THỨ TƯ TUẦN 26 THƯỜNG NIÊN

Bài Ðọc I: (Năm I) Nkm 2, 1-8

“Nếu đức vua thấy tốt đẹp, xin sai thần đến thành phố của thân phụ thần, và thần sẽ xây cất lại thành phố”.

Trích sách Nơkhemia.

Việc xảy ra trong tháng Nisan, năm thứ hai mươi triều vua Artexerxê, là trước mặt vua có để rượu, tôi liền nâng rượu dâng lên nhà vua, và bấy giờ tôi tỏ vẻ buồn rầu trước long nhan, nên vua hỏi tôi rằng: “Cớ sao mặt ngươi buồn sầu thế, mặc dầu trẫm không thấy ngươi có bệnh? Sự việc này chẳng phải vô cớ, chắc trong lòng ngươi có điều chi bất an mà trẫm không biết”.

Tôi quá sợ hãi, liền tâu vua rằng: “Thánh hoàng vạn vạn tuế! Lẽ nào mặt thần không lo buồn, vì thành phố nơi có phần mộ tổ tiên của thần bị bỏ hoang, và các cửa thành bị lửa thiêu rụi?” Vua mới hỏi tôi rằng: “Ngươi thỉnh nguyện điều gì?”

Tôi cầu nguyện cùng Chúa Trời, rồi tâu vua rằng: “Nếu đức vua thấy tốt đẹp, và tôi tớ đức vua đẹp lòng trước long nhan, thì xin hãy sai thần về Giuđêa, đến thành phố nơi có phần mộ tổ phụ của thần, thần sẽ xây cất lại”.

Lúc đó có hoàng hậu ngồi bên cạnh vua, nên vua hỏi tôi rằng: “Ngươi đi bao lâu, và chừng nào trở về?” Vua bằng lòng sai tôi đi, và tôi định kỳ hạn với nhà vua.

Tôi tâu vua rằng: “Nếu đức vua thấy tốt đẹp, xin đức vua ban chiếu chỉ cho thần, để thần xuất trình cho các quan cai vùng bên kia sông, hầu các ngài đưa thần đến Giuđêa; lại xin ban chiếu chỉ cho Asaph quan cai rừng cây của đức vua, để người cấp gỗ cho thần hầu có thể làm cửa tháp đền, tường thành và nhà thần cư ngự”. Vua ban cho tôi theo như tay nhân lành Chúa ở với tôi.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 136, 1-2. 3. 4-5. 6

Ðáp: Lưỡi tôi dính vào cuống họng, nếu tôi không nhớ đến ngươi (c. 6a).

Xướng: 1) Trên bờ sông Babylon, chúng tôi ngồi khóc nức nở, khi tưởng nhớ lại thành thánh Sion. Trên những cây dương liễu miền đó, chúng tôi treo các cây lục huyền cầm của chúng tôi. – Ðáp.

2) Vì nơi này, quân canh ngục đòi chúng tôi vui vẻ hát lên. Họ giục chúng tôi rằng: Hãy vui mừng, hãy ca hát cho chúng ta nghe điệu ca Sion. – Ðáp.

3) Lẽ nào chúng tôi ca hát ngợi khen Thiên Chúa trên đất khách quê người? Hỡi Giêrusalem, nếu tôi lại quên ngươi, thì cánh tay tôi sẽ bị khô đét. – Ðáp.

4) Lưỡi tôi dính vào cuống họng nếu tôi không nhớ đến ngươi. Nếu tôi không đặt Giêrusalem trên tất cả mọi niềm vui thoả. – Ðáp.

Alleluia: Tv 118, 8ab

Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa, những giới răn Chúa được lập ra cho tới muôn đời, được ban hành một cách chân thành và đoan chính. – Alleluia.

Phúc Âm: Lc 9, 57-62

“Dù Thầy đi đâu, tôi cũng theo Thầy”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, đang lúc Chúa Giêsu và các môn đệ đi đường, thì có kẻ thưa người rằng: “Dù Thầy đi đâu, tôi cũng sẽ theo Thầy”. Chúa Giêsu bảo người ấy rằng: “Con chồn có hang, chim trời có tổ, Con Người không có nơi gối đầu”. Người bảo một kẻ khác rằng: “Hãy theo Ta”. Người ấy thưa: “Xin cho phép tôi đi chôn cha tôi trước đã”. Nhưng Người đáp: “Hãy để kẻ chết chôn kẻ chết; phần con, hãy đi rao giảng Nước Thiên Chúa”. Một người khác thưa Người rằng: “Lạy Thầy, tôi sẽ theo Thầy, nhưng cho phép tôi về từ giã gia đình trước đã”. Nhưng Chúa Giêsu đáp: “Ai đã tra tay vào cày mà còn ngó lại sau lưng thì không xứng đáng với Nước Thiên Chúa”.

Ðó là lời Chúa.

Suy niệm

Bài Tin Mừng hôm nay tường thuật lại việc một số người ngỏ lời và được mời gọi “đi theo” Đức Giêsu và Ngài đã đưa ra những điều kiện thật quyết liệt trong việc đoạn tuyệt với những điều ràng buộc họ. Lời Chúa hôm nay khá gần gũi với cuộc sống của chúng ta trong thế giới ngày nay trong sự biến động, nhanh thay đổi của thế giới, thì tự do con người càng được mở rộng và hướng đến một sự thiện hảo tối cao để khỏa lấp những khát vọng của họ.

