THỨ TƯ TUẦN 5 THƯỜNG NIÊN

THỨ TƯ TUẦN 5 THƯỜNG NIÊN

Bài Ðọc I: (Năm I) St 2, 4b-9. 15-17

“Thiên Chúa đặt con người vào vườn địa đàng”.

Bài trích sách Sáng Thế.

Trong ngày Thiên Chúa tạo dựng trời đất, thì chưa có bụi cây nào mọc ngoài đồng, không có một cây rau cỏ nào nẩy mầm ngoài đồng ruộng, vì Chúa là Thiên Chúa chưa cho mưa rơi xuống đất, và chưa có người để trồng trọt, nhưng lúc đó mạch nước từ đất vọt lên, tưới khắp mặt đất.

Vậy Thiên Chúa lấy bùn đất nắn thành con người, thổi sinh khí vào lỗ mũi và con người trở thành một vật sống.

Thiên Chúa lập một vườn tại Eđen về phía đông và đặt vào đó con người mà Ngài đã dựng nên.

Thiên Chúa cho từ đất mọc lên mọi thứ cây trông đẹp, ăn ngon, với cây sự sống ở giữa vườn, và cây biết lành dữ.

Vậy Thiên Chúa đem con người đặt vào vườn địa đàng, để họ trồng tỉa và coi sóc vườn.

Và Thiên Chúa truyền lệnh cho con người như sau: “Ngươi được ăn mọi thứ trái cây trong vườn, nhưng chớ ăn trái cây biết lành dữ, vì ngày nào ngươi ăn nó, ngươi sẽ phải chết”.

Ðó là Lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv. 103, 1-2a 27-28, 29bc-30

Ðáp: Linh hồn tôi ơi, hãy chúc tụng Chúa (1a).

Xướng 1) Linh hồn tôi ơi, hãy chúc tụng Chúa, lạy Chúa là Thiên Chúa của tôi, Ngài rất ư vĩ đại! Ngài mặc lấy oai nghiêm huy hoàng, ánh sáng choàng thân như mang áo khoác. – Ðáp.

2) Hết thảy mọi vật đều mong chờ ở Chúa, để Ngài ban lương thực cho chúng đúng thời giờ. Khi Ngài ban cho thì chúng lãnh, Ngài mở tay ra thì chúng no đầy thiện hảo. – Ðáp.

3) Ngài rút hơi thở chúng đi, chúng chết ngay, và chúng trở về chỗ tro bụi của mình. Nếu Ngài gởi hơi thở tới, chúng được tạo thành, và Ngài canh tân bộ mặt trái đất. – Ðáp.

Alleluia: Ga. 15, 15b

Alleluia, alleluia – Chúa phán: “Thầy gọi các con là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy đã nghe biết nơi Cha Thầy, thì Thầy đã cho các con biết.- Alleluia.

Phúc Âm: Mc 7,14-23

“Những gì từ con ngùi ta xuất ra, đó là cái làm cho người ta ra ô uế”

Bài trích Phúc Âm theo Thánh Marcô.

Khi ấy, Chúa Giêsu lại gọi dân chúng mà bảo rằng: “Hết thảy hãy nghe và hiểu rõ lời Ta. Không có gì từ bên ngoài vào trong con người mà có thể làm cho họ ra ô uế. Chỉ có những gì từ con người ta xuất ra, chính những cái đó mới làm cho họ ra ô uế. Ai có tai để nghe thì hãy nghe”.

Lúc Người lìa dân chúng mà về nhà, các môn đệ hỏi Người về ý nghĩa dụ ngôn ấy.

Người liền bảo các ông: “Các con cũng mê muội như thế ư? Các con không hiểu rằng tất cả những gì từ bên ngoài vào trong con người không thể làm cho người ta ra ô uế được, vì những cái đó không vào trong tâm trí, nhưng vào bụng rồi xuất ra”.

Như vậy Người tuyên bố mọi của ăn đều sạch.

Người lại phán: “Những gì ở trong người ta mà ra, đó là cái làm cho người ta ô uế. Vì từ bên trong, từ tâm trí người ta xuất phát những tư tưởng xấu, ngoại tình, dâm ô, giết người, trộm cắp, tham lam, độc ác, xảo trá, lăng loàn, ganh tị, vu khống, kiêu căng, ngông cuồng.

Tất cả những sự xấu đó đều ở trong mà ra, và làm cho ngươì ta ô uế”.

Ðó là Lời Chúa.

