâm, thầy đây, đừng sợ!”, cũng chính là lời Ngài nói với chúng ta khi gặp nguy khốn, vất vả thử thách, vì Chúa luôn muốn sống bên cạnh chúng ta: “Thầy sẽ ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế”. Chúng ta hãy tin tưởng vào tình thương và quyền năng của Chúa sẽ thực hiện trong mọi nơi, mọi lúc, mọi việc mà chúng ta cầu xin Ngài.

Phêrô Nguyễn Bùi Quốc Khánh SDB

Từ khoá:

Bài viết liên quan Các Mùa