THỨ NĂM TUẦN 1 THƯỜNG NIÊN

Bài Ðọc I: (năm I) Dt 3, 7-14

“Chúng ta hãy khuyên bảo nhau cho đến bao lâu còn nói được là Hôm Nay”.

Trích thư gửi tín hữu Do-thái.

Anh em thân mến, như Thánh Thần phán rằng: “Hôm nay nếu các ngươi nghe tiếng Chúa, các ngươi đừng cứng lòng như thời chống đối, như ngày thử thách trong sa mạc, nơi cha ông các ngươi đã thách thức Ta, dù đã chứng nhận và thấy các việc Ta làm trong bốn mươi năm; vì thế Ta đã phẫn nộ với thế hệ đó và phán rằng: Tâm hồn chúng luôn luôn lầm lạc, chúng không nhận biết đường lối của Ta, nên Ta đã thề trong cơn thịnh nộ rằng: Chúng sẽ không được vào nơi an nghỉ của Ta”.

Anh em thân mến, anh em hãy coi chừng, kẻo có ai trong anh em thiếu lòng tin, lìa xa Thiên Chúa hằng sống. Mỗi ngày anh em hãy khuyên bảo nhau cho đến bao lâu còn nói được là “Hôm Nay”, để không ai trong anh em bị tội lỗi mê hoặc trở nên chai đá. Vì chúng ta được đồng phần cùng Ðức Kitô, nếu chúng ta giữ vững lòng tin thuở ban đầu cho đến cùng.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 94, 6-7. 8-9. 10-11.

Ðáp: Ước chi hôm nay các ngươi nghe tiếng Ta: các ngươi đừng cứng lòng (c. 8).

Xướng: 1) Hãy tiến lên, cúc cung bái và sụp lạy, hãy quỳ gối trước nhan Chúa, Ðấng tạo thành ta. Vì chính Người là Thiên Chúa của ta, và ta là dân Người chăn dẫn, là đoàn chiên thuộc ở tay Người. – Ðáp.

2) Ước chi hôm nay các bạn nghe tiếng Người: Ðừng cứng lòng như ở Mêriba, như hôm ở Massa, trong khu rừng vắng, nơi mà cha ông các ngươi đã thử thách Ta, họ đã thử Ta mặc dầu đã thấy công cuộc của Ta. – Ðáp.

3) Ròng rã bốn chục năm, dòng giống này thực Ta đã ngán, khiến Ta thốt ra: dân lạc tâm địa chính thị bọn này, và bọn này không hiểu biết đường lối của Ta. Bởi thế, Ta đã thề trong cơn thịnh nộ: không khi nào chúng sẽ vào chốn nghỉ an Ta! – Ðáp.

ALLELUIA (1 Sm 3, 9) All. All. – Lạy Chúa, xin hãy phán, vì tôi tớ Chúa đang lắng tai nghe; Chúa có lời ban sự sống đời đời. – All.

PHÚC ÂM: Mc 1, 40-45

Khi ấy, có một người bệnh cùi đến van xin Chúa Giêsu và quỳ xuống thưa Người rằng: “Nếu Ngài muốn, Ngài có thể khiến tôi nên sạch”. Động lòng thương, Chúa Giêsu giơ tay đặt trên người ấy và nói: “Ta muốn, anh hãy khỏi bệnh”. Tức thì bệnh cùi biến mất và người ấy được sạch. Nhưng Người nghiêm nghị bảo anh đi ngay và dặn rằng: “Anh hãy ý tứ đừng nói gì cho ai biết, một hãy đi trình diện cùng trưởng tế và dâng của lễ theo luật Môsê, để minh chứng mình đã được khỏi bệnh”. Nhưng đi khỏi, người ấy liền cao rao và loan truyền tin đó, nên Chúa Giêsu không thể công khai vào thành nào được. Người dừng lại ở ngoài thành, trong những nơi vắng vẻ, và người ta từ khắp nơi tuôn đến cùng Người.

Suy niệm 1

Bệnh tật luôn là một nỗi ám ảnh to lớn trong kiếp nhân sinh. Nó là một trong những nguyên nhân chính làm cho người ta phải đau đớn và phải chết. Dẫu vậy, nó cũng không phải là tiêu cực tuyệt đối vì nó nhắc nhớ con người về thân phận yếu đuối và mong manh của mình. Qua đó, họ nhận thấy nhu cầu phải nương tựa vào một Thiên Chúa đầy quyền năng và giàu lòng xót thương, Đấng có thể cứu chữa họ. Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã chạnh lòng thương và ra tay cứu chữa người phong cùi. Qua đó, Ngài tỏ lộ lòng thương xót của Ngài và kêu gọi chúng ta giữ vững niềm tin tưởng và trông cậy vào Ngài. Đồng thời, Chúa Giêsu cũng muốn chúng ta noi gương bắt chước Ngài trong việc cứu giúp những ai đang lâm cảnh lầm than khốn khó.