Suy niệm

Kinh nghiệm dân gian thương nói nếu một đứa bé sinh ra và lớn lên trong môi trường gia đình và môi trường xã hội tốt thì nó sẽ trở nên tốt hay trong tục ngữ việt nam có cầu “gần mực thì đen, gần đèn thì sáng”. Nhưng điều này có thể và thường xảy ra, chứ không nhất thiết phải xảy ra, ví dụ như, người tốt “sống gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”. Vậy thì cái gì làm cho con người ra nên xấu nên tội?. Trong bài đọc I sách Sáng Thế Ký trình bày cho ta về việc Thiên Chúa tạo dựng nên con người và đặt ông Adong vào trong Vườn Địa Đàng. Thiên Chúa truyền lệnh “con người có thể ăn mọi trái cây trong vườn, ngoại trừ cây cho biết thiện ác. Tuy nhiên con người bất tuân lời của Thiên Chúa và dẫn tới sự sa ngã và tội lỗi và chết chóc xảy ra. Chính hành động bất tuần này dẫn con người đến việc nhận ra tội lỗi của mình. Còn bài tin mừng cho ta thấy Thiên Chúa phủ nhận truyền thống của người Do Thái cho rằng con người trở nên tội lỗi là do không tuân giữ các luật thanh tẩy, Chúa Giêsu tuyên bố rất rõ ràng chỉ có những gì phát xuất từ tâm hồn, mới làm cho con người ra xấu xa tội lỗi mà thội. Để hiểu được lời của Chúa Giêsu, tác giả Tin Mừng đã dùng hai hạn danh từ hy lạp “kardia” là tim và “koilia” là bao tử để phân biệt sự dơ bẩn xuất phát từ đâu. Thực sự thực phẩm có dơ bẩn đến mấy đi nữa, cũng không làm tấm lòng con người ra xấu xa tội lỗi vì thực phẩm không qua tim, nhưng qua bao tử và những chất dơ bẩn được thải ra ngoài. Thực phẩm có thể làm cho con người mắc bệnh về thể xác nhưng không thể gây nên bệnh tật về phần linh hồn. Như thế, với ý tưởng này cho ta thấy Thiên Chúa là Đấng nhìn thấu suốt mọi sự trong tâm hồn con người. Họ không thể đánh lừa Thiên Chúa bằng việc tuân giữ các luật lệ thanh tẩy bên ngoài. Rất nhiều lần Chúa Giêsu đã nói cho họ biết Ngài không ưu thích những của lễ hay nghi lễ bên ngoài và thánh vịnh 50 nói rất rõ:

Chúa chẳng ưu thích gì tế phẩm,

Con có thượng tiến lễ toàn thiêu,

Ngài cũng không chấp nhận

Nhưng ngài luôn chờ đón nhận một tấm lòng biết thống hối và một trái tim khát khao thực thi thánh ý của Ngài. Như thế, Chúa Giêsu đã đảo lỗn giá trị truyền thống của người Do Thái từ bao đời nay. Họ rất khó chấp nhận cách giải thích của Chúa Giêsu vì dương như Ngài đã làm mất đi hiệu lực nhiều luật thanh tẩy của họ. chúng ta thấy rõ nhất đó là bảy anh em nhà Maccabees chấp nhận chết chứ không ăn thịt heo mà họ coi là con vật dơ bẩn. Dọi chiếu vào cuộc sống, lời Chúa hôm này nói cho ta biết điều làm cho chúng ta ra xấu xa tội lỗi không phải là thực phẩm, hoàn cảnh hay bất kỳ một nguyên nhân ngoại tại nào nhưng chỉ có ước muốn, những ích kỷ, những việc làm của ta phát xuất từ ý hướng nội tại xấu làm cho chúng ta trở thành kẻ tội lỗi. Thiên Chúa là Đấng thấu suốt mọi tâm can của chúng ta. Vì thể chúng ta không thể đánh lừa Chúa bằng những nghi lễ linh đình và những lề luật hời hợt bên ngoài.

Lạy Chúa, xin cho con luôn trung thành, đừng bất tuân giữa luật Chúa truyền để được hường niềm hạnh phúc viên mãn. Xin cho con luôn biết thanh tẩy tâm hồn mình khỏi mọi vết nhơ tội lổi hầu xứng đáng trở nên đền thờ cho Thiên Chúa ngự mỗi ngày.

 Giuse Hồ Quang Hân SDB

Từ khoá:

Bài viết liên quan Suy niệm Hằng Ngày