Trước hết những người muốn theo Chúa, họ là những người có ý hướng tốt trong việc theo đuổi một lý tưởng sống, vươn đến sự thiện. Họ đã nhìn thấy một khuôn mẫu, sự mực thước nơi con người Đức Giêsu để có thể tin tưởng gởi gắm đời mình cho Ngài hướng dẫn. Vậy nên khi có người ngỏ lời muốn theo Ngài, Đức Giêsu đã thật sự cảm thông và Ngài nói về thực tế chính trong phận người mà Ngài đang sống: “Con chồn có hang, chim trời có tổ, nhưng con người không có chỗ tựa đầu”. Ngài dùng hình ảnh thực tế của tự nhiên để ví về tự do, khát vọng của con người: Loài chồn vốn rất linh hoạt dưới mặt đất, khó có gì giới hạn, giam hãm được nó, nhưng con chồn vẫn cần trở về hang để nghỉ ngơi. Trong khi đó loài chim được ví như vua của bầu trời, nó tự do tự tại bay đến mọi nơi nó muốn, nhưng vẫn cần đó một tổ ấm để quay về. Còn loài người với sự tự do của mình, càng khó để bị giam hãm ở một nơi nhất định nào. Chính Đức Giêsu không để mình bị ràng buộc bất cứ nơi đâu, nơi nào cũng có thể là nhà, nơi đâu cũng có những người anh em. Vì vậy việc theo Chúa sẽ càng phải mở ra với mọi người để đón nhận thế giới, không để mình bị ràng buộc. Sâu xa hơn đó là con người được mời gọi mở ra một thế giới đại đồng, loan báo Tin Mừng để liên kết nên một cùng nhau hướng đến một sự thiện tuyệt đối.

Thế nhưng để có được tinh thần tự do đích thực, tinh thần ly thoát không dính bén theo Đức Giêsu thì Ngài đòi hỏi rất nghiêm nhặt đối với những ai thật sự muốn theo Ngài, vì Ngài không muốn để mất thời giờ với những môn đệ không biết sẵn sàng hy sinh tất cả vì Tin Mừng. Người thứ hai xin phép về “chôn cất cha”, Đức Giêsu trả lời thẳng thắn: “Cứ để kẻ chết chôn kẻ chết của họ”. Nếu hiểu sát câu chữ thì đây quả là một sự khắt khe thái quá, bởi lẽ đạo hiếu làm con khi cha mất thì việc an táng cho cha là điều phải đạo, ai cũng hiểu. Còn người thứ ba xin phép từ biệt gia đình thì Ngài lại nói: “Ai đã tra tay cầm cày mà còn ngoái lại đằng sau thì không thích hợp với Nước Thiên Chúa”. Vậy chúng ta phải hiểu thế nào về con người đã luôn có thái độ thông cảm trước sự yếu đuối của tha nhân và một đòi hỏi quá khắt khe có vẻ thiếu tình người nơi Đức Giêsu?

Suy xét kỹ hơn những nguyên nhân và động cơ sâu xa trong mỗi trường hợp được gọi mời để theo Chúa, chúng ta thấy phảng phất đâu đó những suy tính thuần nhân loại nơi mỗi người. Đúng ra nếu cha của người xin phép về chôn cất cha thật sự qua đời, hẳn rằng anh sẽ thật bối rối và đúng ra anh đang phải có mặt bên quan tài cha mình để cùng người thân lo liệu ma chay. Thế nhưng lúc này anh không hề có một sự xúc động mạnh nào mà vẫn rất tỉnh táo, nhẹ nhàng  xin phép về chôn cất cha đã. Điều này có thể hiểu là anh muốn về phụng dưỡng cha của mình cho đến khi ông qua đời rồi mới theo Chúa. Cũng vậy về phía người xin phép từ biệt gia đình, biết đâu người thân của anh sẽ nài nỉ anh ở lại và anh vẫn được tiếng là có ý hướng tốt. Đức Giêsu chỉ cho những ai muốn theo Ngài thấy sự cấp thiết của việc loan báo Tin Mừng thì phải đòi hỏi họ sự sẵn sàng hy sinh tất cả vì Tin Mừng. Những lý do kia rốt cuộc chỉ là cái cớ để thoái thác, những bổn phận thuộc về thế giới “kẻ chết” khó đưa chúng ta đến tự do đích thực.

Lời Chúa hôm nay mời gọi mỗi người chúng ta nhìn lại con người của chính mình. Đã có rất nhiều lần chúng ta muốn theo Chúa, chúng ta ấp ủ giấc mộng nên thánh, phụng sự Chúa, hiến thân trọn vẹn cho Ngài. Thế nhưng vẫn còn đó những lý do chính đáng để chúng ta chần chờ, thoái thác, chúng ta hẹn tới hẹn lui trong việc bước theo Chúa, sống Lời Người hằng ngày. Có lẽ chúng ta chưa dám đi ngược lại với suy nghĩ và sự tiếp nhận từ môi trường mình đang sống cùng với những suy tính riêng của mình. Chúng ta thực sự cần can đảm đối diện với chính mình, đừng lừa dối bản thân bằng nhưng cái cớ để thoái thác bổn phận Kitô hữu. Chúng ta có tự do để theo Chúa cũng như tự do để từ chối, nhưng chúng ta cần nhận biết thứ tự do đem lại sự sống đời đời. Chúng ta xin Chúa tha thứ và xin Ngài ban sức mạnh để chúng ta thực thi Lời Chúa bắt đầu từ những việc nhỏ bé để làm chứng nhân cho Chúa giữa một thế giới luôn động và rộng mở!

 Giuse Đinh Thành Đạt SDB

Từ khoá:

Bài viết liên quan Suy niệm Hằng Ngày