Vào thời Chúa Giêsu, bệnh cùi có lẽ là một trong những căn bệnh đáng sợ nhất. Nó ăn mòn cơ thể từng ngày khiến cho người bệnh lúc nào cũng đau đớn và bốc mùi khó chịu. Nhưng nỗi đau lớn nhất của họ không phải là những nỗi đau trên thân xác mà là những nỗi đau trong tâm hồn. Bởi vì một khi mắc bệnh cùi, họ bị chính gia đình của mình xua đuổi, xa lánh và ruồng bỏ. Họ bị loại ra khỏi xã hội loài người và bị coi như đồ cặn bã, ô uế. Nỗi đau của họ đạt tới đỉnh điểm bởi niềm tin rằng bệnh tật của họ là hình phạt của Thiên Chúa vì những tội lỗi mà họ đã gây ra. Như vậy, cuộc đời họ như là một hành trình tăm tối bước dần tới sự chết mà không có lấy một hy vọng mong manh nào. Chẳng có loại thuốc nào có thể cứu chữa họ; Chẳng ai còn muốn trông thấy họ; Cuộc đời họ chẳng còn ý nghĩa gì nữa!

Cảm được nỗi khốn khổ của người cùi, Chúa Giêsu đã chạnh lòng thương và ra tay cứu chữa anh. Người không chỉ “nói một lời” hay chỉ “muốn” nhưng “giơ tay đặt trên người đó” để chữa lành. Xét trên bình diện nhân loại: bàn tay của một người nói lên chính bản tính của con người đó. Thật thế, người ta thường lấy tay điểm chỉ để khẳng định một văn bản nào đó là của người này chứ không phải là của người khác. Rồi khi làm chứng minh thư, người ta cũng lấy dấu vân tay để xác định danh tính của từng công dân trong đất nước của mình. Hành động thông thường trong cuộc sống chúng ta là việc bắt tay nhau. Qua việc bắt tay đó, người ta muốn nói rằng đôi bên thỏa thuận với nhau, trao ban và chấp nhận nhau. Như vậy, việc Chúa Giêsu đưa tay chạm vào người cùi đồng nghĩa với việc Ngài -với tất cả nhân tính và thần tính của Đấng Cứu Thế-muốn chạm đến anh để cứu chữa và tiếp nhận anh như một con người thực thụ. Ngài không chỉ làm lành những vết thương trên thân xác của anh nhưng còn khôi phục cho anh những phẩm tính cao cả của một con người đúng nghĩa. Nhờ vậy mà mối tương quan của anh với gia đình, xã hội và với Thiên Chúa được kết nối trở lại.

Cuộc sống chúng ta không có gì là chắc chắn tuyệt đối và chúng ta cũng không thể tự giải quyết mọi sự bằng sức riêng của mình. Dẫu vậy, chúng ta không bị rơi vào bế tắc và tuyệt vọng vì có Thiên Chúa hằng xót thương và che chở chúng ta. Tất cả những gì chúng ta cần làm là tin tưởng kêu cầu Ngài trong mọi hoàn cảnh, ngay cả khi chúng ta không còn hy vọng gì nữa. Đồng thời, chúng ta cũng được mời gọi noi gương bắt chước Chúa Giêsu trong việc ra tay đón nhận và cứu giúp những ai đang lầm than khốn khổ. Theo đó, tình thương của chúng ta không chỉ là một chút rung động trong tâm hồn nhưng phải được cụ thể hóa nơi chính đôi tay của mình.

Lạy Chúa, chúng con cảm tạ Chúa vì đã luôn che chở và cứu vớt chúng con qua bao nỗi gian truân khốn khó. Xin Chúa tiếp tục nâng đỡ và giúp chúng con luôn biết tin tưởng và cậy trông vào Chúa trong mọi biến cố cuộc đời. Đồng thời, xin Chúa cũng giúp chúng con biết yêu thương, đón nhận và ra tay cứu giúp những mảnh đời hẩm hiu bên cạnh chúng con. Amen.

Giuse Hồ Chính, SDB

Suy niệm 2

Một vụ nổ đã làm cho chú bé bảy tuổi bị phỏng nặng ở đôi chân đến nỗi các bác sĩ đã nghĩ rằng cần phải cưa chúng. Người ta nói với mẹ cậu bé: “Thằng Glenn của chị sắp thành kẻ tàn phế suốt đời đấy”.

Thế là hai năm sau, với niềm tin mạnh mẽ, cậu đã rời bỏ cặp nạng, chẳng đi bộ mà cậu còn chạy được nữa. Dù chạy không nhanh lắm, nhưng vẫn chạy được. Cuối cùng, cậu thi đậu đại học. Môn ngoại khóa của cậu là chạy đua. Quả thật, cậu đã làm cho mọi người phải kinh ngạc. Cậu lần lượt phá kỷ lục ở liên đại học.

Thi đại hội Olympic tại Berlin (Đức), chẳng những cậu được đánh giá là vận động viên xuất sắc môn chạy 1500m, mà cậu còn phá kỷ lục Olympic về môn này.

Với niềm tin vào khả năng của mình, cậu bé tưởng như một phế nhân, đã trở thành người chạy nhanh nhất thế giới. Với niềm tin vào quyền năng Chúa, người phong tưởng như suốt đời sống trong căn bệnh ghê tởm nhất, đã trở nên lành sạch.

Đối với người Do Thái, kẻ mắc bệnh phong thường bị coi như Chúa chúc dữ và xã hội loại bỏ. Không được tham dự mọi nghi lễ. Họ là thành phần tội lỗi, phải sống thành từng nhóm nơi mồ mả, phải la lên “ô uế” để mọi người tránh. Ai trò chuyện với họ là phạm luật. Trong hoàn cảnh bi đát ấy, người phong đã hết lòng tin tưởng quyền năng Chúa, nên anh đã quỳ xuống van xin: “Nếu Ngài muốn, Ngài có thể khiến tôi nên sạch”.

Thấy anh có lòng tin, Đức Giêsu động lòng thương, giơ tay đặt trên người ấy và nói: “Ta muốn, anh hãy khỏi bệnh”. Chạm đến người phong, Ngài đã phạm luật, khiến người ta khó chịu. Ngài muốn thay đổi những lệnh lạc trong luật. Qua việc đặt tay của Chúa, con người được tiếp xúc thần tính của Ngài, nhờ đó được lãnh nhận ân sủng là sức sống của Ngài. Chính vì thế mà bệnh phong biến mất và anh ta được sạch.

Theo M. Carré: “sống trong một thế giới đầy đau khổ trước mắt, thì chúng ta phải là những nhà chuyên môn của niềm tin tưởng cậy trông”. Vâng, trong lúc đau đớn tột cùng nơi thân xác vì bị vi trùng Hassen gặm nhắm rúc rỉa; trong lúc tâm hồn tan nát vì bị mọi người kinh tởm xa cách, chính trong lúc đau khổ ngút ngàn ấy người phong cùi lại hoàn toàn tin tưởng vào quyền năng của Thiên Chúa và trọn vẹn phó thác cho tình yêu của Ngài.

Vì thế, Đức Giêsu chỉ còn biết rộng rãi trao ban tình yêu của Ngài, để làm phát sinh một hiệu quả vô cùng diệu kỳ là cho anh lành sạch cả thể xác lẫn tâm hồn. G. Bossis viết: “Hãy tin và tin nhiều hơn nữa cho đến khi xảy ra phép lạ”.

Bí quyết trở nên hùng cường của nước Mỹ được in trên đồng tiền của họ, đó là câu: “In God we trust” (chúng tôi tin vào Thiên Chúa). Thánh Phanxicô Salê nói: “Chúng ta sẽ an toàn vượt qua giông tố, bao lâu niềm tin của chúng ta còn gắn chặt vào Thiên Chúa”.

Trong cơn đau khổ cùng quẫn, chúng ta hãy vững tin tưởng, chỉ mình Ngài mà thôi. Trong bóng đêm cô đơn trống vắng, chúng ta hãy vững cậy trông, tất cả nơi Ngài. Xin Chúa cho chúng ta nhận ra quyền năng và tình yê của Chúa trong cuộc đời, đồng thời xin Ngài chữa lành mọi bệnh tật xác hồn của chúng ta.

Phêrô Nguyễn Bùi Quốc Khánh SDB

Giuse Trần Văn Lịch SDB

Từ khoá:

Bài viết liên quan Suy niệm Hằng Ngày